Chương 9 : Nhân duyên thủa nhỏ

Mẹ cô đưa tay lên cằm sao nhãng ánh mắt, ngồi nể nên đáy lòng cũng đang đặt ra câu hỏi giống như Thanh Vân:

- Chuyện này tính ra thì đã 12 năm rồi, quả thật ta cũng nửa phần nhớ nửa phần không. Sư huynh con là người thận trọng ít nói, tâm tư nó suy cho cùng ta chẳng phải mẫu thân dưỡng dục nên sẽ không hiểu. Cha mẹ nó chẳng rõ cớ sự thế nào mà lại bỏ nó từ khi mới sinh ra, người thân duy nhất còn lại chỉ có mỗi sư bá, vậy thì ông ấy đi đâu chắc chắn nó phải đi theo tới đó rồi. Mà chưa chắc đó đã là bỏ ngang giữa chừng, có khi nó về quê rồi lại vẫn tiếp tục theo học với một vị tiên sinh nào khác thì sao.

Chuyện đã qua từ rất lâu nên cũng không rõ cơ sự thế nào mà đoán, đến giờ mặt mũi sư huynh mình cô cũng chẳng còn nhớ rõ. Thanh Vân thở dài rồi ngồi nghiêng lưng dựa vào khung cửa, mắt chuyển nhìn lên trần xe có ý xuề xòa không khơi thêm chuyện này nữa:

- Không biết bây giờ huynh ấy ở đâu sống như thế nào, có khi đã sớm thành gia lập thất con cháu đầy đàn rồi cũng nên.

Mẹ cô không nhịn được mà nhìn sang cười nói, vẻ nào đâu đã đến cái nỗi đó rồi:

- Đã lâu không gặp và lại chẳng có tin tức gì, nay nếu có duyên gặp mặt trên đường lớn thì chúng ta cũng khó lòng nhận ra được nó. Từ nhỏ đã anh tuấn phong nhã, lớn lên chắc chắn sẽ trở thành một bậc quân tử hào hiệp. Giai nhân tuổi trẻ như vậy, thế nào mà con lại nói giờ nó đã con cháu đầy đàn được chứ.

Cha cô ngồi bên ngoài nghe thấy toàn bộ cuộc trò chuyện, giữa chốn núi rừng hoang vu hẻo lánh này thì cứ có tiếng cười nói xôn sao, ắt sẽ tự khắc làm tan biến đi phần nào sự lo lắng bất an, thế nên ông cũng quay đầu lại mà bồi thêm một câu:

- Có điều hai mẹ con còn chưa biết, hồi đó ta đã sớm có lòng muốn hứa hôn Thanh Vân cho A Phú, vì thấy hai đứa xứng đôi vừa lứa thanh mai chúc mã tâm đầu ý hợp. Nhưng tiếc rằng duyên không như ý mình, thằng bé lại phải bỏ học giữa chừng để về quê theo sư bá của nó.

Xưa nay cha cô cái gì cũng là A Phú giỏi A Phú tốt nhất, chẳng lẽ cô lại không sớm nhận ra được suy nghĩ của ông ấy. Thanh Vân liền quay sang không nhịn được mà mở miệng cười nói, tránh làm cho ông ấy nghĩ lệch đi những chuyện chẳng có thực:

- Không phải thanh mai chúc mã tâm đầu ý hợp gì đâu cha, quả thực A Phú ngày đó phong lưu nhã nhặn tính tình ngoan hiền, nhưng huynh ấy đối với con chỉ là huynh đệ tình thân sâu nặng. Lúc đó A Phú không từ mà biệt đột ngột dời đi, khiến con không quen trong lòng thấy hụt hẫng nên mới buồn dứt mấy ngày không thôi.

Cha cô thoáng nhíu mày nghĩ ngợi lại:

- Thế hóa ra hồi đó ta đây đã tuổi già hồ đồ lẩm cẩm rồi sao, tâm tư con trẻ quả thật không thể tài nào nắm bắt hết được. Cứ mỗi lần thấy hai sư huynh muội con vui chơi thân thiết như hình với bóng, ta lại sinh ra cái ý sau này muốn tác hợp cho hai chúng con trở thành một đôi.

Thanh Vân ánh mắt phức tạp cười khổ như không còn lời nào để nói. Ông ấy là người như vậy, nghiêm túc chính trực quyết đoán trong công việc triều chính, còn những việc khác ở bên lề, ông rất rộng lượng phóng khoáng không phân cao thấp sang hèn, ai ai cũng là đối đãi như nhau.

Mẹ cô từ lâu đã sớm biết Thanh Vân và A Phú chỉ là xem nhau như huynh muội cùng vui chơi bình thường, nên cũng có lòng muốn đóng lại suy nghĩ một chiều của cha cô. Không kẻo sau này khi hai đứa trẻ gặp lại nhau, lại có phần nào ngượng ngạo thấy khó sử.

Bà bất đắc dĩ nhẹ giọng nói:

- Người cũ đi rồi không biết khi nào mới gặp lại. Vạn sự là tùy duyên, lần này về Kinh thành đường đông chợ lớn, mong sẽ sớm có ngày cả nhà ta gặp lại A Phú.

