Những ngày tiếp theo, cả nhóm tiếp tục di chuyển, luôn cảnh giác và tránh xa những khu vực nguy hiểm. Lâm dẫn đầu, luôn chú ý đến mọi dấu hiệu bất thường. Minh và Dương chăm sóc Linh, hỗ trợ cô khi cô cảm thấy mệt mỏi hay buồn nôn.
Một buổi chiều, khi họ dừng lại nghỉ ngơi bên bờ một con suối nhỏ, Lâm quyết định thử sử dụng bộ đàm tìm thấy từ chiếc trực thăng. Cậu cố gắng chỉnh tần số và phát tín hiệu cầu cứu.
"Alo? Có ai nghe thấy không? Chúng tôi là những người sống sót trên đảo Đầu Lâu. Chúng tôi cần sự giúp đỡ!" Lâm nói vào bộ đàm, hy vọng mong manh rằng sẽ có ai đó nghe thấy và phản hồi.
Không có phản hồi nào. Hy vọng mong manh của họ lại bị dập tắt.
Linh ngày càng trở nên mệt mỏi và buồn nôn mỗi lần ăn uống. Cô cố gắng che giấu sự yếu đuối của mình để không làm mọi người lo lắng, nhưng không thể nào che giấu được mãi. Một buổi sáng, khi cả nhóm đang chuẩn bị tiếp tục di chuyển, Linh bỗng nhiên gục xuống, nôn mửa và ngất xỉu.
"Linh!" Minh hét lên, chạy đến bên cạnh cô. "Cậu sao vậy?"
Lâm và Dương cũng nhanh chóng đến kiểm tra tình trạng của Linh. "Cô ấy cần nghỉ ngơi," Lâm nói, lo lắng nhìn Minh. "Chúng ta không thể tiếp tục đi ngay bây giờ."
Minh và Dương giúp Linh nằm xuống nghỉ ngơi, nhưng sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt họ. Trong lúc Linh nghỉ ngơi, Minh quyết định kiểm tra kỹ lưỡng hơn. Cô tìm thấy một túi thuốc và dụng cụ sơ cứu trong ba lô của Hiệp mà họ mang theo.
"Lâm, tớ nghĩ chúng ta cần biết rõ hơn về tình trạng của Linh," Minh nói, giọng đầy lo lắng. "Có thể cô ấy đang mắc phải một căn bệnh nào đó."
Lâm gật đầu, cả hai cùng ngồi bên cạnh Linh. Sau một lúc kiểm tra và trao đổi, họ bắt đầu nghi ngờ rằng Linh có thể đang mang thai.
"Linh, cậu có biết rằng mình đang mang thai không?" Minh hỏi nhẹ nhàng khi Linh tỉnh lại.
Linh im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu, nước mắt lăn dài. "Tớ biết," cô nói, giọng nghẹn ngào. "Tớ đã biết từ trước khi chúng ta đến đây, nhưng không dám nói ra. Tớ sợ sẽ làm mọi người lo lắng hơn."
Cả nhóm lặng đi trong giây lát, rồi Minh ôm Linh vào lòng, nước mắt rơi lã chã. "Tớ xin lỗi, Linh. Chúng ta sẽ bảo vệ cậu và con. Hiệp đã hy sinh để cứu chúng ta, và chúng ta sẽ không để sự hy sinh của anh ấy trở nên vô ích."
Lâm và Dương cũng hứa sẽ bảo vệ Linh và đứa bé. Dù cuộc hành trình trở nên khó khăn hơn, nhưng lòng quyết tâm và hy vọng vẫn rực cháy trong từng bước đi. Họ biết rằng họ phải tiếp tục chiến đấu để sống sót và bảo vệ sự sống mới đang hình thành trong bụng Linh.
Từ đó, họ cố gắng chăm sóc Linh nhiều hơn, đồng thời vẫn duy trì sự cảnh giác và nỗ lực tìm kiếm lối thoát.
