Chương 1: Hi sinh

Hôm nay trời trong gió mát, buổi sáng mưa rơi, buổi trưa mưa giông, buổi chiều mưa đá.

-Mau thả Hạo Kiệt ra...

Hắn ta hét lên, khẩu súng lục trong tay anh giương thẳng vào mục tiêu trước mắt. Trước kẻ đang ghì chặt súng vào thái dương của đồng đội, anh buông lời đanh thép. Chân trái Hạo Kiệt đã trúng đạn, hoàn toàn yếu thế hơn trước, chưa kể cậu cũng đã dùng khá nhiều sức để truy đuổi kẻ địch. Nên hiện tại nhất thời không thể chống cự mà thoát khỏi. Tên tội phạm chẳng có ý định buông tay, hắn dùng cánh tay rắn chắc của mình ghì sát cổ họng Hạo Kiệt khiến cậu ngày một khó thở, họng súng vẫn ngay sát thái dương chẳng chịu rời. Bước chân của hắn ngày một lùi lại và hắn ta đã gần như sát vách sân thượng, chỉ cần vài bước nữa thôi, cả hai sẽ rơi xuống dưới.

Vốn sẽ chẳng có kết cục này nếu hắn chẳng chống đối, nếu chịu ngoan ngoãn đầu hàng trước cảnh sát thì cũng chẳng bị Hà Vỹ dồn ép thế này.

Hôm nay, ngày 16 tháng 12 năm 2022

Hà Vỹ cùng Hạo Kiệt có chung một nhiệm vụ truy bắt tội phạm khủng bố, tất thảy những kẻ dưới trướng tên trùm đều đã bị bắt, chỉ riêng lão cáo đầu đàn đã chạy thoát, cả hai phải đuổi theo hắn ta. Vì để tóm được hắn mà không ít chiến hữu thân thiết đã ngã xuống, nên họ không thể để hắn chạy thoát. Bởi tất cả đồng đội của họ đều đang áp giải các cấp dưới của hắn nên không ai hỗ trợ được cho họ lúc này. Hạo Kiệt do bất cẩn nên mới bị hắn tóm được, trở thành con tin để uy hiếp Hà Vỹ.

-Mày mau buông súng xuống, thằng cảnh sát kia!

Hắn ta hét về phía Hà Vỹ đồng thời mắt vẫn liếc về hướng dưới chân mình, đề phòng hắn sơ xảy mà rơi khỏi tầng thượng. Anh tặc lưỡi giơ hai tay lên trời, sau đó Hà Vỹ chầm chậm ngồi xuống gần nền gạch, khẩu súng trong tay cũng từ từ hạ xuống cho đến khi nó chạm hẳn đến nền. Nhưng ánh mắt Hà Vỹ chưa một lần nào thay đổi hướng nhìn dù là một giây, anh luôn chú ý đến nhất cử nhất động của hắn. Chỉ cần lơ là một khắc, mạng của bạn thân anh lập tức chắc chắn mất.

Tên trùm khủng bố cười xảo quyệt trước hành động của Hà Vỹ. Hắn ta lùi thêm một bước nữa, nếu hắn lùi tiếp thêm một bước, e rằng cả hai người đó sẽ cùng rơi.

-Mặc kệ tôi đi, Hà Vỹ...

Lý Hạo Kiệt hét lên cho người đồng đội phía trước, nếu chần chờ thì mọi thứ sẽ đi ngược lại với dự kiến hết.

-Muốn chết thì cùng chết chung, sớm muộn tao cũng vào quan tài...

Hắn dứt khoát nhảy khỏi tầng thượng của tòa nhà, kéo theo cậu cùng nhảy xuống. Ai mà ngờ cái tên đó lúc dồn vào đường cùng lại không sợ chết thế kia, còn liều lĩnh nhảy lầu tự sát, kéo cùng cả một viên cảnh sát. Hà Vỹ chứng kiến tất cả, kinh ngạc mở to đôi mắt nhìn cảnh tượng kinh hoàng. Anh hoàn toàn không thể làm gì hơn, ngay lúc anh nhận ra thì cả hai người đã cùng rơi xuống. Hà Vỹ đứng thừ người ra đó, anh đã phải tận mắt chứng kiến cảnh chiến hữu của mình ra đi như vậy, nhưng bản thân lại không thể làm gì. Mọi thứ không ngờ lại trở nên tồi tệ như vậy!

-Trần Hà Vỹ, chăm sóc Minh Tuệ thay tôi nhé?

