Lâm và Minh ngồi trong bóng tối của hang động, cảm nhận rõ sự ấm áp từ bàn tay của nhau. Tiếng la hét và âm thanh ghê rợn từ bên ngoài dần tan biến, chỉ còn lại tiếng thở đều đặn của cả hai.
"Chúng ta sẽ phải đợi một lúc nữa, đến khi chắc chắn rằng không còn ai truy đuổi," Lâm nói, mắt không rời khỏi cửa hang.
Minh gật đầu, cảm giác an toàn khi ở gần Lâm giúp cô bình tĩnh hơn một chút. "Chúng ta đã mất Dương rồi, phải không?"
Lâm siết chặt tay Minh hơn, anh biết câu hỏi này rất khó trả lời. "Tớ hy vọng Dương vẫn an toàn. Cậu bé thông minh và nhanh nhẹn. Chúng ta phải tin tưởng vào Dương."
Cả hai ngồi im lặng một lúc, Lâm cảm nhận được sự mệt mỏi và đau đớn trên cơ thể mình. Vết thương ở đùi anh bắt đầu đau nhói, nhưng anh không dám nói ra, không muốn Minh lo lắng thêm.
"Minh, tớ nghĩ chúng ta cần phải lên kế hoạch. Không thể cứ ngồi đây mãi," Lâm nói.
Minh nhìn quanh hang động, ánh mắt dừng lại ở một góc khuất. "Có thể chúng ta nên tìm lối ra khác, nếu không thì dễ bị phát hiện."
Lâm gật đầu, cả hai bắt đầu tìm kiếm xung quanh hang động, hi vọng sẽ tìm thấy một lối thoát khác hoặc ít nhất là một nơi ẩn nấp an toàn hơn. Bỗng nhiên, họ nghe thấy tiếng động lạ từ phía sâu trong hang. Lâm ra hiệu cho Minh dừng lại và cả hai cùng nín thở, lắng nghe.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng và thở hổn hển vang lên, gần hơn từng giây. Lâm chuẩn bị sẵn sàng, tay cầm chặt một cây gậy lớn để phòng thủ.
"Anh Lâm!" Một giọng nói quen thuộc vang lên, làm cả Lâm và Minh giật mình.
"Dương!" Lâm gọi nhỏ, chạy về phía tiếng gọi. Dương xuất hiện từ bóng tối, khuôn mặt đầy mồ hôi và lo lắng. "Em an toàn chứ?"
Dương gật đầu, thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy Lâm và Minh. "Em đã trốn vào đây khi thấy họ đuổi theo. Anh Lâm, chị Minh, chúng ta phải rời khỏi đây ngay. Em nghe thấy họ nói sẽ quay lại tìm chúng ta."
Lâm nhìn Minh, cả hai hiểu rằng không còn thời gian để lãng phí. "Chúng ta phải đi thôi, tìm một nơi an toàn hơn," Lâm nói.
Cả ba người nhanh chóng rời khỏi hang động, băng qua những con đường mòn trong rừng. Trời bắt đầu tối, bóng đêm dày đặc bao phủ xung quanh, nhưng ánh sáng từ chiếc đèn pin nhỏ của Dương giúp họ dẫn đường.
Cuối cùng, sau một đoạn đường dài và mệt mỏi, họ nhìn thấy ánh sáng lờ mờ từ một ngôi nhà bỏ hoang. "Chúng ta có thể nghỉ tạm ở đây," Lâm nói, cảm giác mệt mỏi càng lúc càng nặng nề.
Họ bước vào ngôi nhà, cửa sổ vỡ và bụi bặm phủ kín, nhưng ít nhất nó cung cấp một nơi ẩn náu tạm thời. Minh bắt đầu kiểm tra xung quanh để đảm bảo không có nguy hiểm, trong khi Dương giúp Lâm ngồi xuống và xem xét vết thương của anh.
"Chúng ta sẽ ổn thôi, anh Lâm," Dương nói, giọng đầy quyết tâm. "Chúng ta sẽ tìm cách thoát khỏi đây."
Lâm mỉm cười yếu ớt, lòng cảm thấy ấm áp trước sự kiên cường của Dương và Minh. "Ừ, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua tất cả," anh nói, mắt nhắm lại để nghỉ ngơi.
Trong bóng tối của ngôi nhà bỏ hoang, Lâm ngả lưng xuống sàn nhà lạnh lẽo, cố gắng tranh thủ nghỉ ngơi. Minh tìm được một tấm vải cũ, phủ lên người anh để giữ ấm. Dương ngồi cạnh, mắt luôn dõi theo từng động tĩnh bên ngoài cửa sổ vỡ nát.
"Chúng ta cần có kế hoạch dài hạn," Minh nói nhỏ, giọng điệu vừa lo lắng vừa quyết tâm. "Không thể cứ chạy mãi như thế này."
Dương gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi cửa sổ. "Em nghĩ chúng ta nên tìm một nơi có thức ăn và nước uống. Ở lại đây lâu sẽ không an toàn."
Lâm mở mắt, dù mệt mỏi nhưng trong lòng vẫn quyết tâm không bỏ cuộc. "Minh nói đúng. Chúng ta cần tìm cách sống sót lâu dài. Có thể tìm một ngôi làng khác, hoặc ít nhất là một nơi nào đó có nguồn tài nguyên."
Minh nhìn quanh ngôi nhà bỏ hoang, tìm thấy một chiếc ba lô cũ và bắt đầu nhét vào đó những vật dụng còn sót lại có thể dùng được. "Chúng ta cần chuẩn bị kỹ càng. Không thể để bất ngờ bị tấn công lần nữa."
