Lâm bất ngờ khi cậu bé đột ngột nắm tay và chạy theo sau khi cậu đã rời khỏi nhóm. Cảm giác này khiến Lâm giật mình, nhưng trong lòng cũng có sự ấm áp vì sự quan tâm của cậu bé, dù hai người từng có mâu thuẫn trong quá khứ.
Trong khi đó, ba người phụ nữ ban đầu tin tưởng Lâm, nhưng sau đó, do sức thuyết phục của Trung khiến họ bị đả động lớn , không một ai dám theo Lâm. Họ đứng lại, nhìn Lâm và cậu bé biến mất trong bóng tối của hang động với một cảm giác lo lắng và tiếc nuối.
Lâm quay trở lại nơi mà cậu đã từng chôn giấu những đồ dùng cần thiết để sinh tồn trong một chiếc li được chôn xuống dưới đất , cậu tìm thấy một số chai nhựa đã được đựng đầy khi ngày đầu tiên cậu để lại đựng nước trong một hang động và sau nhiều cố gắng, cậu tìm thấy lại chiếc hộp nhỏ kín chứa những vật dụng quan trọng. Cảm giác quay lại nơi cũ khiến Lâm ngập tràn trong những ký ức về những thời điểm khó khăn trước đây, nhưng cũng đồng thời là một lời nhắc nhở về sự chuẩn bị và sự sống còn.
Tại đây, cậu tình cờ tìm thấy một hộp kẹo vẫn còn nguyên vẹn. Nhìn Dương, Lâm mỉm cười, đưa hộp kẹo cho cậu bé. "Cầm lấy, ăn chút đi, chúng ta còn đường dài phía trước."
Lâm lấy lại những vật dụng cần thiết và sau đó quay trở lại hang động nơi mà nhóm của cậu đang tạm trú. Trên đường trở về, cậu cảm thấy sự lo âu và áp lực vì tình hình ngày càng trở nên khó khăn, nhưng cũng có sự quyết tâm và hy vọng rằng những gì cậu mang về có thể giúp nhóm vượt qua những thử thách trước mắt.
Sau khi họ đã đi được một đoạn đường xa trong hang động tối om. Dương nhận lấy hộp kẹo, ánh mắt nhỏ bé và sợ hãi nhưng cũng tràn đầy sự cảm kích. Lâm ngồi xuống gần Dương và hỏi:
"Anh xin lỗi về mọi thứ trước đây, nhưng anh có thể hỏi em một chút không? em và mẹ đã gặp phải chuyện gì trên chuyến bay đó?"
Dương nhìn Lâm với ánh mắt lấp lửng giữa sự sợ hãi và sự kể lại ký ức đau buồn. Cậu bé nhắm mắt lại, cố gắng kiềm chế cảm xúc, rồi sau đó dần dần bắt đầu kể lại:
"Chuyến bay... đó là cơn ác mộng. Mẹ và tôi, chúng tôi bị kẹt giữa đám người... những kẻ thực sự đói khát , họ chọn những người yếu hơn để làm thức ăn , những người không chịu đựng được cũng đã tự sát . Chúng tôi cố chạy, nhưng họ... họ đã bắt được mẹ. Tôi không thể... tôi không thể làm gì để giúp mẹ..."
Lời kể của Dương bị gián đoạn bởi những ký ức đau đớn, nhưng cậu vẫn cố gắng miêu tả những gì đã xảy ra. Sự sợ hãi trong giọng nói của Dương không thể che giấu, và nó làm cho Lâm hiểu rõ hơn về sự đau khổ mà cậu bé đã phải chịu đựng.
Lâm nhìn Dương với lòng thương cảm sâu sắc. Họ đang sống trong một thế giới đầy mạo hiểm và ác mộng, nơi mà sự sống còn phụ thuộc vào sự đoàn kết và lòng tin vào nhau.
