Chương 7: Bị thương và gặp lại những người bạn cũ

Dương chạy đến bên cạnh Lâm, giọng nghẹn ngào. "Anh Lâm, anh có sao không?"

Lâm cố gượng cười, dù đau đớn. "Anh không sao đâu, Dương. Chúng ta phải rời khỏi đây ngay." Lâm bị Hùng dùng hòn đá mài nhẵn , rạch một đường lớn từ cổ chân tới đùi một đường rất lớn , máu chảy rất nhiều nhưng cậu vẫn cố nhịn lại , không thể để phát ra tiếng được , nếu không sẽ kéo thêm nhiều kẻ khác tới đây , lúc đấy có chạy bằng trời.

Tiếng động vô tình từ Lâm và Dương đã khiến đám ăn thịt người trong hang động bắt đầu tỉnh giấc. Đầu tiên là những tiếng rên rỉ như những con thú mất đi tính "người" bên trong, sau đó là những bước chân chậm rãi trên mặt đất đá vụn. Ánh sáng của trăng chiếu rọi xuống nền đất , soi sáng những ánh mắt trắng xoay tròn của những kẻ thức dậy từ giấc ngủ sâu.

Lâm cảm thấy sự lạnh lùng của nỗi sợ hãi lan toả từ Minh phía sau. Cô nắm lấy tay cậu bé và dẫn dắt an toàn trong bóng tối . Ba người cố chạy trốn khỏi hiện trường với tốc độ nhanh nhất có thể, bước chân nhẹ nhàng để tránh bị phát hiện.

Một số trong số những kẻ thức dậy bắt đầu phát hiện ra sự hiện diện của họ. Tiếng la hét rền vang trong hang động, và bọn chúng chạy theo như bầy sói đói khát. Lâm, Dương và Minh cùng nhau chạy vào trong màn đêm đen , hy vọng tìm được lối thoát trước khi bị bắt kịp.

Minh nhìn xung quanh, lo lắng. "Chúng ta phải tìm nơi ẩn náu an toàn hơn. Những người khác có thể phát hiện ra chúng ta bất cứ lúc nào."

Cả ba người tiếp tục di chuyển qua khu rừng, cố gắng giữ im lặng và cảnh giác. Lâm, mặc dù bị thương, vẫn cố gắng bước đi mạnh mẽ để không làm Dương và Minh lo lắng thêm. Họ đi suốt đêm, lẩn tránh mọi nguy hiểm tiềm ẩn.

Khi bình minh ló dạng, họ tìm được một hang động nhỏ, kín đáo. Minh dẫn Lâm vào trong và giúp anh ngồi xuống. "Chúng ta sẽ nghỉ ở đây một chút. Anh cần phải băng bó vết thương."

Dương nhanh chóng lấy ra hộp kẹo mà Lâm đã đưa trước đó, đưa cho anh. "Anh ăn kẹo đi, sẽ giúp anh có thêm sức lực."

Lâm mỉm cười, nhận lấy viên kẹo từ tay Dương. "Cảm ơn Dương. Anh sẽ ổn thôi."

May mắn thay Minh có gia đình truyền thống mở hiệu thuốc nam nên cũng có chút tay nghề bốc thuốc.

Minh bắt đầu tìm kiếm lá và thảo dược xung quanh để băng bó vết thương cho Lâm. Khi mọi thứ đã xong, họ ngồi lại với nhau, lên kế hoạch cho những bước tiếp theo.

"Chúng ta cần phải tìm hiểu xem nhóm ăn thịt người kia đang lên kế hoạch gì," Minh nói. "Nếu chúng ta có thể ngăn chặn họ, sẽ cứu được nhiều người vô tội."

Lâm gật đầu, ánh mắt đầy quyết tâm. "Chúng ta không thể để họ tiếp tục hoành hành. Nhưng trước hết, chúng ta cần hồi phục và chuẩn bị kỹ lưỡng hơn. Chúng ta không chỉ chiến đấu để sinh tồn mà còn để bảo vệ những người khác."

