Tia sáng le lói qua lỗ nhỏ trên mái nhà gỗ như chòm sao Thiên Lang sáng rực trên bầu trời đêm đông trong hồi ức mơ hồ.
Bàn tay run run từ từ đưa lên che chắn lấy thứ ánh sáng chói mắt ấy, dần dần cũng ngã khuỵu xuống vì kiệt sức trong cơn mơ màng.
“Gió phương nào thổi đến mát thật!”
Mùi hơi đất ẩm cứ thế sộc lên mũi: “Trời hôm nay âm u nhỉ! Tia sáng biến mất rồi”.
Mỉm cười.
Sinh mệnh nhỏ bé và yếu ớt sẽ có lúc chạm đến giới hạn của một vòng đời ngắn ngủi. Nhưng nếu nó xuất hiện lần hai có nghĩa là mọi thứ vẫn chưa kết thúc, có thể là khởi đầu và cũng có thể là tiếp tục.
“Cạch.” Thanh âm vang lên phá tan bầu không gian tĩnh mịch.
“Ai đó?” Giọng nói yếu ớt cất lên.
Đưa mắt liếc sang cũng chỉ có thể nhìn thấy được bóng lưng của một cô nương khom lưng, trông dáng người chắc cũng trạc tuổi với con người đang nằm bất động trên chiếc giường gỗ cạnh bên.
Cô nương nhỏ khẽ ngồi xuống bên nàng, dịu dàng lau bàn tay khô đến quanh cổ rồi lại đặt chiếc khăn ấm trên trán. Vị tiểu nương tử đó có khuôn mặt nhỏ nhắn và thoáng vài nét ánh hồng tương quan như giữa hoa đào năm ấy với mặt người vậy.
Nếu theo tình sử chàng thư sinh Chu Ngọc năm xưa, có lẽ nàng đã được gặp một giai nhân như ngài đã từng.
Bất giác nàng lên tiếng: “Đa tạ.”
“Không có gì, chỉ là việc ta nên làm.” Nàng ta khựng lại một lúc rồi rời đi ngay.
Chốc sau một vị lão nhân đi vào, đầu đã bạc lốm đốm. Thế nhưng, ông ta lại gọi nàng: “Mạc nhi, con tỉnh rồi sao! Con cảm thấy thế nào rồi?” Sắc mặt mừng rỡ của ông khiến nàng cảm thấy có một cảm giác thật ấm áp như đã nghe ở đâu đó trước kia vậy.
“Ông là…?” Tâm hồn ngây thơ như một đứa trẻ tò mò đi tìm câu trả lời.
Ông ấy nhíu mày, nhìn chằm chằm nàng một lúc lâu lộ vẻ khó hiểu: “Mạc nhi, con sao thế?!”
“Ông là ai? Sao ta lại ở đây? Đây là đâu? Sao ta…?Đau! Đầu đau quá!”
…
Ánh sáng mặt trời đã le lói lấn dần vào làng Thiên Sơn nhưng tiết trời se lạnh ở phía bên trong sườn đồi vẫn dày đặc nuốt trọn lấy cốc Mộc Ban.
Hôm nay Thẩm Mạc thức dậy sớm hơn mọi ngày, nàng rảo bước loay hoay một hồi trong căn phòng gỗ của mình, cuối cùng y phục cũng chỉnh chu, tóc cũng được bới thành kiểu đuôi ngựa như nam tử thanh tú của nhà vị đại nhân nào không rõ.
Tính ra, kể từ lúc nàng hôn mê hơn hai tháng và ngay cả những lúc dù nàng có mở mắt được thì gân cốt cũng chẳng còn sử dụng được, phải nằm trên giường bệnh tận hơn nửa tháng sau mới đứng dậy chập chững bước đi như một đứa trẻ con vậy. Cũng chính lão già Thẩm Nông - chủ của cốc Mộc Ban, chăm nàng từng li từng tí, lão ta vì nàng mà bỏ việc trông coi, giao thương trà liệu với bọn chủ trà quán ở thành An Nhiên, khiến cho bọn chúng phải tự tìm đến đây lấy trà liệu về buôn bán.
Thẩm Nông vốn là cao nhân trong giới trà, vốn dĩ lão ta xuất thân quý tộc nhưng từ thời thiếu niên hắn đã rất có nhã hứng với trà đạo. Một ngày kia, lão chẳng thèm đến việc thừa kế sản nghiệp của gia quyến mà đến một nơi hoang vu, dưới chân núi Thiên Sơn để trồng những giống trà từ tầm thường đến hiếm thấy. Trên dưới Tưởng Minh quốc, từ quý tộc đến dân thường đều rất thích hương trà từ cốc Mộc Ban. Trà liệu của Thẩm Nông danh bất hư truyền, trà đạo lúc bấy giờ là một thú chơi rất phổ biến trong thời đại này. Nhưng điều đáng nói là người đời chỉ biết lão ta rất khó tính, lấy được trà liệu của lão cũng sợ phải chờ lão cả đời còn không lấy được.Và họ cũng chỉ biết đến đây, còn về xuất thân cụ thể từ đâu, thân phận gì thì chẳng ai biết được ngoài vị cao nhân đó.