Dương vui mừng nhận lấy, ánh mắt sáng lên. Cả hai bắt đầu lên đường, cẩn thận lẩn tránh những sinh vật khát máu. Họ đi qua những khu rừng rậm rạp và những vùng đất hoang vu, cho đến khi thấy một nhóm người từ xa. Nhìn kỹ, Lâm nhận ra Minh đang ở giữa nhóm người đó, nhưng nhóm này không phải là người bình thường mà là một băng đảng ăn thịt người khác.
Lâm nắm chặt tay Dương, ánh mắt đầy quyết tâm. "Chúng ta phải tìm cách trà trộn vào nhóm đó. Để gặp chị Minh, chúng ta cần phải trở thành một phần của bọn chúng."
Cả hai bắt đầu quan sát và theo dõi nhóm ăn thịt người từ xa, tìm kiếm cơ hội để tiếp cận mà không bị phát hiện. Lâm và Dương bắt đầu thay đổi cách ăn mặc và hành động để giống như nhóm ăn thịt người đó, từ từ tiến gần hơn và chờ đợi thời cơ thích hợp để tiếp cận Minh mà không gây ra sự nghi ngờ.
Lâm và Dương quan sát nhóm ăn thịt người từ xa trong vài ngày, học cách họ di chuyển, giao tiếp và sinh hoạt. Lâm biết rằng để trà trộn vào nhóm, họ phải tạo ra một câu chuyện thuyết phục và hòa mình vào văn hóa kỳ quái của họ.
Một buổi tối, khi nhóm ăn thịt người đang cắm trại, Lâm và Dương tiến đến gần hơn. Lâm đã chuẩn bị sẵn sàng, với quần áo bẩn thỉu và khuôn mặt khắc khổ để trông như họ đã lang thang trong rừng lâu ngày.
"Lại đây, bé Dương," Lâm thì thầm. "Chúng ta phải giả vờ như chúng ta đã lạc đường và muốn gia nhập họ để sống sót."
Cả hai tiến vào trại, Lâm giơ tay lên cao để tỏ ra không có vũ khí và tiến đến một người có vẻ là lãnh đạo. "Chúng tôi lạc đường," Lâm nói với giọng khàn khàn và đầy mệt mỏi. "Chúng tôi không còn nơi nào để đi. Xin cho chúng tôi một chỗ trong nhóm của các người."
Người lãnh đạo, một người đàn ông rắn rỏi với vết sẹo dài trên mặt, nhìn chằm chằm vào Lâm và Dương một lúc lâu. "Các người có gì để cống hiến?" hắn hỏi, giọng đầy nghi ngờ.
Lâm nhanh chóng nghĩ ra một câu trả lời. "Tôi có thể săn bắn và dựng trại. Bé Dương rất thông minh, có thể giúp đỡ trong nhiều việc."
Người đàn ông nhìn qua Lâm và Dương thêm một lần nữa rồi gật đầu. "Được, các người có thể ở lại, ta tên là Hùng người đứng đầu ở đây , các ngươi muốn sống tại đây thì phải chứng tỏ giá trị của mình. Một sai lầm nhỏ nhất cũng có thể dẫn đến cái chết."
Lâm và Dương thở phào nhẹ nhõm, nhưng Lâm biết rằng thử thách thực sự mới chỉ bắt đầu. Họ phải tìm cách tiếp cận Minh và tìm hiểu kế hoạch của nhóm này mà không bị phát hiện.
Trong những ngày tiếp theo, Lâm và Dương cố gắng hòa nhập vào nhóm. Họ thực hiện các nhiệm vụ nhỏ và dần dần được chấp nhận. Một buổi tối, khi mọi người đã lơ là cảnh giác, Lâm nháy mắt với Dương và cả hai lẻn vào khu vực của Minh.
"Lâm?" Minh thì thầm, không tin vào mắt mình khi thấy bạn mình.
"Phải, là mình đây," Lâm đáp lại. "Chúng ta cần nói chuyện, ngay lập tức."
Minh gật đầu và dẫn Lâm và Dương ra một chỗ an toàn hơn, xa khỏi sự giám sát của nhóm ăn thịt người. "Mình đã nghĩ các cậu không thể tới được," Minh nói, giọng nhẹ nhõm nhưng đầy lo lắng.