Lâm, Minh, và Dương nghỉ ngơi trong hang động một lúc, băng bó vết thương và ăn chút thức ăn. Trong thời gian đó, Minh nhớ lại những ngày xưa, khi cô và Lâm còn học chung với nhau. Gia đình Minh làm nghề bốc thuốc nam, và cô đã học được nhiều kiến thức về thảo dược từ cha mẹ mình. Những kiến thức đó đã giúp cô chăm sóc cho Lâm lúc này.

"Chúng ta đã trải qua rất nhiều, phải không?" Minh nói, mắt nhìn ra xa xăm. "Từ những ngày tháng học đại học, đến chuyến bay định mệnh này."

Lâm gật đầu, cảm giác lạ lùng khi nhớ lại những ký ức trước khi mọi thứ trở nên kinh hoàng. "Phải, Minh. Không ai có thể ngờ rằng chuyến bay đó lại kết thúc như thế này."

Dương tò mò hỏi, "Anh Lâm, chị Minh, hai người có thể kể cho em nghe về những người bạn trên chuyến bay không?"

Lâm và Minh nhìn nhau, rồi Lâm bắt đầu hồi ức lại . "Trên chuyến bay đó, chúng ta có một nhóm bạn cùng học đại học. Tất cả đều rất thân thiết. Có Khánh, cậu ấy là người vui tính nhất nhóm, luôn làm mọi người cười. Có Lan, cô ấy học rất giỏi và luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác. Còn có Tuấn, người rất thông minh và luôn có kế hoạch cho mọi thứ."

Minh tiếp lời, "Chúng ta đã cùng nhau lên kế hoạch cho chuyến đi này, để kỷ niệm ngày tốt nghiệp. Nhưng không ai ngờ rằng máy bay lại gặp nạn, và chúng ta phải đối mặt với những thử thách khủng khiếp này."

Lâm nắm chặt tay Minh. "Chúng ta không biết liệu họ còn sống hay không. Nhưng chúng ta phải tin rằng họ vẫn an toàn và tìm cách gặp lại họ."

Dương nhìn hai người với ánh mắt kiên định. "Chúng ta sẽ tìm họ. Tớ tin rằng chúng ta có thể vượt qua mọi thử thách nếu chúng ta ở bên nhau."

Sau khi nghỉ ngơi đủ, ba người quyết định tiếp tục hành trình. Họ đi qua những khu rừng rậm rạp, né tránh những sinh vật đáng sợ. Khi hoàng hôn buông xuống, họ nhìn thấy một khu trại nhỏ phía xa.

"Chúng ta cần cẩn thận," Lâm thì thầm. "Không biết trại này là của ai , hay còn có những nguy hiểm gì ..." Chỉ cần nghĩ mấy ngày qua toàn gặp những kẻ ăn thịt người đã khiến cho Lâm cảnh giác với mọi thứ xung quanh hơn . Ngay cả Minh cậu vẫn còn có chút đề phòng , cậu sợ bỗng một ngày mình tháo những cái lưới phòng vệ ra , những người thân xung quanh có bị tổn thương không? Hay họ sẽ sợ hãi vì Lâm không còn là Lâm như trước kia .

Càng suy nghĩ, đầu của cậu càng đau như búa bổ , cộng với vết thương ở đùi khiến Lâm đau đến phát ngất .

Một lần nữa tỉnh lại , Lâm nằm bất động trên tấm nệm, cảm nhận từng cơn đau nhức lan tỏa từ vết thương trên đùi. Cậu mở mắt, ánh sáng mờ nhạt chiếu vào từ cửa hang nhỏ. Mất một lúc, Lâm mới nhớ lại mọi chuyện: cuộc chạy trốn kinh hoàng với Dương và Minh, cuộc đụng độ với Hoàng, và sự ngất đi vì mất máu quá nhiều.