Đã ba tháng trôi qua kể từ khi họ đặt chân lên đảo Đầu Lâu. Cuộc sống ngày càng trở nên khó khăn hơn. Lương thực cạn kiệt, những nguy hiểm rình rập khắp nơi, và tinh thần của mọi người đều bị bào mòn. Tuy nhiên, tình yêu và sự hy sinh đã giữ cho họ kiên cường.
Linh đã đến tháng thứ sáu của thai kỳ, và bụng cô ngày càng lớn. Mỗi bước đi đều trở nên nặng nề hơn, nhưng cô không hề than phiền, luôn cố gắng mạnh mẽ vì đứa con sắp chào đời. Minh và Dương luôn bên cạnh hỗ trợ, còn Lâm thì luôn dẫn đầu tìm kiếm thức ăn và nơi trú ẩn an toàn.
Một buổi sáng, khi họ đang nghỉ ngơi trong một hang động nhỏ, Minh nhận ra rằng họ không thể tiếp tục sống trong tình trạng này mãi được. "Lâm, chúng ta phải tìm cách rời khỏi đây," cô nói, mắt ánh lên sự quyết tâm. "Chúng ta không thể để Linh và đứa bé ở trong hoàn cảnh nguy hiểm này."
Lâm gật đầu. "Tớ biết, Minh. Tớ cũng đang nghĩ đến điều đó. Nhưng chúng ta cần có kế hoạch cụ thể."
Dương chợt nhớ đến một con tàu cũ mà họ đã nhìn thấy ở phía đông của đảo cách đây không lâu. "Lâm, còn con tàu cũ ở bờ biển phía đông thì sao? Chúng ta có thể thử sửa chữa nó và dùng để rời khỏi đây."
Ánh mắt Lâm sáng lên. "Đúng rồi! Nếu chúng ta có thể sửa chữa con tàu, chúng ta có thể thoát khỏi đảo này. Nhưng chúng ta cần dụng cụ và vật liệu. Có lẽ trong khu vực phía bắc có thể tìm thấy những thứ đó."
Quyết định đã được đưa ra. Họ bắt đầu lên kế hoạch và phân công nhiệm vụ. Lâm và Dương sẽ đi tìm dụng cụ và vật liệu cần thiết, trong khi Minh ở lại chăm sóc Linh.
Ngày hôm sau, Lâm và Dương lên đường, họ phải băng qua những khu rừng rậm rạp và tránh xa bọn ăn thịt người. Dù nguy hiểm rình rập, họ không nao núng, luôn kiên cường tiến về phía trước.
Khi họ tiến sâu vào khu rừng phía bắc, họ bắt đầu cảm nhận được sự hiện diện của những sinh vật không bình thường. Tiếng gầm rú, tiếng bước chân nặng nề và mùi hôi thối của thịt thối rữa ngày càng rõ ràng. Họ cố gắng đi nhanh hơn, nhưng sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.
Đột nhiên, từ phía sau bụi rậm, một sinh vật biến dị xuất hiện. Nó có thân hình to lớn, da dày và lở loét, đôi mắt đỏ rực và miệng đầy răng nhọn hoắt. Lâm và Dương đông cứng lại trong giây lát, tim đập thình thịch.
"Sẵn sàng chiến đấu!" Lâm hét lên, kéo Dương lùi lại và cầm lấy con dao.
Con quái vật gầm lên, lao về phía họ với tốc độ kinh hoàng. Lâm nhanh chóng né tránh và đâm mạnh vào cổ nó, nhưng da nó quá dày, vết thương chỉ làm nó tức giận hơn. Dương dùng gậy đập mạnh vào đầu con quái, nhưng cũng không làm nó chùn bước.
Trong lúc hỗn loạn, một con quái vật khác xuất hiện, lần này còn lớn hơn và mạnh mẽ hơn. Chúng lao vào tấn công cả hai, khiến Lâm và Dương phải vật lộn để tự vệ.