"Chúng ta cần kế hoạch để thoát khỏi nơi này," Lâm nói. "Nhưng trước tiên, mình cần biết tại sao cậu lại ở đây và họ đang lên kế hoạch gì."
Minh hít một hơi sâu và bắt đầu kể lại mọi thứ, từ lý do tại sao anh ta gia nhập nhóm ăn thịt người đến những bí mật đen tối mà nhóm đang che giấu. "Họ đang lên kế hoạch cho một cuộc tấn công lớn vào những người sống sót khác," Minh nói. "Chúng ta phải ngăn chặn họ."
Lâm gật đầu, hiểu rõ rằng cuộc chiến sinh tồn của họ còn chưa kết thúc. Nhưng giờ đây, họ có thêm một mục tiêu mới: ngăn chặn nhóm ăn thịt người và bảo vệ những người vô tội còn lại...
Minh vừa kể xong thì một tiếng động làm cả ba giật mình. Hùng, người đàn ông rắn rỏi với vết sẹo dài trên mặt, xuất hiện từ bóng tối, ánh mắt lạnh lùng.
"Thì ra các người là gián điệp," Hùng nói, giọng đầy hiểm ác. "Ta đã nghi ngờ ngay từ đầu."
Lâm nhanh chóng đứng chắn trước Dương, mắt nhìn thẳng vào Hùng. "Chúng tôi không có ý định gây hại. Chúng tôi chỉ muốn tìm cách sống sót."
Hùng cười khẩy. "Sống sót? Các người nghĩ rằng ta sẽ để các người sống sót sau khi nghe được kế hoạch của bọn ta sao?"
Minh nhìn Lâm, rồi quay lại đối diện với Hùng. "Hùng, chúng ta không cần phải làm thế này. Có cách khác để giải quyết mọi chuyện."
Nhưng Hùng không muốn nghe. Hắn rút ra con dao lớn, bước chậm rãi về phía họ. "Ta đã cho các người cơ hội, và các người đã phản bội lòng tin của ta. Giờ thì, ta sẽ tự tay xử lý các người."
Lâm biết rằng không có nhiều lựa chọn. Anh nhanh chóng ra hiệu cho Minh và Dương. "Chạy đi!"
Minh nắm lấy tay Dương và cả hai bắt đầu chạy, nhưng Hùng đã nhanh chóng lao đến, tấn công Lâm. Cả hai vật lộn trong bóng tối, ánh đèn lửa từ trại chiếu rọi lấp loáng trên con dao.
Minh và Dương chạy được một đoạn thì nghe thấy tiếng hét của Lâm. Dương dừng lại, nước mắt rơi lã chã. "Anh Lâm!"
Minh nhìn Dương, quyết định nhanh chóng. "Chúng ta không thể để anh Lâm lại."
Cả hai quay lại, lén lút di chuyển trong bóng tối, tới chỗ Lâm và Hùng đang vật lộn. Minh nhặt lên một khúc cây lớn, ra hiệu cho Dương giữ im lặng. Khi tới gần Hùng, Minh dồn hết sức đập mạnh vào đầu hắn.
Hùng loạng choạng rồi ngã xuống, bất tỉnh. Lâm thở hổn hển, máu chảy từ vết thương trên vai. "Cảm ơn cậu," Lâm nói, cố gắng đứng dậy. "Chúng ta phải đi ngay trước khi những người khác phát hiện ra."
Minh gật đầu, đỡ Lâm đứng dậy và cả ba nhanh chóng rời khỏi trại, tiến vào bóng tối của rừng sâu.
___________
2/7/2024
Updated 63 Episodes
Comments
sao t cứ nghĩ trong đầu là mấy bọn ăn thịt ng mất hết nhân tính , hóa thủ cmnr :)))
2024-07-02
24
electric
ghê gớm phết đấy
2024-08-13
0
Raky
Minh profile hơi bị ra j đấy
2024-07-05
1