Cậu ngồi dậy, cảm thấy hơi chóng mặt. Quan sát xung quanh, cậu thấy Minh và Dương đang ngồi gần đó, ánh mắt đầy lo lắng.

"Anh Lâm, anh tỉnh rồi!" Dương reo lên, chạy đến bên cạnh.

Minh cũng tiến lại, nhẹ nhàng đỡ Lâm ngồi dậy. " Cậu thấy sao rồi?"

Lâm mỉm cười yếu ớt. " Tớ ổn. Chúng ta đang ở đâu?"

Minh giải thích, "Chúng ta đã tìm thấy một hang động nhỏ để ẩn náu. Tớ và Dương đã chăm sóc vết thương cho cậu ."

Đột nhiên, có tiếng bước chân từ bên ngoài hang. Cả ba người quay lại nhìn, và Lâm không thể tin vào mắt mình khi thấy Khánh, Lan, và Tuấn bước vào. Những gương mặt thân thuộc từ quá khứ hiện lên trước mắt cậu, như một giấc mơ.

"Khánh! Lan! Tuấn!" Lâm gọi, giọng ngập tràn xúc động.

Khánh, với nụ cười tươi tắn, tiến đến. "Lâm! Không ngờ lại gặp cậu ở đây!"

Lan và Tuấn cũng tiến tới, chia sẻ niềm vui hội ngộ. Tuy nhiên, Lâm không nhận ra ánh mắt lạnh lùng và toan tính ẩn sau những nụ cười đó.

Khánh - Người luôn vui vẻ và tích cực trong mọi hoạt động

Trong những ngày tiếp theo, Khánh luôn tỏ ra vui vẻ và hào phóng, nhưng Lâm bắt đầu nhận ra có điều gì đó không đúng của cậu ta. Khánh luôn tìm cách lấy thêm thức ăn và vật dụng, mặc kệ mọi người khác thiếu thốn. Một lần, Lâm bắt gặp Khánh giấu đồ ăn trong áo khi đi lấy phần ăn cho nhóm.

"Khánh, cậu đang làm gì thế?" Lâm hỏi, mắt nhíu lại.

Khánh cười ngượng ngùng. "À, không có gì đâu. Chỉ là tôi nghĩ chúng ta nên dự trữ thêm chút ít phòng khi cần."

Lâm cảm thấy không thoải mái nhưng không nói thêm gì. Tuy nhiên, từ đó, cậu luôn để mắt đến Khánh.

Lan - Người xinh đẹp và thân thiện

Lan, người luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác, giờ đây chỉ quan tâm đến lợi ích của riêng mình. Cô thường xuyên tìm cách lợi dụng lòng tin của người khác để đạt được mục đích cá nhân. Một lần, Lan tìm đến Minh, giả vờ quan tâm đến sức khỏe của cô để lấy thông tin về thảo dược mà Minh biết.

"Minh, cậu thật giỏi về thảo dược. Có thể chia sẻ cho tớ một ít để tớ băng bó vết thương không?" Lan hỏi, nụ cười thân thiện.

Minh không ngần ngại chia sẻ, nhưng sau đó cô phát hiện Lan đã bán số thảo dược đó cho một nhóm khác để đổi lấy thức ăn.

Minh đối diện với Lan. "Lan, tại sao cậu lại làm thế? Đây là để cứu người mà!"

Lan chỉ nhún vai, không chút ăn năn. "Tớ cần thức ăn. Chúng ta đều phải sống sót mà."

Tuấn - Người thông minh và luôn là người đúng đầu trong những lần kiểm tra

Tuấn, người luôn có kế hoạch cho mọi thứ, giờ đây lộ rõ bản chất mưu mô và tàn nhẫn. Hắn không ngần ngại lừa dối và thậm chí hãm hại người khác để đạt được mục đích. Một lần, Tuấn cố gắng thuyết phục nhóm rằng Dương là một nguy cơ và nên đuổi cậu bé đi, chỉ để giảm bớt một miệng ăn.

