Tôi tên Trần Hà Vỹ, là một nam nhân của thế kỉ 21. Thế mà sau khi hy sinh, tôi lại được tái sinh. Đây có phải kiếp sau không? Nhưng tại sao lại thành "nữ nhân"?
Thời đại mà tôi được sinh ra là thế kỉ 19, cách thời đại của tôi hơn 100 năm. Tên tôi ở thời đại này là Hạng Hạ Vi, là con út của nhà họ Hạng.
Tôi còn có một người anh trai, Hạng Hạo, hơn tôi hai tuổi. Tính đến hiện tại, tôi đã lên ba. Ba năm đã trôi qua kể từ khi tôi chết, không biết Minh Tuệ ở nhà thế nào? Tôi lo cho con bé ngốc đó quá!
-Tiểu Xuyến, Hạng Hạo đâu rồi chị?
Hạ Vi hỏi cô hầu bên cạnh, người chăm sóc cho cô và Hạng Hạo. Cả hai hiện đang ở nhà Thẩm Quốc Thuấn. Một đối thủ của Hạng Thiệu Đạt, cha cô. Mối quan hệ giữa họ chẳng tốt đẹp gì, ngoài mặt thân thiết nhưng trong lòng ai mà biết đang cáu xé đối phương ra sao. Thời loạn, chiến tranh, binh quyền luôn đặt hàng đầu. Thứ họ muốn là quyền thế và sự tín nhiệm từ phía Đại soái. Dù hai người cha đấu đá, mối quan hệ của mấy đứa trẻ vẫn êm ái. Dù sao cũng là những đứa trẻ ngây thơ.
-Dạ thưa tiểu thư, thiếu gia hình như leo lên nóc Thẩm phủ rồi ạ...
Cô nha hoàn cúi đầu đáp lời, Hạ Vi nghe xong mà sang chấn tâm lý. Hạng Hạo leo lên đó làm gì thế không biết.
Ngước lên nhìn, cô thấy kết quả ngay. Hạng Hạo đứng trên nóc Thẩm phủ như lời nha hoàn nói. Hạ Vi hét to.
-Hạng Hạo, làm quái gì trên đó vậy!?
Nghe giọng em gái bên dưới, Hạng Hạo ngước mắt nhìn, dừng lại hành động chuẩn bị cởi quần. Anh lớn tiếng đáp lại.
-Đi đái?! Em đi không!?
Hạ Vi: "..." Tôi con một.
Nghe câu trả lời của Hạng Hạo, cô không biết nói gì hơn. Câu trả lời khiến cô chẳng muốn nhận anh ta là anh trai. Biết tính Hạng Hạo lâu nay, cô cũng không ngờ anh ta thẳng thắn đến vậy. Còn chèo kéo Hạ Vi lên trên nóc nhà chung nữa.
-Từ từ, để kiếm đường lên...
Tiểu Xuyến: "..." Mắc cỡ quá hai ơi.
Nha hoàn bất lực nhìn hai chủ tử leo trèo trên nóc nhà mà đau tim. Sống với hai đứa này có ngày chị đau tim mà chết, bọn nhỏ còn bé mà chơi toàn trò nguy hiểm. Thiếu gia Hạng Hạo là con trai nghịch ngợm không nói, đằng này tiểu thư Hạng Hạ Vi là con gái mà cũng hùa theo.
-Tiểu thư ơi, thiếu gia ơi, làm ơn xuống giùm tôi với! Nguy hiểm lắm...
Tiểu Xuyến nắm chặt hai tay trước ngực, ngước đôi mắt nhìn lên mái nhà họ Thẩm. Một lòng lo lắng cho chủ tử, mặt khác lo cho hai bạn trẻ sắp bị ăn chửi. Nhưng chắc chị lo thừa, hai đứa kia mặt chẳng biến sắc, còn ung dung trên mái nhà. Một đứa thì cởi quần đứng tè, một đứa thì thong thả bước đi như đang đi bộ. Mấy lời hô hào của chị nha hoàn chẳng đứa nào lọt tai.
Nghe ồn ào, mọi người ai cũng chạy ra. Hạng Thiệu Đạt vừa nhìn nha hoàn vừa nheo mắt nhìn lên mái nhà theo hướng chị luôn nhìn từ nãy giờ. Ông hỏi.
-Chuyện gì?
-Bẩm lão gia, thiếu gia và tiểu thư trèo lên mái nhà rồi...
