Trong phòng hiệu trưởng của trường quân sự danh tiếng, một không khí trang nghiêm bao trùm. Ánh sáng từ cửa sổ lớn chiếu vào căn phòng, tạo nên những mảng sáng tối đan xen trên bức tường đầy hình ảnh lịch sử và thành tích của trường. Bàn làm việc của Lý Kế Châu gọn gàng, với những chồng hồ sơ xếp ngay ngắn, phản ánh tính kỷ luật và cẩn thận của ông.
Lý Kế Châu ngồi sau bàn làm việc, một tay cầm tập hồ sơ lí lịch của người tên Trình Nhật Hạ, đôi mắt sắc bén nhìn qua những dòng chữ trên trang giấy. Ông ngẩng đầu lên, đôi mắt thoáng hiện sự ngạc nhiên và tò mò khi nhìn vào cô gái trẻ đang đứng trước mặt. Trình Nhật Hạ, mặc bộ đồng phục học sinh mới, dáng vẻ điềm tĩnh nhưng không kém phần kiên nghị, đôi mắt sáng rực lên với niềm tin và quyết tâm.
-Em là Trình Nhật Hạ...?
Người kia chỉ gật đầu, rồi nói:
-Thầy đọc thư của Đại soái rồi chứ?
Đúng là mấy ngày trước, Lý Kế Châu có nhận được thư với nội dung nhắn nhủ của Đại soái về việc sẽ có cháu gái nuôi của ông đến trường xin nhập học. Ông gật đầu, thầm nghĩ về tầm quan trọng của việc này.
-Đúng, thầy có nhận được thư,
Lý Kế Châu đáp, giọng nói trầm và nghiêm túc. Ông đặt tập hồ sơ xuống bàn, đôi mắt vẫn dán chặt vào Trình Nhật Hạ.
-Nhưng tôi vẫn muốn nghe từ chính em. Tại sao em muốn học ở đây, Trình Nhật Hạ?
Trình Nhật Hạ đứng thẳng lưng, ánh mắt kiên định gặp ánh nhìn của Lý Kế Châu.
-Thưa thầy, em muốn học tập và rèn luyện tại đây để có thể đóng góp cho đất nước. Đại soái đã nuôi dưỡng và dạy dỗ em như con ruột, và ông tin rằng ngôi trường này sẽ giúp em phát triển toàn diện.
Lý Kế Châu im lặng một lúc, suy nghĩ về lời nói của cô. Ông cảm nhận được sự chân thành và quyết tâm trong từng lời nói.
-Tôi hiểu. Trường này không phải là nơi dễ dàng, đặc biệt là đối với nữ học viên. Em có chuẩn bị sẵn sàng cho mọi thử thách chưa?
-Em đã chuẩn bị sẵn sàng, thưa thầy,
Trình Nhật Hạ trả lời dứt khoát, không chút do dự.
-Em biết rằng đây sẽ là một con đường khó khăn, nhưng em quyết tâm sẽ không làm phụ lòng Đại soái và thầy.
Lý Kế Châu nhìn cô gái trẻ trước mặt, cảm nhận được quyết tâm và lòng can đảm trong mắt cô. Ông khẽ gật đầu.
-Được rồi, tôi sẽ sắp xếp để em bắt đầu từ ngày mai. Hãy nhớ rằng, chỉ có sự nỗ lực và kiên trì mới giúp em vượt qua mọi thử thách.
-Em cảm ơn thầy,
Trình Nhật Hạ cúi đầu đáp lời.
Khi cô rời khỏi phòng, Lý Kế Châu ngồi lại, trong lòng nặng trĩu suy tư. Ông biết rằng sự xuất hiện của Trình Nhật Hạ sẽ không chỉ là một thử thách cho cô, mà còn là một phép thử cho toàn bộ ngôi trường. Bởi Trình Nhật Hạ là người Đại soái tiến cử, chắc chắn không tầm thường, việc người này có mặt ở đây vốn không đơn giản như vẻ bề ngoài. Có thể đấy chính là "một gián điệp công khai" mà đích thân Đại soái cử đến giám sát trường quân đội.
.
.
.
Nhật Hạ xách hành lý đến ký túc xá, bước đi trên con đường lát gạch dẫn đến khu nhà ở. Khuôn viên trường quân đội rộng lớn với những tòa nhà kiên cố và những hàng cây xanh mướt, tạo nên một không khí vừa uy nghiêm vừa thanh bình. Tiếng chim hót vang vọng từ xa, nhưng Nhật Hạ hầu như không để ý, trong đầu cô vẫn còn vang vọng cuộc trò chuyện với hiệu trưởng Lý Kế Châu.