Lâm nghe thấy cuộc nói chuyện giữa Tuấn và Minh, cảm thấy máu trong người mình sôi lên.

"Tuấn, cậu đang làm gì thế?" Lâm bước tới, ánh mắt giận dữ.

Tuấn quay lại, bình thản. "Lâm, cậu phải hiểu. Chúng ta không thể mang theo bất kỳ gánh nặng nào. Dương quá nhỏ để tự chăm sóc mình."

Lâm không thể kiềm chế được nữa. "Cậu thật tàn nhẫn, Tuấn. Dương là bạn của chúng ta. Cậu ta không phải là gánh nặng."

Tuấn cười nhạt. "Chúng ta đều phải sống sót, Lâm. Cậu phải học cách chấp nhận sự thật này."

_________

2/7/2024

Hot

Comments

Equal sans

Equal sans

Hùng ơi, anh mạnh và ngầu nhưng..:(((

2024-07-28

0

Raky

Raky

Hùng kênh mặt vs main đi luôn là đúng r

2024-07-05

1

electric

electric

Buồn của Hùng , lên truyện chưa đầy 2 câu đã đi nghỉ phép r :)))

2024-07-02

11

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Khởi đầu của thảm họa
2 Chương 2: Nỗi ám ảnh khi đặt chân tới hòn đảo
3 Chương 3: Sự xuất hiện của một nhóm người
4 Chương 4: Cơ hội trốn thoát tới rồi !
5 Chương 5: Tìm thấy nơi trú ẩn! nhưng đó có phải nơi an toàn không?
6 Chương 6: Gặp lại Minh
7 Chương 7: Bị thương và gặp lại những người bạn cũ
8 Chương 8: Sự bất đồng
9 Chương 9: Bất ngờ gặp được người dân trên đảo
10 Chương 10: lễ tế bí ẩn
11 Chương 11: Lời từ biệt máu
12 Chương 12: Gặp được ông chú kỳ lạ
13 Chương 13: Đoàn tụ
14 Chương 14: Học cách thích nghi với mọi thứ trên đảo
15 Chương 15: Sự thảm sát
16 Chương 16: Sự nguy hiểm tiềm tàng
17 Chương 17: Đứa bé có an toàn
18 Chương 18: Sống sót
19 Chương 19: Quay lại cuộc sống bình thường
20 Chương 20: Bắt cóc
21 Chương 21: Ý định bắt cóc
22 Chương 22: Khu của người sống sót
23 Chương 23: Nguồn gốc
24 Chương 24: Câu chuyện về tình bạn
25 Chương 25: Nguy hiểm
26 Chương 26: Nguy hiểm 2
27 Chương 27: Nguy hiểm 3
28 Chương 28: Bí ẩn về hang động
29 Chương 29: Phát minh vĩ đại
30 Chương 30: Sự thật về Dương
31 Chương 31: Nhiệm vụ cao cả
32 Chương 32: Quái vật hay "quái vật"
33 Chương 33: Đấu trường
34 Chương 34: Đây có phải là trận chiến cuối cùng?
35 Chương 35: Mất kiểm soát
36 Chương 36: hành trình trên biển
37 Chương 37: Sinh vật biển
38 Chương 38: Khu rừng bí ẩn
39 Chương 39: Gặp được đội cứu hộ
40 Chương 40: Hạnh phúc , đây có phải là phần kết
41 Chương 41: Tổ chức "Bóng Đêm"
42 Chương 42: Nguy hiểm
43 Chương 43: Gắn bó
44 Chương 44: Sự sợ hãi
45 Chương 45: Ngoại Truyện - Dương
46 Chương 46: Bí mật dần được hé lộ
47 Chương 47: Tổ chức bóng đêm bị phá hủy sự thật được phơi bày
48 Chương 48: Đồi hoa hướng dương máu
49 Chương 49: Ngã rẽ
50 Chương 50: Vụ án đầu tiên
51 Chương 51: Vụ án thứ hai
52 Chương 52: Ánh sáng hi vọng
53 Chương 53: Tội phạm
54 Chương 54: Khó khăn
55 Chương 55: Khó khăn (2)
56 Chương 56: Đêm đen vẫy gọi
57 Chương 57: Ánh sáng hi vọng
58 Chương 58: Ánh sáng hi vọng (2)
59 Chương 59: Ánh sáng hi vọng (3)
60 Chương 60: Ánh sáng hi vọng (4)
61 Chương 61: Ánh sáng hi vọng (5)
62 Chương 62: Âm mưu
63 Chương 63: Kết thúc
Chapter