Tiểu Xuyến bắt đầu khóc lóc kể lại, những người nghe xong cũng hơi hoảng. Tụi nhóc này mới bây lớn mà chạy nhảy lung tung khiến người khác lo lắng. Hạng Thiệu Đạt kêu người trèo lên đem hai tiểu quỷ xuống, đảm bảo an toàn cho tụi nó. Ông có cảm giác tự hào đôi chút, nhưng thập phần lo cho an nguy của tụi nó. Lỡ xảy ra chuyện gì thì sao? Một đứa không nói chi, đằng này là hai đứa một lượt. Hạ Vi thân con gái mà quậy còn hơn Hạng Hạo.
-Ngươi đâu?! Mau đem thiếu gia và tiểu thư xuống đây.
Sau hiệu lệnh, hai người lính dưới trướng lập tức tìm đường trèo lên mái nhà. Hai bạn trẻ còn nhởn nhơ bên trên. Mọi người ai cũng nhìn lên theo dõi tình hình, lòng lo lắng. Chắc chỉ có Thẩm Quốc Thuấn không thấy lo nhỉ? Dẫu sao, ông ta cũng muốn nhà họ Hạng tuyệt tử tuyệt tôn, không có người nối dõi tông đường mà.
-Bây giờ tôi sẽ đưa thiếu gia xuống, còn cậu đưa Hạ Vi tiểu thư xuống a?
-Thôi đi, tiểu thư còn khó chiều hơn thiếu gia. Cậu kêu tôi bắt tiểu thư còn khó hơn bắt con gà á?!
-Không có lựa chọn đâu, cầu phúc cho cậu, người anh em!
Người lính kia vỗ vai chiến hữu an ủi. Ai trong Hạng phủ chẳng biết, tiểu thư của họ đáng sợ thế nào. Mới chỉ là trẻ lên ba nhưng mà quậy muốn banh cái phủ. Trò gì cũng bày ra được hết, quậy còn hơn cả Hạng Hạo. Người lính nọ chỉ đành chấp thuận, còn rề rà chậm trễ thì người bị trách phạt là anh ta.
-Tiểu thư Hạ Vi ngoan, tiểu thư mau theo tôi xuống. Trên này không an toàn...
Trong khi bạn anh đã thành công bồng thiếu gia Hạng Hạo xuống, anh ta vẫn còn chật vật tìm cách xoay xở, đem cô tiểu thư tinh nghịch xuống.
-Hừ! Đố anh bắt được em!
Hạ Vi lè lưỡi trêu đùa, rồi ba chân bốn cẳng chạy trên mái nhà Thẩm phủ. Chắc sợ bị bắt đây mà, thế là con nhỏ túm quần chạy cái vèo, bỏ lại anh lính bất lực tại đó. Trên đường chạy còn lộn vòng mấy cái, may thay chẳng bị gì. Ai nhìn vào mà nghĩ đứa nhóc này ba tuổi đâu.
-Haha! Bố mày là trùm...
Còn đang tự mãn thì bên dưới vang vọng giọng nói. Hạ Vi đột nhiên co rúm người, mồ hôi chảy khắp thân thể. Trời ơi, người đó tới rồi!
-Hạ Vi, xuống ngay, về nhà thôi...
Một người phụ nữ với trang phục cao quý bước ra. Giọng nói đã khiến Hạ Vi rén ngang. Còn ai ngoài mẫu hậu nương nương của Hạng Hạ Vi và Hạng Hạo a~
-Xì! Con xuống đây...
Anh lính: "..." Ngàn lần đội ơn phu nhân.
-Mà lúc nãy lên bằng cách nào vậy a?
Lên đã lại xuống không được.
Sau một lúc, anh lính cũng thành công đem Hạ Vi xuống, chưa bao giờ anh ta cảm thấy mọi thứ lại dễ dàng như thế. Việc gì khó có phu nhân lo...
Bốp!
-Đúng là tên Hạng Hạo ngu ngốc, nghĩ gì mà rủ rê Hạ Vi lên nóc nhà thế!?
-Im đi, Thẩm Văn Đào.
Con trai trưởng nhà họ Thẩm vừa bạt cho Hạng Hạo một cái sau đầu. Hạng Hạo nổi nóng quát lại, hai tên tiểu tử này bắt đầu cãi nhau chí choé. Nếu không phải phu nhân Hạng can thiệp, chắc tụi nhóc không thèm dừng.
