Chương 3: Ngày gặp nạn

HAI THÁNG TRƯỚC.

***Tây Mạc, Hà Xuân trấn*** .

Trời đã về cuối thu, lá vàng ảm đạm rơi xuống mặt đường.

Trước mắt là cảnh hoang tàn đổ nát, những ngôi nhà ở hai bên đường chẳng còn lấy một căn lành lặn. Có những ngôi nhà bị tàn phá đến độ chỉ còn lại một đống tro tàn.

Triền miên trên phố là xác người, những cô thi thể nằm rải rác khắp nơi. Máu đẫm thành sông, nam có, nữ có, trẻ có, già cũng.

Mùi máu tanh cùng với mùi thối rữa của thi thể cùng với bụi tro bay trong không khí xộc vào mũi khiến người ta thật khó chịu, hơi thở cũng trở nên khó khăn.

Tây Mạc chiến loạn triền miên, bách tính lầm than khổ cực. Nhưng lần này người chết vô số kể.

Trong đống thi thể chồng chất ấy, có một thiếu nữ. Mang hơi thở thoi thóp nằm chờ chết nhưng ánh mắt rõ ràng là không cam tâm. Nhìn bầu trời xanh rộng lớn mây lượn chim bay. Kiếp này vốn dĩ là chưa kịp sống, vốn dĩ là tìm một con đường sống thế mà lại chết nhanh hơn.

Y đã nằm như thế lâu lắm rồi, ý thức đã dần trở nên mơ hồ.

Gương mặt lấm lem thở dốc khó khăn từng hơi một. Trên cơ thể nhỏ nhắn là những vết thương chằng chịt chồng chéo lên nhau, nằm bò trên đất bị thi thể to lớn đè lên. Cảnh tượng vô cùng đáng thương.

Trong cơn mê man của tuyệt vọng, 4 ngày tròn trịa. Y đã nằm đấy được 4 ngày. Chiếc bụng đói meo đã nhỏ đến độ bộ đồ đang mặc trên người cũng trở nên không vừa vặn. Cổ họng khát khô, đôi môi nứt nẻ bong ra từng mảnh.

Y không cam tâm, không muốn chết, chết một cách dễ dàng như vậy. Cả đời chốn chạy, vừa mới định định sống đã phải chết.

Bỗng nhiên tiếng vó ngựa từ xa vang lên, trong lòng y dậy sóng. Một tia hi vọng lóe lên trong đầu, tia hi vọng ấy lớn hơn hết những suy nghĩ tiêu cực trong y lúc này.

Khi tiếng ngựa đã dần vang lên rõ hơn rồi dừng lại hẳn. Hà Xuân trấn Có một người dẫn đầu chính là Tướng Quân của Đại Giới, Tần Dạ Nguyệt . Mà thiếu nữ nằm dưới đất kia tên là Ngụy Chiêu Linh.

Đại Giới có một vị công chúa cao quý. Thân mẫu là Đương kim Hoàng Hậu. 7 năm trước khi hoàng hậu lâm trung người ta tìm thấy hai thi thể cháy đen trong phòng, từ đấy về sau hoàng đế chiếu cáo thiên hạ, hoàng hậu và trưởng công chúa đã bỏ mạng.

Hắn mặc trên mình bộ y phục màu đen, khoác bên ngoài là một bộ giáp uy nghiêm được làm rất tỉ mỉ. Trên tay cầm kiếm. Tóc búi cao gọn gàng. Khuân mặt tuấn tú có thể coi là một mỹ nam. Đây là cảnh tượng đẹp nhất trong 15 năm cuộc đời của Ngụy Chiêu Linh cô rồi .

Tần Dạ Nguyệt tiến về phía Y như có một linh cảm gì đó.

" Giây phút ta nhìn vào đôi mắt đấy, không biết sự kiên định ấy đến từ đâu nhưng ta tin rằng hôm nay sẽ không phải là ngày chết của mình. "

Y dùng hết sức bình sinh đưa đôi bàn tay gầy guộc của mình lên muốn cầu xin có được một cơ hội được sống.

" Cứu người ! "

Hắn vừa cất tiếng đám binh lính phía sau liền chạy tới tìm kiếm trong đống xác. Sự lo lắng trong lòng cô cũng được hạ xuống như thở phào một cái nhẹ nhõm.

Nhưng bàn tay nhỏ ấy đã chẳng còn lại bao nhiêu sức lực, cơ thể của Y đã chẳng còn có thể cầm cự được nữa. Bàn tay nhỏ ấy rời dần xuống đất.

Nhưng Y cũng thành công thu hút được sự chú ý của Tần Dạ Nguyệt.

Hắn nhấc mấy cái xác nặng nề kia ra khỏi người y, nhẹ nhàng bế nàng lên. Cơ thể gầy gò của Ngụy Chiêu Linh đã lâu lắm rồi mới cảm nhận lại được hơi ấm. Có lẽ sự lạnh lẽo của những thi thể kia đã ngấm vào máu thịt của y khiến người ta không khỏi cảm thấy khó chịu .

Ngụy Chiêu Linh tựa vào bờ vai rộng lớn của hắn mà lịm hẳn đi.

Con gió thoảng qua đường, lá vàng rơi xào xạc. Dưới mặt đất lạnh lẽo là thi thể của một thiếu nữ trạc tuổi Ngụy Chiêu Linh

Tần Dạ Nguyệt tiến dần về phía y, khẽ ngồi xuống bên cạnh đưa tay đặt lên mạnh tượng trên cổ y. Thân thể y đã chẳng còn chút hơi ấm nào, nhịp đập đã hoàn toàn không còn. Tay hắn run lên, khoé mắt ửng đỏ nước mắt rưng rưng mà ôm chặt lấy Tần Chỉ Y. Hắn tự trách mình vì đã không bảo vệ được người thân yêu cuối cùng.

Di nương của Tần Dạ Nguyệt đã chết, chỉ để lại cho hắn một tiểu muội muội. Trước khi chết người đã dặn dò đủ đường, nhất định phải bảo vệ muội muội chu toàn, vậy mà... Giờ đây muội muội của hắn đã biến thành một cỗ thi thể lạnh ngắt.

Nỗi đau lòng cũng chỉ có thể nén lại trong lòng. Tần Dạ Nguyệt đặt thi thể của Y xuống một cách nhẹ nhàng. Đôi mắt đẫm lệ nhìn y lần cuối cùng rồi quay người bước đi.

" Người sống đã cứu, người chết.... Hoả táng"

Trong đám khói lửa mịt mù, thi thể của Tần Chỉ Y dần dần bị ngọn lửa nuốt chửng. Khói bay tứ phía, và vào mắt người hay sao mà cay đến lạ.

......----------------......

......Hết chương 3......

Hot

Comments

Moon

Moon

ghê vậy

2024-07-20

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play