Cô biết rằng mình là một trường hợp đặc biệt. Vì lý do đó, Lý Kế Châu đã đặt cách cho cô ở trong khu ký túc xá giáo viên, một đặc ân không dễ dàng có được. Điều này không chỉ giúp cô có điều kiện sinh hoạt tốt hơn mà còn giúp bảo đảm sự an toàn và riêng tư. Nhưng đối với Nhật Hạ, điều này cũng đồng nghĩa với một trách nhiệm lớn lao hơn, và cô tự nhủ mình phải nỗ lực gấp đôi để xứng đáng với sự ưu ái này.
Khi đến khu ký túc xá giáo viên, cô dừng lại trước một tòa nhà ba tầng, kiến trúc cổ điển với những ô cửa sổ lớn và ban công rộng rãi. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh trước khi bước vào bên trong. Hành lang yên tĩnh với những bức tranh treo trên tường, tạo cảm giác ấm cúng và trang nghiêm.
Phòng của Nhật Hạ nằm ở tầng hai, ở cuối hành lang. Cô mở cửa phòng, bước vào và quan sát xung quanh. Căn phòng rộng rãi, với một chiếc giường đơn, bàn học, tủ quần áo và một góc nhỏ dành cho việc đọc sách. Ánh sáng tự nhiên tràn ngập căn phòng qua ô cửa sổ lớn, mang lại cảm giác thoải mái và dễ chịu.
Nhật Hạ đặt hành lí xuống, thả mình ngồi lên giường. Cô nhìn quanh một lượt, cảm thấy sự yên tĩnh và bình an trong không gian này. Nhưng cô cũng hiểu rằng, từ ngày mai, mọi thứ sẽ thay đổi. Cô sẽ phải đối mặt với những thử thách khắc nghiệt và sự cạnh tranh gay gắt từ những học viên khác.
Cô mở hành lí, bắt đầu sắp xếp đồ đạc. Những cuốn sách, tập vở, và đồ dùng cá nhân lần lượt được đặt vào các vị trí thích hợp. Mỗi động tác đều thể hiện sự cẩn thận và tỉ mỉ, như thể cô đang chuẩn bị cho một hành trình dài đầy gian nan. Nhật Hạ biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng cô tin vào khả năng và quyết tâm của mình.
Khi mọi thứ đã đâu vào đó, Nhật Hạ ngồi xuống bàn, viết vài dòng nhật ký ngắn gọn về ngày đầu tiên ở trường mới. Cô tự nhủ mình sẽ cố gắng hết sức, không để phụ lòng những người tin tưởng cô, không thể để uổng phí cơ hội ngàn vàng này được.
...
Buổi sáng đầu tiên tại trường quân đội, Nhật Hạ tỉnh dậy khi ánh sáng ban mai vừa len lỏi qua khung cửa sổ. Tiếng chim hót và không khí trong lành của buổi sáng sớm đánh thức cô dậy. Cô ngồi dậy, hít thở sâu, cảm nhận sự tươi mát và yên bình của không gian xung quanh.
Nhật Hạ bước xuống giường, nhanh chóng gấp chăn màn gọn gàng. Kỷ luật là điều cô đã học được từ nhỏ, và cô biết rằng ở ngôi trường này, mọi chi tiết nhỏ đều quan trọng. Cô vào phòng tắm, rửa mặt và chuẩn bị cho một ngày mới.
Trang phục của Nhật Hạ có vẻ rất chắc chắn và thể hiện phong cách quân đội. Áo thun trắng và quần xanh quân đội, boot đen và ống quấn giấu trong boot tạo điểm nhấn. Tóc búi cao linh hoạt dễ hoạt động. Nhật Hạ cảm thấy mình thật sự là một phần của ngôi trường này. Cô kiểm tra lại mọi thứ, chắc chắn rằng mình đã sẵn sàng trước khi bước ra khỏi phòng.
Khu ký túc xá giáo viên vào buổi sáng sớm rất yên tĩnh. Nhật Hạ nhẹ nhàng bước xuống cầu thang, ra ngoài sân trường. Không khí trong lành và mát mẻ của buổi sáng sớm khiến cô cảm thấy tràn đầy năng lượng. Cô thấy một vài học viên khác cũng đã dậy sớm, họ đang chạy bộ và rèn luyện sức khỏe.
