-Việc gỡ bom mìn đòi hỏi sự kiên nhẫn và cẩn trọng tối đa,
Tần giáo quan nhấn mạnh.
-Một sai lầm nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu quả khôn lường. Sau đây tôi mời một người lên thực hành thử nhé!
Tần giáo quan nhìn một lượt các học viên, ánh mắt sắc bén nhưng ẩn chứa sự cân nhắc. Khi ánh mắt thầy dừng lại ở Nhật Hạ, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên khuôn mặt nghiêm nghị của thầy. Nhớ lại khoảng thời gian đã dạy dỗ cô học trò này trước đây, thầy cảm thấy vừa tự hào vừa tò mò về sự tiến bộ của cô. Quyết định chọn Nhật Hạ lên làm người thực hành đầu tiên lóe lên trong tâm trí thầy.
-Nhật Hạ,
Thầy gọi, giọng nói vang lên khiến tất cả các học viên đều nhìn về phía cô.
-Lên đây và thực hành gỡ bom mìn trước lớp.
Nhật Hạ bước lên phía trước, cảm giác mọi ánh mắt đều đổ dồn vào mình. Cô bình tĩnh tiếp cận bàn thực hành, nơi quả bom mẫu đã được chuẩn bị sẵn. Tần giáo quan đứng cạnh, hướng dẫn cô từng bước một, từ việc kiểm tra vỏ bom, xác định vị trí ngòi nổ cho đến cách xử lý dây dẫn.
-Nhớ kỹ, sự bình tĩnh và cẩn thận là chìa khóa,
Thầy nhắc nhở, đôi mắt theo dõi từng động tác của Nhật Hạ.
Cô hít một hơi sâu, tay không run rẩy khi cẩn thận tháo rời từng phần của quả bom. Cả lớp im lặng theo dõi, học hỏi từ mỗi bước đi của cô.
-Bây giờ, hãy cắt dây màu đỏ.
Nhật Hạ hít một hơi sâu, nhìn kỹ vào các dây dẫn trước mặt. Tuy nhiên, thay vì cắt dây màu đỏ như thầy đã chỉ dẫn, cô lại cắt dây màu vàng. Một khoảnh khắc căng thẳng bao trùm, các học viên xung quanh nín thở chờ đợi kết quả.
Tần giáo quan không tỏ vẻ ngạc nhiên hay tức giận, thay vào đó, thầy giữ giọng bình tĩnh:
-Nhật Hạ, em có thể giải thích tại sao lại cắt dây màu vàng không?
Nhật Hạ ngẩng đầu lên, giọng chắc chắn:
-Thưa thầy, em nhận thấy dây màu vàng này có dấu hiệu của việc bị thay đổi gần đây. Em tin rằng đó là dây dẫn nguy hiểm hơn. Và nó cũng là thứ dẫn đến kíp nổ, chứ không phải dây đỏ như thầy nói.
Tần giáo quan gật đầu, ánh mắt thầy đầy sự công nhận:
-Rất tốt, Nhật Hạ. Em đã quan sát kỹ lưỡng và đưa ra quyết định dựa trên đánh giá của mình. Trong thực tế, việc gỡ bom không chỉ dựa vào lý thuyết mà còn vào kinh nghiệm và sự tinh tế trong quan sát. Mọi người, hãy ghi nhớ bài học quan trọng này.
Đặt con dao vừa cắt bom xuống bàn, Nhật Hạ quay sang khoanh tay, hơi nghiêng đầu, giọng chất vấn giáo quan:
-Đây cũng chỉ là một tiết học quân sự bình thường, thầy có cần đem một trái bom thật đến không?
Các học viên bên dưới kinh ngạc, hoàn toàn bất ngờ khi biết trái bom đó là thật. Tiếng xì xào bắt đầu lan rộng, nhiều người lộ rõ vẻ hoảng sợ và bối rối. Nếu mà lúc nãy người gỡ không phải Nhật Hạ, giờ chắc tất cả cũng đang ở bệnh viện cả rồi.
Tần giáo quan mỉm cười nhẹ, ánh mắt thầy vẫn giữ vững sự nghiêm nghị nhưng không kém phần kiên nhẫn,
-Nhật Hạ, em nói đúng, đây chỉ là một tiết học!
Thầy quay xuống các học viên nam bên dưới:
-... Nhưng mục tiêu của chúng ta là chuẩn bị cho các tình huống thực tế nhất có thể. Sự nguy hiểm không bao giờ thông báo trước, và chúng ta phải luôn sẵn sàng. Đem một trái bom thật vào tiết học là cách để các em hiểu rõ sự nghiêm trọng và tầm quan trọng của từng quyết định.
