Kết thúc bữa ăn tối cùng Linh Nhi, Nhã Thanh đang một mình trên đường về nhà, do trời đã về khuya nên trên đường lúc này có rất ít người qua lại, có đoạn đường còn không có lấy một bóng người mà chỉ một mình Nhã Thanh trên đoạn đường đó, đèn đường thì có vài cây bị hư hỏng nên một số chỗ không thể chiếu sáng tới. Trong lòng cô hơi lo sợ, nhanh chóng về nhà nhanh nhất có thể. Trong lúc đi vội vàng qua con hẻm, Nhã Thanh vô tình đâm sầm mặt mình vào vòng ngực rộng lớn của ai đó, cô choáng váng mà đưa tay xoa mặt mình. Dĩ Hàm bất ngờ bị cô đâm trúng, anh hơi giật mình rồi đưa tay đỡ lấy vai cô. Nhã Thanh không ngẩn đầu nhìn anh, chỉ cúi đầu, nhỏ giọng nói.
- Tôi xin lỗi.
- Không sao chứ?
Trên đỉnh đầu vang lên chất giọng trầm trầm, bàn tay đặt trên vai cô chậm chậm thả ra, Nhã Thanh vô tình chú ý vào chiếc nhẫn bạc cũ kỹ trên ngón tay anh. Dĩ Hàm thấy cô nhìn chằm chằm vào tay mình, anh vội vàng thu tay lại. Nhã Thanh lúc này mới ngẩn đầu lên nhìn anh. Cô liền bị thu hút vào ánh mắt màu đỏ sẫm của anh mà ngây ngốc đứng nhìn. Dĩ Hàm nhíu mày nhìn cô.
- Này.
Nhã Thanh vừa nhận ra mình đã bất lịch sự vì nhìn chăm chăm vào anh, cô cúi đầu ho vài cái để xua đi sự ngại ngùng này. Anh lại lên tiếng hỏi cô.
- Cô không sao chứ?
- Tôi không sao. Xin lỗi anh.
Nói xong, Nhã Thanh nhanh chóng đi lướt qua anh. Dĩ Hàm nhìn theo bóng lưng cô dần đi khuất, trong lòng anh chợt trào dâng một cảm xúc khó tả nào đó. Theo thói quen, anh lại tiếp tục xoay chiếc nhẫn trên ngón tay mình.
- Hy vọng không bị ngửi thấy.
Anh nhỏ giọng thì thầm với chính mình rồi tiếp tục đi ngược về hướng của Nhã Thanh.
Chợ đen.
Một người đàn ông với thân hình cao to cân đối mặc một chiếc áo khoác có mũ trùm đầu, che kín mặt. Cậu đi đến một căn nhà cũ trong con phố, đưa tay gõ vào cửa hai cái, một cái bên trái và một cái bên phải rồi ngang nhiên đẩy cửa đi vào mà không cần chờ lời hồi đáp từ bên trong. Người trong phòng nhìn thấy cậu bước vào liền đứng lên, niềm nở đi đến.
- Lãnh Phong, cậu đến rồi.
Lãnh Phong cởi bỏ mũ trên đầu, một khuôn mặt với chiếc mũi cao thẳng, làn da trắng sáng, đôi môi hồng hào, đôi con ngươi từ màu đen liền chuyển sang màu đỏ sẫm trong tức khắc. Cậu vui vẻ chào người đang đứng trong phòng.
- Lâu quá không gặp cậu đấy, Dật Kha.
Lãnh Phong đi đến chiếc ghế sofa, cậu tự nhiên mà ngồi xuống. Dật Kha đi đến kệ lấy thêm một chiếc ly rỗng rồi đi đến bàn.
- Cậu uống gì? Huyết hay rượu?
- Hôm nay tôi đến lấy hàng mà, sẵn đây cho tôi thử luôn đi.
Dật Kha nghe xong liền vui vẻ đi đến tủ, anh lấy ra một chiếc hộp rồi mang đến bàn cho Lãnh Phong. Anh mở ra, đưa tay lấy một túi trong số đó, mở niêm phong rồi đổ ra ly cho Lãnh Phong. Chất lỏng màu đỏ tươi sóng sánh tràn vào ly, Lãnh Phong mỉm cười làm lộ ra hai chiếc răng nanh sắc nhọn của mình. Dật Kha cầm chiếc ly lên đưa đến trước mặt Lãnh Phong, cậu đưa tay đón lấy, khẽ đung đưa để quan sát chất lỏng trên tay. Dật Kha vui vẻ nói.
- Hàng của cậu, tôi đều ưu tiên loại tươi và ngon đấy nhé.
Lãnh Phong gật đầu khen ngợi rồi đưa chiếc ly đến môi mình, chậm rãi thưởng thức hương vị tươi ngon đó. Cậu thỏa mãn đặt chiếc ly rỗng trở lại bàn, liếm nhẹ khóe môi.
- Đúng là rất ngon.
Dật Kha mỉm cười vì nhận được đánh giá cao từ Lãnh Phong. Anh đóng lại hộp hàng rồi đưa cho cậu.
- Dạo này cái tên Dĩ Hàm đó thế nào rồi?
Lãnh Phong cầm hộp hàng đứng lên đi ra cửa nhưng lại chợt nhớ ra điều gì đó, liền quay đầu hỏi Dật Kha. Anh bất ngờ trước câu hỏi của cậu, song cũng tự nhiên nói.
- Cậu Trình vẫn ổn.
- Bán nhiều hàng ra chợ đen như vậy, mấy cái “vỏ ngoài” cậu ta giải quyết thế nào?
- Vẫn có một số người cần dùng đến “vỏ” mà nên cậu Trình vẫn đưa ra chợ đen bán được nhưng phải đặt hàng trước đấy.
Lãnh Phong gật đầu tỏ ý đã hiểu. Cậu nhấc tay mở cửa, con ngươi liền chuyển sang màu đen, đưa tay kéo mũ trùm kín đầu.
- Gặp lại cậu sau.
Dứt câu, cánh cửa đóng sập lại. Dật Kha thở dài một hơi rồi ngã nằm xuống sofa, anh mệt mỏi nhắm mắt rồi thiếp đi.
Nhã Thanh sau khi đến cửa hàng hoa, cô bắt tay vào việc dọn dẹp, chăm hoa, tưới nước...Ngoài ra, còn phụ trách cả việc tiếp khách và gói hoa. Sau khi gói xong ba bốn bó hoa và đã giao đến tay khách hàng, cô vừa nghỉ ngơi vừa thông thả tưới hoa. Cánh cửa tiệm hoa lại mở ra một lần nữa, Nhã Thanh nghe thấy tiếng chuông liền đứng lên đi đến quầy tiếp khách. Cô mỉm cười, niềm nở nói.
- Xin chào quý khách.
Nhã Thanh chợt khựng lại sau khi nhìn thấy người đang đi đến quầy. Dĩ Hàm đi đến trước mặt cô, anh chỉ nhìn cô một cái rồi đưa mắt quan sát xung quanh cửa hàng. Nhã Thanh gạt bỏ sự bất ngờ của mình, mỉm cười hỏi anh.
- Quý khách cần đặt hoa gì ạ?
Dĩ Hàm quay lại nhìn vào cô, anh chậm rãi nói ra từng từ.
- Hoa viếng mộ.
Updated 51 Episodes
Comments