-Đánh nhau vì gái không he? Mà con này chắc cũng không phải gái nữa! Chắc mình sinh lộn giới tính...
-Chúng ta về Hạng phủ thôi...
Phu nhân Hạng đón lấy Hạ Vi từ tay người lính.
-Sao không ở lại ăn tối chung luôn, Phụng Lệ...
Thẩm Quốc Thuấn lên tiếng khiến Hạng Thiệu Đạt không vui, nhưng cũng chẳng bày lên mặt. Ông chỉ im lặng nhìn phu nhân.
-Xin lỗi, bữa khác được không?
Bà nở nụ cười nho nhã nhìn người đàn ông trước mặt. Không phải nguyên nhân sâu xa nào, chỉ là bữa cơm thôi mà, chỉ là còn việc khác.
-Ừm, bữa khác.
Bà gật đầu đồng ý với câu trả lời của Thẩm Quốc Thuấn. Phu nhân Hạng bồng Hạ Vi, tay còn lại nắm cổ áo Hạng Hạo xách đi. Thằng nhóc này ở lại lâu thêm nữa thật là mệt, Hạng Hạo và Thẩm Văn Đào bị ngăn cách nhưng ánh mắt vẫn đối đầu nhau. Nhìn đối phương đầy sát khí, như muốn xé xác kẻ trước mặt.
.
.
.
Phu nhân Hạng kiên nhẫn nhìn đứa con gái đang đứng trước mặt, giọng nói nghiêm khắc:
-Này, tiểu nha đầu nhà con, suốt ngày leo trèo chạy nhảy thế?! Làm con gái nhu mì nết na không được sao!?
Hạ Vi nhanh chóng đáp lại, không hề tỏ ra sợ hãi:
-Không!
Mẹ cô cảm thấy tức giận nhưng cố nhịn. Bà biết trẻ nhỏ cần được nhẹ nhàng, chứ bình thường bà đã không tha rồi.
-Giống ai thế không biết!?
-Con giống mẹ mà.
Bà mẹ chỉ biết đứng im, không thể phản bác đứa nhóc tinh quái này. Đành thả nó đi chơi, mặc dù lo lắng không biết con gái mình lớn thêm sẽ phá phách cỡ nào, vì mới ba tuổi mà đã làm cả nhà chao đảo.
Hạ Vi ngồi sau vườn nghịch ngợm, một mình giữa cảnh vật tĩnh lặng. Hạng Hạo thì biến đâu mất, chắc lại tìm chỗ tè. Hạ Vi phát hiện một con rắn nhỏ, gọi là "bé Na", nhưng đối với cô, những sinh vật này chẳng hề đáng sợ. Chỉ có mẹ là khiến cô sợ hãi.
Hạ Vi lẩm bẩm:
-Chán quá đi! Bị cấm túc rồi...
Cô chống cằm nhìn đàn kiến bò trên đất, bé Na sợ quá chạy mất. Việc bị mẹ cấm túc khiến cô không được rời khỏi Hạng phủ nửa bước, dẫn đến sự buồn chán tột độ.
-Sắp chán chết rồi nè trời ơi!
Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai Hạ Vi, cô ngẩng đầu thấy Hạng Hạo.
-Hề lô bà già...
-Nuýn!
-Dám gọi em là bà già hả cái tên Hạo ngốc kia!
Hạ Vi liền lấy chiếc dép dưới chân ném về phía Hạng Hạo, nhưng cậu nhanh nhẹn né được.
-Đi chơi không? Mặt buồn hiu như con khỉ đột thế?!
Cuối cùng Hạng Hạo cũng tiết lộ mục đích của mình.
-Bị mẹ cấm túc rồi! Miễn!
-Thì trốn đi...
-Trốn đi để bị cắt tháng lương à?
-Thế túm lại có đi chơi không!?
-Đi!
Thái độ của Hạ Vi thay đổi nhanh chóng như trở bàn tay.
.
.
.
Sau khi bị Hạng Hạo lôi ra ngoài và đi bằng cửa phụ, trước mắt Hạ Vi là một đứa nhóc lạ mặt. Quan sát xung quanh, cô chỉ nhận ra mỗi Thẩm Văn Đào là quen thuộc.
Nói cửa phụ cho sang chứ thực ra Hạng Hạo dẫn Hạ Vi chui qua lỗ chó...
-"Cửa sau không đi, bắt mình chui lỗ chó. Tàn ác..."
-Anh là ai?