Cậu sớm đã nhận ra ý định của hắn ta, vì thế phút giây cuối cùng trước khi cả hai rơi xuống, cậu đã nói lên lời nguyện cầu của mình. Chăm sóc cho cô gái tên Minh Tuệ thay cậu.

Cậu cười mãn nguyện, ánh mắt có chút chua xót khi biết mình sắp chết. Những kí ức suốt cả một đời cứ thế hiện lên trong tâm trí cậu, trải dài như một thước phim tua chậm. Hạo Kiệt nhắm chặt mi mắt, tự nguyện nhận lấy cái chết dành cho mình.

'Bịch'

Cả hai thân ảnh rơi từ tòa nhà cao nhất xuống nền bê tông lạnh lẽo, máu bắt đầu loang lổ trải ra bên ngoài từ đỉnh đầu cả hai người. Người dân bắt đầu vây kín xung quanh, âm thanh của tiếng còi cảnh sát cứ vang lên. Anh bất lực chôn mình tại đó, không thể nào đối mặt được với sự tàn khốc này. Cảm giác tuyệt vọng bao trùm lấy tâm can của Hà Vỹ.

Cuối cùng anh cũng không thể bảo vệ tốt được người bạn chí cốt, người đồng đội cùng kề vai sát cánh với mình.

...

-Minh Tuệ, em đi đâu vậy?

Hà Vỹ đang lướt tay trên bàn phím nhưng cũng không quên hỏi em gái khi nghe thấy tiếng chốt mở cửa. Ánh mắt vẫn dán vào màn hình nhưng Hà Vỹ vẫn rất quan tâm đến em, trời cũng đã tối nên đương nhiên là lo cho em ấy. Sợ em gặp nguy hiểm đó thôi, anh chỉ còn mình em là người thân.

Cha mẹ của họ sớm đã mất trong một vụ tai nạn giao thông, một mình Hà Vỹ đã nuôi nấng cô em gái kém mình 20 tuổi này suốt bao lâu nay, cư nhiên là nhất mực nuông chiều em.

Nghe giọng của anh trai bên tai, em quay đầu lại nở một nụ cười thật tươi đáp lời anh.

-Em lên sân thượng lấy đồ phơi lúc chiều, anh đừng lo.

Ngồi trên ghế sofa, anh quay đầu lại nhìn em, buông tay công việc đang dở dang xuống, anh gật nhẹ đầu thay cho lời đồng ý. Chỉ là đi lấy đồ phơi trên sân thượng thôi đúng không?

Nhận được sự chấp thuận của anh, em liền quay ngót rời đi. Hà Vỹ nào biết đây có lẽ là lần cuối anh còn có thể nhìn thấy em.

...

Hey Hey Hey

Mình về bên nhau giựt... giựt...

Mình về bên nhau giựt...tăng...tằng...tắng... tăng...

Nghe tiếng chuông điện thoại vang lên, anh nghé mắt sang nhìn chiếc di động bên cạnh, màn hình sáng tên bạn thân của anh,

-Thằng khứa này gọi mình làm gì thế nhỉ? Mà hình như Minh Tuệ đi hơi lâu nhỉ?

Nhấc máy nghe cuộc điện thoại từ người bạn, anh một lòng khó hiểu vì sao giờ đã muộn vậy mà cậu ta còn điện. Ngày mai cũng là ngày nghỉ mà, cũng đâu có việc gì đâu nhỉ? Mà để ý mới thấy, em gái của anh đi hơi lâu rồi? Chỉ đi lấy đồ phơi thôi sao mà tận một tiếng thế? Nhà họ cũng chỉ ở tầng 10 thôi mà, cách tầng thượng cũng chỉ có 7 tầng. Minh Tuệ đi thang máy cũng không lâu đến vậy.

-Alo? Chuyện gì vậy?

Anh bình tĩnh bấm nghe máy, thứ Hà Vỹ nhận được là một giọng gấp rút bên đầu dây bên kia.

-Alo? Có chuyện rồi, ở chung cư mày sống có người chuẩn bị tự sát ở tầng thượng đó! Mày mau lên đó xem rồi khuyên người đó nhanh lên! Bọn tao vừa nhận được tin của người dân đây! Bọn này sẽ đến hỗ trợ---Alo...Alo? Mày nghe tao nói không!

Đầu dây bên kia vừa thấy người nọ bắt máy liền nói một tràng dài không ngừng nghỉ, nhưng đến cuối cùng lại chẳng thấy hồi âm gì ở đầu dây bên nọ nên bắt đầu thấy hơi lo lắng.