Updated 63 Episodes

1
Chương 1: Khởi đầu của thảm họa
2
Chương 2: Nỗi ám ảnh khi đặt chân tới hòn đảo
3
Chương 3: Sự xuất hiện của một nhóm người
4
Chương 4: Cơ hội trốn thoát tới rồi !
5
Chương 5: Tìm thấy nơi trú ẩn! nhưng đó có phải nơi an toàn không?
6
Chương 6: Gặp lại Minh
7
Chương 7: Bị thương và gặp lại những người bạn cũ
8
Chương 8: Sự bất đồng
9
Chương 9: Bất ngờ gặp được người dân trên đảo
10
Chương 10: lễ tế bí ẩn
11
Chương 11: Lời từ biệt máu
12
Chương 12: Gặp được ông chú kỳ lạ
13
Chương 13: Đoàn tụ
14
Chương 14: Học cách thích nghi với mọi thứ trên đảo
15
Chương 15: Sự thảm sát
16
Chương 16: Sự nguy hiểm tiềm tàng
17
Chương 17: Đứa bé có an toàn
18
Chương 18: Sống sót
19
Chương 19: Quay lại cuộc sống bình thường
20
Chương 20: Bắt cóc
21
Chương 21: Ý định bắt cóc
22
Chương 22: Khu của người sống sót
23
Chương 23: Nguồn gốc
24
Chương 24: Câu chuyện về tình bạn
25
Chương 25: Nguy hiểm
26
Chương 26: Nguy hiểm 2
27
Chương 27: Nguy hiểm 3
28
Chương 28: Bí ẩn về hang động
29
Chương 29: Phát minh vĩ đại
30
Chương 30: Sự thật về Dương
31
Chương 31: Nhiệm vụ cao cả
32
Chương 32: Quái vật hay "quái vật"
33
Chương 33: Đấu trường
34
Chương 34: Đây có phải là trận chiến cuối cùng?
35
Chương 35: Mất kiểm soát
36
Chương 36: hành trình trên biển
37
Chương 37: Sinh vật biển
38
Chương 38: Khu rừng bí ẩn
39
Chương 39: Gặp được đội cứu hộ
40
Chương 40: Hạnh phúc , đây có phải là phần kết
41
Chương 41: Tổ chức "Bóng Đêm"
42
Chương 42: Nguy hiểm
43
Chương 43: Gắn bó
44
Chương 44: Sự sợ hãi
45
Chương 45: Ngoại Truyện - Dương
46
Chương 46: Bí mật dần được hé lộ
47
Chương 47: Tổ chức bóng đêm bị phá hủy sự thật được phơi bày
48
Chương 48: Đồi hoa hướng dương máu
49
Chương 49: Ngã rẽ
50
Chương 50: Vụ án đầu tiên
51
Chương 51: Vụ án thứ hai
52
Chương 52: Ánh sáng hi vọng
53
Chương 53: Tội phạm
54
Chương 54: Khó khăn
55
Chương 55: Khó khăn (2)
56
Chương 56: Đêm đen vẫy gọi
57
Chương 57: Ánh sáng hi vọng
58
Chương 58: Ánh sáng hi vọng (2)
59
Chương 59: Ánh sáng hi vọng (3)
60
Chương 60: Ánh sáng hi vọng (4)
61
Chương 61: Ánh sáng hi vọng (5)
62
Chương 62: Âm mưu
63
Chương 63: Kết thúc

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play