Nghe thấy giọng nói hung hăng của bọn lính ở phía đâu đó, cô gái dần biến sắc và vội dục hai mẹ con:
- Hai người mau chạy vào rừng, đường chính ra khỏi thành đã bị chúng chặn vậy chỉ có thể đi theo lối tắt thôi.
Mẹ tiểu Hưng ngẩng ngẩng lên lau vội nước mắt rồi đứng dậy nhìn cô gái, vẻ hoang mang lúng túng:
- Chúng tôi từ nơi khác đến, không phải người ở vùng này. Ý của cô là...???
- XEM BÊN KIA, nhất định phải bắt sống chúng.
Tiếng của quân lính ngày một dồn dập gần con hẻm hơn. Người mẹ dần nhận thấy và trở nên lo lắng, cô gái nhìn nàng bằng ánh mắt trấn an, ngữ khí có phần vội:
- Từ đây tỷ chạy thẳng vào rừng đến khi nhìn thấy một con suối. Ngay bên bờ chính là đường tắt mà ta nói, cứ đi theo hướng dòng chảy thì sẽ ra được khỏi thành.
- Thế còn cô nương??
Ánh mắt của cô gái như thêm ý thúc dục:
- Hai người mau đi đi, để chúng bắt được thì không xong đâu. Ta còn có việc nữa hãy mau lên.
Người phụ nữ nhận thấy không có nhiều thời gian trần trừ, nên cũng đã ngừng quan tâm thêm:
- Vậy xin đa tạ, nhanh đi thôi tiểu Hưng.
Nói rồi người phụ nữ vội vàng dẫn cậu bé chạy về phía trước, trong khi đã không hề vướng lòng hay biết rằng, chính cô gái là người đã cứu con trai mình một mạng.
- Tạm biệt tỷ tỷ.
Tiểu Hưng vừa nắm lấy tay mẹ vừa ngoái người lại, cô gái nhìn theo rồi khẽ cười. Khi hai người họ đã chạy vào trong rừng, nhanh chóng cô ấy cũng vội đi mất. Đó là một cô gái có đôi mắt trong trẻo như nước, nụ cười như nắng ấm mùa thu, dung mạo xinh đẹp thanh thoát.
Ngay khi vừa đi khỏi thì bọn lính liền tiến tới con hẻm, nhưng không thấy người nên chúng lại điên loạn lùng sục tìm sang chỗ khác.
...****************...
Khi cô gái quay trở lại chỗ của Cấm quân thì đã không còn thấy một ai. Khung cảnh yên ắng hoang tàn, chẳng còn gì ngoài xác chết máu me và binh khí của quân lính nằm la liệt. Những ngôi nhà, những quầy bàn bán hàng trở nên tan tác mỗi nơi mỗi mảnh. Nhìn là biết đội Cấm quân đã thất thủ, quân Nộ được đà tràn qua còn người dân thì không biết đã chạy được về đâu.
Thêm phần bất an nên cô gái cũng nhanh chóng rời khỏi đó, nhưng chưa kịp đi được hai bước thì đột nhiên.
*PHỰT*🎯🎯
Bất ngờ từ trên cao có hai mũi tên nhọn hoắt phi thẳng về phía cô, cô trước đó không hề đề phòng nên chỉ kịp phản xạ lách người một cái, khiến cho hai mũi tên theo đà sượt ngang cánh tay găm sâu vào cột gỗ ngôi nhà gần đó. Bất giác chưa hề biết kẻ nào vừa tấn công thâm sâu ác ý như vậy, cô liền nhanh mắt nhìn ngược lên hướng mũi tên vừa mới lao tới.
Ở trên cao ngay sau mái nhà của một Tửu Lầu - nơi thường ngày có nhiều mĩ nhân kiều diễm hát múa đàn ca, một tên hắc y nhân đang khụy gối yên tĩnh nhìn về phía cô và từ từ hạ cung tiễn trong tay xuống. Hắn biết rõ hai phát bắn lén vừa rồi không một sai sót mà cô còn có thể kịp tránh được, vậy giờ khi đã bị phát hiện thì có muốn tấn công nữa cũng trở nên vô ích, nên không do dự hắn liền nhanh chóng bỏ đi thoáng cái đã biến mất.
Cô gái thấy vậy thì thu ánh mắt về nghĩ ngợi, sau đó liền quay sang nhìn hai mũi tên đang găm cứng trên cột gỗ. Phát bắn với lực rất lớn vô cùng chuẩn xác, nếu không phải cô kịp nhận thấy được tiếng mũi tên xuyên ngang không khí, thì chắc chắn nó đã găm sâu vào người và đoạt thẳng mạng cô rồi. Trước giờ chưa hề gây thù kết oán với bất cứ một ai, hà cớ gì hôm nay lại có kẻ võ nghệ cao minh như vậy tìm đến tận nơi muốn lấy mạng.
Nghĩ mãi vẫn không đoán được là ai, cô gái liền thở ra một hơi có ý muốn bỏ suy nghĩ đó khỏi đầu. Dù gì tên hắc y nhân hành tung bí ẩn cũng đã bỏ đi, nên cô cũng không nghĩ gì thêm nhiều liền nhanh chóng rời khỏi đó.
Updated 46 Episodes
Comments
Thiên Tiệm Vô Nhai
mình thấy bộ này tác giả giỏi miêu tả diễn biến với hành động hay. Không biết chắc tại mình, mình nghĩ có thể lượt bỏ một vài chi tiết, chuyển nó thành câu văn. Chú trọng khai thác tâm lý nhân vật hơn
2024-09-02
0
Andao
truyện cuốn v í /Applaud//Applaud//Applaud/
2024-08-18
0
Cá này biết bay
Tiếng của cung tên lúc bắn ra thì k cần để icon đâu á
2024-08-15
1