Thẩm Mạc là con gái duy nhất của Thẩm Nông, hầu như người dân ở làng Thiên Sơn và người làm việc ở cốc Mộc Ban đều rất quý mến nàng. Nhưng chẳng hiểu vì sao nàng chẳng còn nhớ những chuyện trước đây nữa, chỉ nghe qua lời cha kể rằng:
Lúc trước, Thẩm Nông từng mắc một loại bệnh khó điều trị, Thẩm Mạc từ nhỏ đã rất thích nghiên cứu về thảo dược, nàng thương cha nên đã trèo lên vách núi Thiên Sơn để hái một loại thảo dược quý hiếm có khả năng trị bách bệnh, nhưng chẳng may, vì đôi hài quá trơn đã khiến nàng trượt chân rơi xuống vách đá, đầu bị va đập mạnh rơi xuống một tán cây to vươn ra ở phía dưới. Sáng hôm sau, người ta đến vườn trà thấy một vùng lá đỏ thẫm màu máu, mới phát hiện có người ở phía trên. May mắn phát hiện kịp thời nên mạng vẫn còn giữ được, còn tỉnh lại được hay không thì phải coi nàng có còn cơ duyên với nơi phàm tục này nữa không…
Thẩm Mạc là một cô nương rất thông minh, thích ngao du tứ bể, chẳng hề giống với nữ nhi khuê các bình thường. Nàng hoạt bát, năng động và một điểm đặc biệt nữa chính là thiên phú võ thuật. Chỉ là con gái của một kẻ nông dân phàm phu tầm thường, chưa bao giờ cầm kiếm ra chiến trường, chưa bao giờ rời khỏi cốc Mộc Ban, thế mà Thẩm Mạc lại mang trong mình một sự bẩm sinh khiến người khác phải nghi ngờ. Nhưng có lẽ vì cuộc bạo bệnh ấy mà biến con người ta trở nên khác lạ chăng?
Nàng bước ra hiên nhà, từ chỗ nàng có thể thấy rõ từng tia sáng của mặt trời lần lượt xuất hiện. Vì mải mê ngắm ánh bình minh trên sườn đồi, nàng bất chợt không để ý đến Liễu Y đã đứng bên cạnh từ lúc nào không hay.
“Thẩm tỷ, Thẩm gia gia gọi tỷ đến thư phòng đấy!”
“Nay cha không vào thành hả ta, sao lại gọi ta sớm thế nhỉ? Chắc lại có việc cho mình làm đây.” Nghĩ thầm.
Thẩm Mạc liền quay sang Liễu Y: “Được, ta đến liền. Muội hầm giúp ta một bát canh bổ mang vào thư phòng nhé!”
Liễu Y chỉ gật đầu và quay người đi về phía nhà bếp ngay sau đó.
Thẩm Nông hiên.
“Cha gọi con?”
“Đến rồi à, lại đây.” Thẩm Nông nhẹ nhàng đặt quyển sách đang đọc xuống bàn.
“Nay cha không đến trà quán của Thư thúc nữa hả? Sao nay lại có tâm trạng ngồi thưởng trà đọc sách một mình vậy?”
Thẩm Nông không trả lời ngay, lão chỉ cầm tách trà lên và uống liền một ngụm rồi mới tiếp câu.
“Nay con thay ta vào thành gửi một món quà cho lão An Thư giúp ta, nhìn thấy món quà này hắn sẽ rõ.”
Thẩm Mạc băn khoăn một hồi không biết có nên hỏi: vì sao lại là nàng? Nhưng rốt cục thì nàng cũng chẳng hỏi gì thêm mà chỉ nhẹ giọng đáp lại: “Vâng, thưa cha.” Bởi nàng biết dù cho nàng có hỏi thì vẫn sẽ không moi được gì từ vị tiên sinh khó tính trước mặt.
Nói được vài câu, nàng liền cầm món quà Thẩm Nông đưa mà rời đi. Thẩm Nông nhìn theo bóng lưng của nàng cho đến khi nàng khuất sau cánh cửa thư phòng. Bất chợt cũng vừa kịp lúc Liễu Y mang bát canh nóng bước vào.
“Lão gia, bát canh mà Thẩm tỷ đã chuẩn bị cho người.”
Thẩm Nông ôn tồn bưng lấy bát canh nếm thử: “Con bé thật biết cách khiến người khác cảm thấy xa cách mà…”
“Tỷ ấy thật sự không nhớ gì thật sao?” Liễu Y nhìn Thẩm Nông.
Lão ta chỉ biết lắc đầu rồi nhìn ra phía cửa sổ.
“Đã hơn 17 năm, chuyện trước đây cũng không đáng để nhắc đến nữa rồi.”
“Gia gia thật sự để Thẩm tỷ ở lại đây thật sao? Liệu tỷ tỷ có thật sự sẽ ngoan ngoãn không? Nếu như một ngày nào đó Thẩm tỷ nhớ…”
Thẩm Nông lập tức ngắt lời Liễu Y: “Được rồi! Con bé là con gái ta, là Thẩm Mạc, là con gái độc nhất của Thẩm Nông ta đây. Dù sau này có xảy ra chuyện gì thì chẳng lẽ cuộc sống yên bình ở hiện tại không cảm hóa được lòng nó hay sao!”
Liễu Y chỉ biết ngậm ngùi nhìn Thẩm Nông, ánh mắt dần hạ xuống trở nên sâu thẳm hơn, dường như chất chứa đầy tâm tư mà nàng không nỡ nói ra.
Cả hai đều trông mong một thứ gì đó thật xa vời…
Updated 21 Episodes
Comments
Taki
😘 Tác giả dễ thương, ra chap mới là tặng quà cho mình nha!
2024-07-21
0