Cuộc chiến kéo dài và khốc liệt. Dù bị thương và kiệt sức, Lâm và Dương vẫn không từ bỏ. Cuối cùng, họ dùng lửa để làm bỏng và khiến lũ quái vật lùi bước. Trong lúc những sinh vật biến dị kêu gào và lùi lại vào bóng tối, Lâm và Dương nhanh chóng rời khỏi khu vực, mang theo những dụng cụ và vật liệu mà họ đã tìm được.
Khi trở về hang động, Minh và Linh lo lắng chờ đợi. Nhìn thấy Lâm và Dương trở về với nhiều vết thương nhưng vẫn an toàn, họ thở phào nhẹ nhõm.
"Lâm, Dương, mọi người không sao chứ?" Minh hỏi, giọng đầy lo lắng.
"Chúng ta đã gặp phải quái vật biến dị," Lâm trả lời, mắt vẫn đầy ám ảnh. "Nhưng chúng ta đã tìm được những gì cần thiết. Chúng ta phải nhanh chóng sửa chữa con tàu và rời khỏi đây."
Tất cả cùng nhau bắt tay vào công việc, không một phút giây nào lơ là. Công việc vất vả và đòi hỏi sự kiên nhẫn, nhưng ai cũng quyết tâm và không từ bỏ. Họ làm việc ngày đêm, với hy vọng rời khỏi đảo ngày càng lớn dần.
Một buổi sáng sau một tháng rưỡi làm việc không ngừng nghỉ, con tàu cũ đã sẵn sàng. Mọi người đứng nhìn thành quả của mình, lòng tràn đầy hy vọng.
Khi chạy ra đến tàu, họ bất ngờ bị một nhóm quái vật hoa biến dị đuổi theo. Những bông hoa này to lớn, với những cánh hoa sắc nhọn và thân cây đầy gai. Chúng di chuyển với tốc độ nhanh chóng, khiến cả nhóm phải vội vàng chạy lên tàu.
Trong lúc hỗn loạn, Linh đột nhiên cảm thấy cơn đau dữ dội. Do hoạt động mạnh, cô bắt đầu chuyển dạ và đứa bé có dấu hiệu sinh non. Minh và Dương giúp đỡ cô, cố gắng đưa Linh lên tàu an toàn.
Khi Linh đang đau đớn cố gắng chịu đựng, một con quái vật dơi khổng lồ xuất hiện trên bầu trời. Với đôi cánh rộng và móng vuốt sắc nhọn, nó bay lượn, phát ra âm thanh chói tai để tìm kiếm con mồi. Linh biết rằng nếu cô thét lên, con quái vật sẽ phát hiện ra họ.
Dù cố gắng nhẫn nhịn, nhưng cơn đau quá sức chịu đựng. Linh không thể kiềm chế và thét lên. Con quái vật dơi lao xuống, dùng móng vuốt đâm xuyên qua người Linh, khiến cô chết không nhắm mắt.
May mắn thay, Minh là người duy nhất biết y thuật. Cô kịp thời bế đứa bé ra khỏi bụng Linh, máu me đầy tay nhưng vẫn bình tĩnh. Lâm cố gắng bảo vệ Minh và đứa bé, đẩy lùi những quái vật biến dị và giúp cả ba người lên tàu.
Khi tàu bắt đầu chạy, Minh ôm chặt đứa bé, nước mắt rơi lã chã. "Lâm, chúng ta đã mất Linh," cô nói, giọng nghẹn ngào. "Nhưng chúng ta phải tiếp tục, vì đứa bé này."
Lâm gật đầu, lòng tràn đầy nỗi đau và trách nhiệm. "Chúng ta sẽ bảo vệ đứa bé, và sẽ tìm nơi an toàn cho nó."
___________
4/7/2024
Updated 63 Episodes
Comments
nhatnhat
ghê gớm zị sao
2024-07-28
0
Keo
Linh vs Hiệp ngầu vkl , đi sớm là đúng thôi ...
2024-07-05
4