Còn Hà Vỹ bên này vừa nghe đến có người tự sát ở tầng thượng đã liền tức tốc chạy đi, bỏ rơi điện thoại xuống sàn nhà, cửa cũng mở toang chẳng thèm đóng lại. Anh hớt hải chạy thật nhanh đến thang máy để lên tầng thượng, lòng nơm nớp lo sợ người mà bạn anh nhắc đến là em gái anh. Nhưng Trần Hà Vỹ chỉ mong một điều, tất cả chỉ là trùng hợp. Minh Tuệ cũng có đến sân thượng, anh mong đó không phải là em, là một người khác có được không? Đừng là em gái của anh.

Vừa chạy đến thang máy, Hà Vỹ đã gấp gáp bấm nút tầng cao nhất của tòa nhà. Trong lòng dâng lên nỗi lo sợ tột cùng, người thân duy nhất của anh chỉ còn mình em, cầu xin em đừng làm điều gì dại dột cả. Bước khỏi thang máy, anh nhanh chóng chạy thang bộ lên tầng thượng. Gấp rút đón từng ngụm khí lạnh của buổi tối, ánh mắt đảo xung quanh tìm kiếm bóng dáng người nọ. Cuối cùng, Hà Vỹ cũng phát hiện bóng lưng ấy trên lan can của tòa nhà. Đó là Minh Tuệ, cô em gái ngoan ngoãn mà anh hết mực yêu thương. Chiếc áo em đang mặc chính là chiếc áo mà em đã mặc khi bước chân ra khỏi cửa nhà. Dáng hình đó chính là em, và em đang chênh vênh trên tầng cao nhất của tòa chung cư. Chỉ cần buông tay khỏi thành lan can, cơ thể em sẽ rơi xuống đất.

-Minh Tuệ...

Hà Vỹ khẽ gọi tên em, giọng nghẹn ngào khi em quay đầu nhìn anh. Đôi mắt anh đỏ hoe, nước mắt chỉ chực rơi. Anh không dám đối diện với sự thật đau lòng này. Anh chưa từng nghĩ rằng em gái anh lại có ý định tự sát. Không phải em luôn hồn nhiên và lạc quan sao?

Minh Tuệ quay lại nhìn anh trai, nghe giọng anh khiến em ngạc nhiên. Không ngờ anh đã phát hiện ra, chắc có lẽ những người bên dưới đã thấy và báo cảnh sát.

-Anh đến rồi hả?

Em cười rạng rỡ, nụ cười tươi tắn nhất mà anh từng thấy trên gương mặt em. Nụ cười ấy vô cùng tươi đẹp.

-Xuống đi, Minh Tuệ. Nguy hiểm lắm...

Anh bước từng bước thật nhẹ nhàng để tránh em hoảng sợ mà thật sự nhảy xuống.

-Anh hai ơi, anh có biết em đã sống thế nào trong suốt thời gian qua không?!

-Hà Vỹ, em nhớ anh lắm, sao anh không về?

-Hai năm rồi, anh ơi, anh bỏ em ở thế giới này hai năm rồi, anh biết không?!

Anh chôn chân trước những lời em nói, chuyện gì đang xảy ra? Ai đó làm ơn giải thích giúp anh.

-Hạo Kiệt, anh không cần giả làm Hà Vỹ đâu, em biết mà! Tuy em không nhìn thấy nhưng em nhận ra anh.

-Chỉ cần em bước xuống thôi, có được không?

Ánh mắt cầu khẩn nhìn em gái nhỏ, lòng anh đau đớn. Anh đã hứa sẽ bảo vệ em, anh không thể để em chết.

Em cười thoả mãn, rồi nhảy xuống như một con thiêu thân. May mắn, anh đã nắm được tay em, cảm nhận bàn tay ấm áp đang nắm chặt cổ tay mình. Minh Tuệ hơi ngạc nhiên, rồi em chỉ cười.

-Em mệt rồi, cho em ngủ một chút nhé?

Tay còn lại của em cố gỡ bàn tay anh ra. Bàn tay anh tuột khỏi tay em, cả cơ thể em rơi xuống từ tòa nhà cao. Lưng em đập mạnh xuống nền bê tông lạnh giá và ra đi. Trên môi vẫn vương vấn nụ cười thoả mãn, em toại nguyện.

"Em là một cô gái vui vẻ và lạc quan, tôi chưa bao giờ thấy em khóc..."

"Vậy mà, hôm nay tôi nhận được tin em ấy tự sát."

- Rõ ràng đã nắm được tay em mà...

.

.

.

Note:

Hiểu đoạn trên hông mấy bạn :v

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play