Một làn sóng thì thầm lan ra khắp hàng ngũ học viên. Nhiều người nhìn nhau với ánh mắt lo lắng, nhưng cũng có sự tôn trọng dành cho Nhật Hạ khi cô đã dũng cảm thực hiện nhiệm vụ nguy hiểm.
Tần giáo quan tiếp tục, giọng nói mạnh mẽ và dứt khoát:
-Chúng ta không chỉ học lý thuyết, mà còn phải rèn luyện tâm lý và kỹ năng để đối mặt với nguy hiểm. Hiểu được điều này, các em sẽ biết cách giữ bình tĩnh và đưa ra quyết định đúng đắn dưới áp lực.
Nhật Hạ im lặng không nói gì, ánh mắt cô lặng lẽ quan sát Tần giáo quan. Dù biết cách làm của thầy khá nguy hiểm, nhưng cô cũng hiểu rằng đây là phương pháp tốt nhất để rèn luyện tâm lý và kỹ năng thực chiến cho học viên. Sự im lặng của cô như một lời chấp nhận ngầm, đồng thời cũng thể hiện sự tôn trọng đối với thầy.
-Như các em đã thấy, việc đối mặt với nguy hiểm thật sự sẽ giúp chúng ta rèn luyện bản lĩnh và sự bình tĩnh. Chúng ta phải luôn chuẩn bị sẵn sàng cho những tình huống bất ngờ. Nhật Hạ đã làm rất tốt, và tôi hy vọng các em cũng sẽ nỗ lực và học hỏi từ bài học này.
-Vì thế cho nên đám các em phải chuẩn bị tinh thần rằng bản thân sẽ gặp một trái bom thật là chuyện đương nhiên!
-Đã là thực chiến, thì tất cả đều là thật! Không có cái gì gọi là giả trong tiết này cả!
Nhật Hạ thở dài, ai ngờ thầy ta chơi thật không thế! Cuối cùng cũng kết thúc, tiết thực chiến là một tiết học chung của tất cả học viên, nơi họ có cơ hội áp dụng những kiến thức và kỹ năng đã học vào các tình huống thực tế. Sau đó, học viên sẽ chia ra hai lớp để học tiết tiếp theo của mình. Đối với Nhật Hạ, tiết tiếp theo là của Giáo quan Lưu, Lưu Thiên Vũ, và họ đã tập trung tại phòng tập bắn súng.
-Xin chào các cô cậu, tôi là Lưu Thiên Vũ, giáo quan của các cô cậu trong buổi học này về bắn súng. Bắn súng là một kỹ năng quan trọng mà mọi người lính cần phải nắm vững, vì nó không chỉ là để tự bảo vệ mình mà còn để bảo vệ đồng đội và hoàn thành nhiệm vụ.
-Hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu với việc hiểu rõ về loại súng mà chúng ta sẽ sử dụng: Mauser M1914 của Đức. Đầu tiên, hãy xem xét cấu tạo của khẩu súng này. Đây là một khẩu súng ngắn bán tự động, sử dụng đạn 7.65mm, với băng đạn 8 viên.
-Quan trọng nhất, các cô cậu cần phải biết cách lắp và tháo súng một cách chính xác và nhanh chóng. Trong một tình huống chiến đấu, mỗi giây đều quan trọng. Không ai muốn gặp phải vấn đề khi cần sử dụng súng.
-Hãy chú ý và học hỏi từng bước một. Tôi sẽ hướng dẫn các cô cậu cách lắp súng một cách cẩn thận và chính xác. Hãy nhớ, sự chính xác và tập trung là chìa khóa cho mỗi phương pháp huấn luyện. Bây giờ, hãy chuẩn bị tinh thần và bắt đầu!
Mỗi học viên đều được phát một khẩu súng, và họ biết rằng trong thời gian quy định 3 phút, nếu không hoàn thành việc lắp súng một cách chính xác, họ sẽ bị phạt. Trong khi lắp súng, họ phải đảm bảo tính chính xác và tập trung cao độ. Những người đã hoàn thành việc lắp súng sẽ bước ra ngoài khỏi khu vực ngắm bắn, chờ đợi kiểm tra từ giáo quan.
Lưu giáo quan bắt đầu kiểm tra từng khẩu súng một. Anh ta điều chỉnh từng chi tiết, kiểm tra từng bước lắp ráp để đảm bảo tính chính xác và hoạt động của khẩu súng. Đối với Lưu giáo quan, việc đảm bảo mỗi khẩu súng được lắp ráp đúng cách là rất quan trọng, bởi vì tính chính xác và độ tin cậy của khẩu súng sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến kỹ năng bắn của học viên sau này.
