Chương 3: Nhật Ký 13/5

Ngày 13 tháng 5, tôi đang thấy rất tuyệt vọng, tuy nhiên tôi đang có một dự định.

Sau khi người bạn mà tôi hết sức tin tưởng từ chối tôi, tôi đã trở về nhà với tâm trạng thất vọng. Tại sao cậu ấy lại có thể thấy chết mà không cứu, tôi chẳng thể hiểu nổi. Không có sự giúp đỡ của cậu ấy, tôi biết phải làm sao đây?

Có lẽ tôi phải trở về quê và thú nhận với ba mẹ mình rằng tôi đã thất bại, tôi là một đứa con bất hiếu không thể làm cho ba mẹ tự hào. Nghĩ lại thời gian qua, tôi lao vào kiếm tiền đề lo cho bản thân, tôi tự nhủ khi thu nhập khá hơn sẽ gửi tiền về cho ba mẹ. Thế nhưng việc đó vẫn chưa thể thực hiện, con đường thăng tiến của tôi không thuận lợi mà còn đi xuống. Không thể được, tôi không thể như thế này mà trở về quê được.

Mà dù tôi có muốn về quê cũng khó khăn, giờ tôi không còn tiền để đặt vé tàu nữa. Liệu cậu ấy có giúp tôi được không? Chính cậu đã gợi ý cho tôi cơ mà? Không, bỏ đi, lên tiếng nhờ vả chỉ khiến cậu ấy thêm coi thường.

Bữa tối hôm nay chính là bữa cuối cùng mà tôi vẫn còn trứng trong phần mì ăn liền. Ngày mai tôi sẽ phải ăn mì với nước sôi, và chỉ trong tuần tôi sẽ không còn gì bỏ bụng. Liệu chết đói, chết khát tại đây có phải là một ý kiến tốt?

Nếu phải chết thì tôi sẽ trở thành hồn ma ám ảnh cậu bạn của tôi mãi mãi. Chính cậu đã đẩy tôi đến bước đường này. Cảm giác khó chịu lại dâng trào, tôi muốn đánh cho cậu ấy một trận. Không phải, tôi muốn một cái gì đó nghiêm trọng hơn, có thể là gì nhỉ?

Đó là tâm trạng của tôi suốt cả ngày hôm nay. Buổi tối, tôi đi lang thang khắp mọi nẻo đường trong thành phố. Đốt cháy năng lượng của mình trong khi vài ngày vừa qua chỉ toàn ăn mì quả là ý tưởng tồi. Nhưng chỉ với cách này tôi mới cảm thấy tâm trạng mình khá hơn và lạc quan để sống tiếp.

Cơn gió lạnh vào buổi tối thật sự khiến người ta run rẩy, đáng ra tôi nên mang thêm áo khoác mới phải. Tuy nhiên lúc đó tôi đã đi xa nhà nên không muốn quay về, sẽ rất là mất hứng.

Đến lúc nhận ra thì tôi đã thấy mình đi trên một con đường vắng. Tôi đã nghĩ liệu có gì nguy hiểm hay không? Nếu có một tên cướp với lưỡi dao sắc bén trên tay nhảy ra và ép tôi giao hết tiền thì tôi phải làm sao đây?

Dù có muốn giữ cái mạng mình thì tôi cũng không có thứ gì để giao cho hắn. Liệu hắn có tin hay không? Nếu không thu hoạch được gì, có lẽ hắn sẽ dùng một dao đưa tiễn tôi về chầu trời. Như thế có khi lại hay, kết thúc cuộc đời đau khổ và mệt mỏi này.

Nghĩ thế, tôi ung dung bước đi, sẵn sàng đối mặt với bất kì tên cướp nào. Tôi sẽ khiêu khích hắn với thái độ bất cần đời, tôi sẽ không van xin ai để được sống cả. Lúc đó, tôi thật sự mong có một kẻ cướp xuất hiện để những cảnh tượng trong đầu tôi trở thành sự thật.

Thế nhưng đi ngược hướng với tôi không phải kẻ cướp mà là một cô gái xinh đẹp. Cô có mái tóc nhuộm vàng suôn mượt, nếu ứng tuyển vào vị trí quảng cáo dầu gội thì tôi cá là cô sẽ được nhận. Cô mặc một chiếc váy len dài và rộng, dù cổ tay áo đã che lại nhưng vẫn thấy tay cô đeo đồng hồ Rolex đắt tiền. Ra là một cô gái giàu có.

Cô quả là có ý thức bảo vệ bản thân thật kém, thân con gái tại sao lại đi giữa đường đêm hoang vắng thế này. Nếu lúc này có kẻ cướp xuất hiện, có lẽ tôi sẽ lấy mạng mình ra để cô có thể chạy trốn, thế là cái chết của tôi sẽ trở thành cái chết của một người hùng. Báo chí sẽ đưa tin và ba mẹ sẽ tự hào về tôi.

Lúc bước ngang qua nhau, cô liếc nhìn tôi với đôi mắt cảnh giác. Tôi tự hỏi cô nhìn tôi như thế là có ý gì? Liệu có phải cô nghĩ tôi là kẻ cướp hay không? Thật là buồn cười khi vừa phút trước tôi còn lo có kẻ cướp thì bây giờ lại bị nghi là kẻ cướp.

Cả hai bước ngang qua nhau, bỗng cơ thể tôi thôi thúc một ý định. Nếu tôi cướp số tiền của cô gái đó thì tôi có thể sẽ sống sót được qua những ngày tháng sắp tới. Phải rồi, tôi có thể trở thành kẻ cướp. Tại sao tôi lại không nghĩ ra từ sớm chứ, người ta vẫn bảo bần cùng sinh đạo tặc cơ mà.

Nhưng lúc này tôi không mang theo thứ gì có thể đe dọa cô ta cả. Hơn nữa tôi còn để lộ mặt, cô ta có thể tố cáo tôi với cảnh sát sau đó. Để có thể ra tay trơn tru, tôi cần chuẩn bị thật kĩ lưỡng.

Vấn đề đặt ra là ngày mai cô ấy còn đi qua con đường vắng này hay không? Tôi không thể biết được. Tối mai, tôi sẽ phục sẵn tại đây, nếu cô vẫn đi trên con đường này thì đó là số phận đã sắp đặt cô phải bị cướp của. Có trách cũng phải trách cô quá thiếu sự cẩn trọng để bảo vệ bản thân. Ngày hôm nay, tôi đã nhìn thấy tia hy vọng của mình.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play