Khi Minh và Dương tiếp tục chuẩn bị, Lâm cố gắng đứng dậy, nhưng cảm thấy vết thương ở đùi đau nhói. "Tớ cần nghỉ ngơi một chút nữa. Chúng ta sẽ đi vào lúc bình minh, khi trời sáng hơn."
Minh gật đầu, ánh mắt đầy lo lắng nhìn Lâm. "Được, nhưng anh phải hứa với em là sẽ nghỉ ngơi thật tốt, để có đủ sức mà đi tiếp."
Lâm mỉm cười, cảm nhận rõ sự quan tâm và lo lắng của Minh. "Anh hứa. Cả ba chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua chuyện này."
Dương bỗng quay lại, khuôn mặt tái nhợt. "Em nghe thấy tiếng động ở ngoài. Có thể họ đã tìm ra chúng ta."
Cả ba im lặng, lắng nghe từng âm thanh xung quanh. Tiếng bước chân nặng nề và tiếng thở hổn hển vang lên, càng lúc càng gần.
"Chúng ta phải rời khỏi đây ngay," Lâm nói nhỏ, cảm giác nguy hiểm cận kề.
Minh giúp Lâm đứng dậy, trong khi Dương cầm lấy đèn pin và dẫn đường ra cửa sau ngôi nhà. Họ lẻn ra ngoài, cố gắng di chuyển nhẹ nhàng và nhanh chóng. Bóng đêm bao phủ, nhưng ánh sáng mờ nhạt từ đèn pin của Dương giúp họ định hướng.
Họ chạy qua những cánh rừng rậm rạp, tiếng động lạ càng lúc càng xa dần. Cuối cùng, họ đến một con suối nhỏ. Minh ngồi xuống, thở hổn hển, trong khi Lâm và Dương kiểm tra xung quanh để đảm bảo không có nguy hiểm.
"Chúng ta cần nghỉ ngơi ở đây một chút," Lâm nói, giọng đầy mệt mỏi nhưng kiên định. "Uống nước và lấy lại sức lực."
Dương gật đầu, múc nước từ suối lên uống. "Em sẽ canh gác. Anh và chị Minh nghỉ ngơi đi."
Minh nhặt vài cành cây khô, chuẩn bị một đống lửa nhỏ để sưởi ấm. "Chúng ta sẽ không bỏ cuộc, đúng không Lâm?"
Lâm nhìn Minh, ánh mắt đầy quyết tâm và tình cảm. "Đúng vậy, Minh. Chúng ta sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Chúng ta sẽ cùng nhau sống sót và trở về an toàn."
Cả ba người ngồi bên đống lửa nhỏ , Sau khi nghỉ ngơi và lấy lại sức lực, Lâm, Minh, và Dương quyết định quay trở lại ngôi nhà bỏ hoang để tìm kiếm thêm vật dụng cần thiết. Họ cẩn thận tiến vào nhà, từng bước đi nhẹ nhàng để không gây ra tiếng động.
"Chúng ta nên kiểm tra từng phòng một," Minh nói nhỏ, ánh mắt đầy cảnh giác. "Có thể có thứ gì đó hữu ích mà chúng ta chưa tìm thấy."
Dương dẫn đầu, đèn pin trong tay chiếu sáng những góc tối của ngôi nhà. Họ bắt đầu từ phòng khách, lục lọi các ngăn kéo và kệ sách cũ. Trong một ngăn kéo, họ tìm thấy một con dao rỉ sét, nhưng vẫn còn đủ sắc để sử dụng.
"Ít ra thì chúng ta có thêm một vũ khí để tự vệ," Lâm nói, cẩn thận cất con dao vào ba lô.
Tiếp tục kiểm tra các phòng khác, họ phát hiện một phòng ngủ cũ kỹ. Minh tìm thấy một tấm chăn mỏng và một vài bộ quần áo cũ, nhưng vẫn còn sạch sẽ. "Chúng ta có thể dùng tấm chăn này để giữ ấm, và quần áo để thay đổi."
Trong phòng bếp, họ tìm thấy một vài lon thực phẩm bị hư hỏng, nhưng có một lọ mật ong vẫn còn tốt. "Mật ong có thể giúp chúng ta giữ sức khỏe," Dương nói, cẩn thận cất lọ mật ong vào ba lô.
Khi họ kiểm tra đến nhà kho phía sau, Lâm phát hiện một cái hộp gỗ lớn. Mở hộp ra, bên trong là một cái đèn dầu cũ và một chai dầu còn đầy. "Cái này sẽ hữu ích khi chúng ta cần ánh sáng vào ban đêm."
Minh tiếp tục tìm kiếm xung quanh nhà kho, phát hiện một cái xẻng nhỏ và vài dụng cụ làm vườn. "Những thứ này có thể giúp chúng ta nếu cần đào bới hoặc làm chỗ trú."
Sau khi đã lục lọi kỹ càng mọi ngóc ngách của ngôi nhà, họ thu thập được một số vật dụng cần thiết. "Chúng ta đã sẵn sàng để tiếp tục cuộc hành trình," Lâm nói, cảm giác tự tin hơn với những gì đã tìm được.
"Nhưng chúng ta cần phải cẩn thận hơn. Không biết bọn ăn thịt người sẽ xuất hiện lúc nào," Minh cảnh báo.
Cả ba người nhanh chóng rời khỏi ngôi nhà bỏ hoang, quay trở lại con suối nhỏ để tiếp tục hành trình tìm kiếm nơi an toàn.
___________
3/7/2024
Updated 63 Episodes
Comments
nhatnhat
may quá
2024-07-28
0
blabla
cuối cùng cũm xong
2024-07-13
0
electric
Chúc mừng đồng chí Dương bóng đèn đã quay trở lại
2024-07-05
4