-Nếu em thành tâm muốn biết thì anh nhất quyết trả lời. Người duy nhất nhìn ra chân tướng của sự việc, trí tuệ của người lớn trong cơ thể trẻ con. Đó chính là...
-Chính là anh Cố Tiểu Bạch, người chồng đoản mệnh của em.
-Xàm xí.
-Đừng doạ sợ em ấy chứ, Tiểu Bạch...
Hạ Vi: "..." Ảo thật.
Nhờ có Hạng Hạo giới thiệu, cô cũng biết chút chút về đứa nhóc này. Một người là Cố Tiểu Bạch, còn người kia, khỏi phải nói, Thẩm Văn Đào. Mấy đứa nhóc nhờ có Hạng Hạo mà đã làm quen với nhau, thân thiết vô cùng. Điều không ai hay là mặc dù là con gái nhưng mức độ chịu chơi của Hạ Vi còn dữ dội hơn cả đám con trai.
Những đứa trẻ ấy vẫn cứ cùng nhau vui đùa, quậy phá khắp cái Long Thành đông đúc này. Không trò gì là không thử qua. Đó thực sự là những tháng ngày vui vẻ nhất của Hạng Hạ Vi, hay Trần Hà Vỹ. Đối với một thanh niên đã trải qua một kiếp như Hà Vỹ, cảm giác này chỉ như được sống lại tuổi thơ. Cái cảm giác vô lo vô nghĩ, không bận tâm đến chi tiêu vật chất hay cuộc sống công việc. Chỉ cần chơi đùa là đủ, con người rồi cũng phải trưởng thành, nên hãy cứ tận hưởng những giây phút yên bình này trước khi Hạng Hạ Vi bước vào con đường đầy sóng gió trước âm mưu của cuộc đời.
Từ khi chào đời, Hạ Vi đã cho mọi người thấy thế nào là thiên tài. Làm gì cũng vượt trội, thông minh và trưởng thành hơn bạn bè trang lứa. Bởi vậy, Hạng Thiệu Đạt cực kỳ cưng chiều cô công chúa này, nhưng đó cũng là mối nguy hại lớn nhất đối với con gái ông. Vì Hạ Vi luôn bị hăm he bởi những thế lực thù địch muốn trả thù cha cô, không chỉ từ bên ngoài mà còn từ chính bản thân, khi cô bé này thông minh tài năng nhưng cũng đầy nghịch ngợm. Trí tuệ đến đâu thì trò đùa cũng không kém phần nguy hiểm.
-Thẩm Văn Vũ, cho cô cái này a~ Nhắm mắt và xoè tay ra...
Hạ Vi cầm chặt thứ trong lòng bàn tay, miệng cười ranh ma. Lại là trò trêu chọc tiểu thư nhà họ Thẩm. Thói cũ khó bỏ, haizzz. Tội cho cô bé ngây thơ.
Thẩm Văn Vũ làm theo lời, nhắm mắt và xoè bàn tay nhỏ ra. Ngay khi cảm nhận được vật bí ẩn liền mở mắt, thứ nọ đập vào mắt liền khiến cô giật nảy mình chạy lại ôm chầm lấy cánh tay anh trai,
-Ahhh!! Hạng Hạ Vi, cô lừa tôi! Rõ ràng biết tôi sợ thằn lằn mà!
Thẩm Văn Vũ tức giận hét to, Hạ Vi rõ biết người ta sợ gì mà còn thích trêu đùa. Cô chỉ cười khoái chí, trêu chọc con gái là sở thích của Hạ Vi. Tiến lại nhặt con vật nhỏ dưới đất, cầm vào cái đuôi nhỏ mà lắc lắc, Hạ Vi tiếp tục trò cũ, vẻ mặt tiếc hùi hụi nhìn sinh vật nhỏ trên tay.
-Ôi~ Dễ thương muốn chết mà cô sợ sao, Thẩm Văn Vũ?
Thẩm Văn Đào nhìn cảnh trước mắt, chỉ biết thở dài ngao ngán. Không biết ai có thể ngăn con nhóc này lại được chứ!? Chứ nó quậy quá, nhức đầu thật.
-Hạo ca, ăn thạch sùng nướng không anh...
Người thì phản đối nhưng cũng có người luôn ủng hộ mấy trò nghịch dại của cô bé.
-Hừm, nếu ngon thì anh đây sẽ ăn...
.
.
.
Updated 25 Episodes
Comments