Nhật Hạ quyết định đi dạo quanh khuôn viên trường để làm quen với môi trường mới. Các tòa nhà kiên cố, những sân tập rộng lớn, và các lớp học theo lối hiện đại hiện ra trước mắt cô. Mỗi góc nhỏ của ngôi trường đều mang đến cảm giác nghiêm túc và quyết tâm.
Sau một vòng dạo quanh, Nhật Hạ đến căng tin để ăn sáng. Căng tin trường quân đội rộng rãi, được bố trí ngăn nắp và sạch sẽ. Cô chọn một suất ăn đơn giản với cháo và một ít hoa quả, tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ để thưởng thức bữa sáng. Khi ăn, cô lắng nghe những cuộc trò chuyện xung quanh, những câu chuyện về việc huấn luyện và học tập của các học viên khác.
Kết thúc bữa sáng, Nhật Hạ kiểm tra lại lịch trình của mình. Buổi sáng hôm nay, cô có tiết học của Tần giáo quan, Tần Lĩnh. Không biết sẽ như thế nào nữa.
.
.
.
Tiết thực chiến ở thao trường nên Nhật Hạ cũng đi đến đó, vừa đến đã thấy tất cả 63 học viên tập trung ở đấy. Cô nhận ra rằng cô là người duy Nhất chưa có mặt, cùng với giáo quan. Nhật Hạ cảm thấy áp lực nặng nề khi nhận ra cô là duy nhất một nữ nhi trong số 63 học viên tập trung. Để giảm bớt áp lực và cảm thấy thoải mái hơn, cô quyết định chọn vị trí cuối hàng của dãy đầu tiên. Bước vào hàng ngũ, ánh mắt của mọi người đều hướng về cô, đầy ngạc nhiên, tò mò và chú ý. Cảm giác này làm tăng thêm sự đặc biệt và quan trọng của Nhật Hạ trong buổi tiết thực chiến này.
-Cô ấy là ai vậy?!
-Học viên giống chúng ta sao?
-Trường này có tuyển nữ à?
-Tôi mới biết đó!
-Nhưng cô ấy xinh quá! Được học chung với một người xinh đẹp như vậy cũng cảm thấy hạnh phúc!
-Được chung lớp với một mỹ nhân đúng là diễm phúc của tôi mà.
Những lời bàn tán xung quanh Nhật Hạ lan tỏa như những làn sóng, đan xen với tiếng động của đám đông. Có những người nói về sự hiếm thấy của một nữ nhi trong một trường quân đội đầy nam nhân, còn người khác thì bày tỏ sự ngạc nhiên và tò mò về khả năng của cô. Dù vậy, Nhật Hạ vẫn giữ vững tinh thần và sẵn lòng để chứng minh bản thân thông qua hành động.
-"Hình như...cô ta là cái người tối hôm đó!?"
Hạng Hạo quay sang nhìn Nhật Hạ, nhưng cô không quan tâm những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Gương mặt của Nhật Hạ khá quen trong trí nhớ của Hạng Hạo, có vẻ dường như trước khi vào trường cả hai đã từng gặp gỡ thì phải?
Ít lâu sau, Tần giáo quan bước vào thao trường, ánh mắt sắc bén quét qua hàng ngũ học viên. Thầy dừng lại trước đám đông, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực vang lên:
-Chào các học viên, tôi là Tần Lĩnh, giáo quan đảm nhận dạy thực chiến của các bạn. Hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu tiết học làm quen với các loại bom mìn thông dụng trên chiến trường và các kỹ năng cơ bản để gỡ phá một quả bom như thế nào.
Không khí trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết. Nhật Hạ lắng nghe từng lời của thầy. Tần giáo quan bắt đầu buổi học bằng cách giới thiệu từng phần của một quả bom, mỗi chi tiết được giải thích một cách tỉ mỉ và rõ ràng.
-Đây là vỏ bom,
Thầy nói, chỉ vào phần ngoài cùng của quả bom.
-Nó được làm từ kim loại chắc chắn để bảo vệ các thành phần bên trong. Tiếp theo là ngòi nổ, đây là phần quan trọng nhất, nếu kích hoạt nó sẽ gây ra vụ nổ.
Tần giáo quan tiếp tục giảng giải về các bộ phận như dây dẫn, kíp nổ và cơ chế hoạt động. Mỗi chi tiết đều được thầy miêu tả kỹ lưỡng, từ chất liệu đến chức năng và cách xử lý. Các học viên, kể cả Nhật Hạ, đều chăm chú lắng nghe, ghi chú cẩn thận từng điểm quan trọng.
.
.
Updated 25 Episodes
Comments