Cơn bão ập đến dữ dội, sóng biển đánh mạnh vào thuyền, khiến nó chao đảo như một chiếc lá trong cơn gió lốc. Những con sóng khổng lồ liên tiếp vỗ vào mạn thuyền, nước tràn vào, làm cho mọi người hoảng loạn. Tiếng la hét hòa lẫn với tiếng mưa rơi và tiếng gió rít lên thành một âm thanh đáng sợ.
Thuyền bắt đầu mất kiểm soát. Một vài người bị đánh bật ra khỏi thuyền, biến mất trong màn đêm và cơn bão tàn bạo. Lâm cố gắng bám chặt vào mép thuyền, nhưng một đợt sóng lớn nữa ập đến, nhấn chìm cậu vào dòng nước đen ngòm và lạnh lẽo.
Lâm cảm thấy cơ thể mình bị cuốn vào dòng nước xoáy, cậu cố gắng bơi nhưng sóng quá mạnh. Cậu bị đập vào đá và những mảnh vỡ của thuyền, cảm nhận đau đớn khắp cơ thể. Một cơn sóng mạnh khác đẩy Lâm lên bờ, cậu thở dốc, lạc vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Khi tỉnh lại, Lâm nhận ra mình đang nằm trên bãi cát lạnh lẽo. Cậu cảm thấy mệt mỏi và đau đớn, nhưng vẫn còn sống. Nhìn quanh, Lâm thấy một số người trong nhóm của mình cũng đã được sóng đánh dạt vào bờ, nhưng không phải ai cũng may mắn như vậy.
Lâm cố gắng đứng dậy, cảm nhận cơ thể rã rời nhưng quyết tâm không từ bỏ. Cậu tiến đến kiểm tra những người còn lại, đảm bảo họ vẫn còn sống. Một lần nữa, họ lại đứng trước nguy cơ bị bọn ăn thịt người phát hiện.
“Mọi người còn ai có thể di chuyển không?” Lâm hét lên, cố gắng làm chủ tình hình. Một vài người gật đầu yếu ớt, trong khi những người khác vẫn nằm bất động, bất tỉnh hoặc đã không còn dấu hiệu của sự sống.
Lâm biết rằng họ không thể ở lại bờ biển lâu, vì bọn ăn thịt người có thể đến bất cứ lúc nào. Cậu cũng không thể quên nhiệm vụ tìm Minh và đưa cô thoát khỏi đây. Cậu thu thập những người còn có thể di chuyển và bắt đầu dẫn họ vào rừng, tìm kiếm một nơi an toàn hơn để ẩn nấp.
Trời vẫn mưa rả rích, gió thổi lạnh lẽo, nhưng Lâm không ngừng chiến đấu. Cậu biết rằng chỉ cần còn sống, còn hy vọng, cậu sẽ không từ bỏ nhiệm vụ cứu Minh và những người khác. Cơn ác mộng này chưa chấm dứt, nhưng Lâm sẽ không để nó nhấn chìm họ trong bóng tối.
Lâm và những người còn sống trong nhóm cố gắng di chuyển nhanh chóng vào rừng sâu, tìm kiếm một nơi trú ẩn an toàn khỏi bọn ăn thịt người. Trong màn đêm u tối và mưa gió, cả nhóm đều cảm thấy sự sợ hãi và mệt mỏi, nhưng họ không thể dừng lại.
Lâm đứng đầu, dẫn đường qua những khe núi và thung lũng, cố gắng tìm một vị trí phù hợp để ẩn nấp. Cậu cảm nhận sự mệt mỏi và đau đớn từ những vết thương do cơn bão gây ra, nhưng sự sống còn của nhóm là ưu tiên hàng đầu.
Trời mưa gió dồn dập, Lâm cùng nhóm người cố gắng chạy trốn khỏi bọn ăn thịt người đuổi theo phía sau. Ông lão, dù già yếu, vẫn cố gắng đi nhanh nhất có thể. Những người phụ nữ lúc này cũng đầy sức lực cùng chạy, não nề và lo lắng trước sự nguy hiểm hiện hữu.
Trong lúc họ đang chạy trên con đường đầy ước nguyện và hi vọng, một người phụ nữ bất ngờ bị bọn ăn thịt người tóm được. Ông lão quyết định quay lại cứu nhưng không kịp, và cuối cùng, họ chứng kiến cảnh tượng đau lòng khi người phụ nữ đó bị bọn thú dữ hành hạ và giết chết ngay trước mắt.
Cả nhóm hoảng sợ và thất vọng, nhưng vẫn phải tiếp tục cuộc chạy trốn, hi vọng sẽ tìm được một nơi trú ẩn an toàn giữa cơn bão dữ của thế giới này.
Lâm đứng nhìn về phía ông lão và hai người phụ nữ, trong khi bọn ăn thịt người ngày càng gần kề. Ông lão quyết định quay lại, lòng từ bi mạnh mẽ hướng về người đang gặp nguy hiểm. Nhưng trước khi Lâm kịp phản ứng , người đàn ông luôn chửi bới trong nhóm lao đến kéo Lâm lại.
"Không nên quay lại, chúng ta phải tự cứu mình trước đã!" Người đàn ông cố gắng thuyết phục Lâm, giọng nói rõ ràng bộc lộ sự lo lắng và sợ hãi.