Học viên đứng chờ đợi với sự căng thẳng và háo hức, chờ đợi kết quả của việc lắp súng của mình. Ai làm tốt sẽ được khen ngợi, nhưng ai không đạt được sẽ phải chịu trách nhiệm và học hỏi từ lỗi của mình. Đây là một phần quan trọng trong quá trình huấn luyện, giúp họ nâng cao kỹ năng và tinh thần chính xác và chủ động trong mọi tình huống.
Sau một lúc chờ đợi, cuối cùng cũng đến lượt của Nhật Hạ. Cô đứng cùng lượt với Tiết Thiếu Hoa, Thẩm Văn Đào, Hạng Hạo, và Cố Tiểu Bạch. Với kinh nghiệm làm quen với súng từ nhỏ và tập luyện với súng mỗi ngày trong quá trình huấn luyện. Cô nhấc lên khẩu súng Mauser M1914 một cách tự tin và bắt đầu quá trình lắp ráp. Đôi bàn tay của Nhật Hạ vận động linh hoạt, mỗi động tác đều chính xác và nhanh chóng. Cô nhớ từng chi tiết về cách lắp súng một cách tự nhiên, không cần phải nghĩ suy nhiều.
Trong chưa đầy một phút, khẩu súng đã được lắp ráp hoàn chỉnh. Nhật Hạ kiểm tra kỹ lưỡng một lần nữa, đảm bảo mọi thứ đều ổn định và hoạt động như mong đợi. Sau đó, cô bước ra khỏi khu vực của đứng của bản thân. Hoàn thành tiếp theo là Tiết Thiếu Hoa, Thẩm Văn Đào và Hạng Hạo cùng lúc hoàn thành, cuối cùng là Cố Tiểu Bạch. Tất cả hoàn thành xong liền được trở về hàng, giáo quan kiểm tra từng khẩu súng một, cuối cùng gật đầu.
-Tất cả đều làm tốt!
Sau khi tất cả học viên đã hoàn thành việc lắp súng và được giáo quan kiểm tra, Lưu Thiên Vũ tiếp tục hướng dẫn các học viên vào phần tiếp theo của buổi học: bắn súng. Các học viên bước vào khu vực ngắm bắn, nơi mỗi người sẽ có cơ hội thử nghiệm khả năng bắn súng của mình.
Lưu giáo quan hướng dẫn từng bước một cách cầm súng, tư thế bắn, và cách tập trung vào mục tiêu. Tiết học trở nên nghiêm túc và tập trung hơn bao giờ hết. Mọi người đều muốn chứng minh khả năng của mình và học hỏi từ những sai lầm để cải thiện.
Khi đến lượt Nhật Hạ, cô bước lên phía trước với sự tự tin đặc trưng. Khác với các học viên khác, Nhật Hạ lại cầm súng bằng tay trái. Điều này khiến một số người nhìn cô với ánh mắt ngạc nhiên và tò mò.
Nhật Hạ đặt chân vào vị trí, giữ súng bằng tay trái, và tập trung vào mục tiêu phía trước. Cô điều chỉnh nhịp thở, giữ cho tay và mắt đồng bộ hoàn hảo. Khi cảm thấy sẵn sàng, Nhật Hạ bóp cò súng một cách chắc chắn và dứt khoát.
Tiếng súng vang lên, cả ba viên đạn bay ra và tất cả đều trúng hồng tâm một cách chính xác. Các học viên khác im lặng quan sát, ấn tượng với kỹ năng và sự tự tin của Nhật Hạ.
Lưu giáo quan gật đầu hài lòng:
-Rất tốt, Trình Nhật Hạ. Các em thấy đấy, dù tay thuận có khác biệt, nhưng kỹ năng và sự tập trung là yếu tố quan trọng nhất. Hãy tiếp tục rèn luyện và học hỏi từ nhau.
Những người khác cũng hoàn thành phần thực hành của bản thân, chỉ có đều vì tay còn non nớt và lần đầu học tập nên tỷ lệ chính xác vẫn không bằng người có kinh nghiệm như Nhật Hạ. Kết thúc một buổi sáng cũng đã tới giờ ăn trưa. Trường quân đội có quy định nghiêm ngặt về giờ ăn trưa nên tất cả ai cũng hối hả ăn phần ăn của mình thật nhanh cả. May mắn là khi tiếng tuýt còi vang lên, Nhật Hạ cũng hoàn thành bữa ăn của mình.
Updated 25 Episodes
Comments