Chapter
1 Chương 1 : Xuất hiện
2 Chương 2 : Truy đuổi
3 Chương 3 : Chạm trán tên áo đen (lần 1)
4 Chương 4 : Mâu thuẫn
5 Chương 5 : Đưa ra quyết định
6 Chương 6 : Bắt đầu cuộc hành trình
7 Chương 7 : Uẩn khúc
8 Chương 8 : Nhắc lại chuyện cũ
9 Chương 9 : Nhân duyên thủa nhỏ
10 Chương 10 : Những bụi hoa Thạch Mai
11 Chương 11 : Chạm trán tên áo đen (lần 2)
12 Chương 12 : Sự thật phía sau
13 Chương 13 : Dưới vực sâu
14 Chương 14 : Hẹn ngày gặp lại
15 Chương 15 : Trở về Kinh thành
16 Chương 16 : 3 vị khách bàn bên
17 Chương 17 : Đứng trước Tử Cấm Thành
18 Chương 18 : Nước đi mạo hiểm
19 Chương 19 : Cung nữ giả danh
20 Chương 20 : Hai vòng kiểm tra
21 Chương 21 : Khởi đầu của sự đố kỵ
22 Chương 22 : Kẻ phá chuyện
23 Chương 23 : Nổi trận kinh hoàng
24 Chương 24 : Điểm đến là cung Khôn Thái
25 Chương 25 : Quý phi - vẻ đẹp nhất mạo khuynh thành
26 Chương 26 : Hành động lúc nửa đêm
27 Chương 27 : Sự xuất hiện của Nhất đẳng thị vệ - Tiêu Bân
28 Chương 28: Khu Mật Viện - cơ quan cơ mật nắm quyền binh
29 Chương 29 : Đại án ở Châu vương phủ
30 Chương 30 : Ăn no ở rảnh
31 Chương 31 : Gây sự vô cớ
32 Chương 32 : Thái Y Viện và tên thích khách
33 Chương 33 : Để lộ sơ suất - bắt đầu hoài nghi
34 Chương 34 : " Hữu duyên vô tình"
35 Chương 35 : Tham vọng phía sau lớp mặt nạ
36 Chương 36 : Phi tần của Hoàng đế
37 Chương 37: Báu vật nhân gian - vẻ đẹp băng thanh ngọc khiết sắc nước hương trời.
38 Chương 38: Giang phi - năm đó đã xảy ra chuyện gì ?
39 Chương 39 : Mục tiêu nhắm đến là Hoàng hậu nương nương
40 Chương 40: Cánh cổng chính điện
41 Chương 41: "Cá lớn ăn cá bé"
42 Chương 42: "Hoàng đế rốt cuộc là ai?"
43 Chương 43 : Âm mưu không thành
44 Chương 44 : Ẩn sau vương quyền
45 Chương 45 : Vào thế bị động
46 Chương 46 : Không thể bảo vệ
Chapter

Updated 46 Episodes

1
Chương 1 : Xuất hiện
2
Chương 2 : Truy đuổi
3
Chương 3 : Chạm trán tên áo đen (lần 1)
4
Chương 4 : Mâu thuẫn
5
Chương 5 : Đưa ra quyết định
6
Chương 6 : Bắt đầu cuộc hành trình
7
Chương 7 : Uẩn khúc
8
Chương 8 : Nhắc lại chuyện cũ
9
Chương 9 : Nhân duyên thủa nhỏ
10
Chương 10 : Những bụi hoa Thạch Mai
11
Chương 11 : Chạm trán tên áo đen (lần 2)
12
Chương 12 : Sự thật phía sau
13
Chương 13 : Dưới vực sâu
14
Chương 14 : Hẹn ngày gặp lại
15
Chương 15 : Trở về Kinh thành
16
Chương 16 : 3 vị khách bàn bên
17
Chương 17 : Đứng trước Tử Cấm Thành
18
Chương 18 : Nước đi mạo hiểm
19
Chương 19 : Cung nữ giả danh
20
Chương 20 : Hai vòng kiểm tra
21
Chương 21 : Khởi đầu của sự đố kỵ
22
Chương 22 : Kẻ phá chuyện
23
Chương 23 : Nổi trận kinh hoàng
24
Chương 24 : Điểm đến là cung Khôn Thái
25
Chương 25 : Quý phi - vẻ đẹp nhất mạo khuynh thành
26
Chương 26 : Hành động lúc nửa đêm
27
Chương 27 : Sự xuất hiện của Nhất đẳng thị vệ - Tiêu Bân
28
Chương 28: Khu Mật Viện - cơ quan cơ mật nắm quyền binh
29
Chương 29 : Đại án ở Châu vương phủ
30
Chương 30 : Ăn no ở rảnh
31
Chương 31 : Gây sự vô cớ
32
Chương 32 : Thái Y Viện và tên thích khách
33
Chương 33 : Để lộ sơ suất - bắt đầu hoài nghi
34
Chương 34 : " Hữu duyên vô tình"
35
Chương 35 : Tham vọng phía sau lớp mặt nạ
36
Chương 36 : Phi tần của Hoàng đế
37
Chương 37: Báu vật nhân gian - vẻ đẹp băng thanh ngọc khiết sắc nước hương trời.
38
Chương 38: Giang phi - năm đó đã xảy ra chuyện gì ?
39
Chương 39 : Mục tiêu nhắm đến là Hoàng hậu nương nương
40
Chương 40: Cánh cổng chính điện
41
Chương 41: "Cá lớn ăn cá bé"
42
Chương 42: "Hoàng đế rốt cuộc là ai?"
43
Chương 43 : Âm mưu không thành
44
Chương 44 : Ẩn sau vương quyền
45
Chương 45 : Vào thế bị động
46
Chương 46 : Không thể bảo vệ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play