Lâm quay mặt nhìn người đàn ông, ánh mắt đầy hối hận và quyết tâm. "Tôi không thể bỏ họ lại phía sau," Lâm nói, cố gắng giải phóng bàn tay khỏi sự cản trở. Tuy nhiên, người đàn ông vẫn giữ chặt và ngăn cản Lâm.
"Chúng ta sẽ chết nếu tiếp tục như thế này!" Người đàn ông la lên, nhìn vào ánh mắt quyết định của Lâm.
Lâm lắng nghe, bối rối trong cuộc chiến giữa lòng từ bi và sinh tồn. Nhưng trước áp lực của người đàn ông và tiếng bước chân của bọn thú dữ ngày càng gần, Lâm buông xuôi. Họ phải tiếp tục cuộc chạy trốn mà không thể quay lại cứu vãn.
Cả nhóm chạy tiếp, trái tim nặng nề vì sự mất mát, nhưng cũng vì sự sống còn phía trước.
Cuối cùng, họ tìm thấy một hang động sâu thẳm trong rừng, một nơi ít người biết đến và khó tiếp cận. Lâm và nhóm giấu mình trong hang động, cố gắng dọn sạch một góc nhỏ để nằm nghỉ. Họ chia nhau nấu nướng những thức ăn còn lại và cố gắng làm ấm cơ thể trong cái lạnh của đêm tối.
“Chúng ta phải giữ im lặng và chờ đợi,” Lâm nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy quyết tâm . “Tôi sẽ đi tìm bạn của tôi và đưa cô ấy tớ nơi an toàn. Hãy cố gắng giữ bình tĩnh và đừng để bất cứ điều gì xảy ra.”
Nhóm gật đầu đồng ý, các thành viên còn lại cố gắng kiềm chế sự lo lắng trong lòng. Trời vẫn mưa rơi dày đặc ngoài kia, nhưng trong hang động, họ cảm thấy mình an toàn hơn so với khi bị bủa vây trên hòn đảo đáng sợ kia.
Lâm lặng lẽ rời khỏi hang động, bước vào rừng sâu dưới ánh mặt trăng lạnh lẽo. Cậu cảm nhận nhịp đập của trái tim đang dâng lên trong lòng, nhưng cậu biết rằng mình phải vượt qua mọi khó khăn để cứu Minh và mang cô trở lại với nhóm.
Ánh mặt trăng lấp lánh qua lối đi dày đặc của cây cối rậm rạp, hướng cậu vào hướng mà Minh có thể đã bị dẫn đi. Lâm đi nhanh nhưng cẩn thận, cố gắng không để lại bất kỳ dấu vết nào cho bọn ăn thịt người có thể theo dõi.
Cơn ác mộng vẫn chưa kết thúc, nhưng sự hy vọng vẫn tồn tại. Lâm quyết tâm phải trốn thoát khỏi đây và tìm Minh, bằng mọi giá .
Dưới sự áp lực của những kẻ săn đuổi, nhóm của Lâm tiếp tục chạy trốn sự truy sát trong hang động tối om. Tiếng bước chân và tiếng gầm rú từ phía ngoài vẫn làm cho mọi người lo lắng. Họ càng chạy càng sâu vào trong hang động, càng cảm thấy sự tuyệt vọng và cô đơn.
Trung tên đàn ông chỉ nghĩ tới bản thân, với tính cách ích kỷ và tham vọng, không ngừng gây sự và xô đẩy các thành viên còn lại trong nhóm. "Lâm à, chúng ta phải lo cho bản thân trước đã! Những kẻ yếu như thế này chỉ là gánh nặng cho chúng ta," Trung nói với giọng điệu khinh bỉ.
Trong bóng tối của hang động, họ cảm thấy những sinh vật đang săn đuổi không chỉ là kẻ yếu, mà còn là sự dối trá và sự ác ý của con người. Mỗi bước đi là một thử thách mới, không chỉ về sinh tồn mà còn về tinh thần và lòng tin.
Dưới sự căng thẳng gia tăng, Trung không ngừng tranh cãi với Lâm về vai trò lãnh đạo. "Lâm, chúng ta không thể tiếp tục như vậy nữa. Tôi sẽ đưa ra các quyết định từ giờ này," Trung tuyên bố với một thái độ quyết đoán và không khoan nhượng.
Lâm, mặc dù cảm thấy sự tức giận và thất vọng, nhưng vẫn cố gắng giải thích. "Trung, chúng ta phải đoàn kết để có cơ hội sống sót. Chia rẽ chỉ khiến chúng ta dễ bị tấn công," Lâm đáp lại, giọng điệu vẫn điềm đạm nhưng quyết định.
Sự mâu thuẫn giữa hai nhân vật không chỉ là về sự sống còn mà còn về quyền lực và lòng tự ái, khiến bối cảnh trong hang động trở nên căng thẳng và áp lực không ngừng gia tăng. Lâm làm một quyết định vô cùng chấn động , cậu quyết định bỏ đi .
_________
1/7/2024
Updated 63 Episodes
Comments
Cỏ Xanh
chắc chắn là k r
2024-07-31
0
Ngọt Đỗ
truyện hay quá ạaaa ra nhìu thêm nhaaa
2024-07-02
0
electric
r xong toang luôn ...
2024-07-02
11