Mẹ cô nghiêng người quay lại, ánh mắt hiện lên nét suy tư:
- Nếu quên triều đình có ứng cứu, thì cũng phải mất mấy ngày mới đến được đây. Khi đó, dân chúng trong thành liệu còn được mấy người.
Tầm mắt của cha cô vẫn cứ ung dung nhìn về phía trước, lãnh đạm nói:
- Đường đi tuy có xa xôi hiểm trở muôn trùng khó khăn, nhưng trước sau gì, Hoàng thượng cũng cho dẹp loạn đám quân Nộ kia thôi. Thương vong trong chiến tranh là một điều khó có thể tránh được.
Nghe vậy thì Thanh Vân cảm thấy phần gì đó khó hiểu, theo bản năng cô liền có ý dò xét:
- Cha đang đặt niềm tin vào Hoàng thượng sao ạ? Ngài ta là kẻ đã ra lệnh xử tử cha kia mà.
Ông ấy vừa khẽ giật giật dây cương ngựa, vừa trả lời:
- Con không nên nói như vậy, việc nào ra việc nấy. Hoàng thượng là một vị minh quân thần chí hơn người, một lòng tề gia trị quốc bình định thiên hạ. Tất nhiên, ta sẽ luôn tin tưởng ngài ấy.
Vẻ mặt của Thanh Vân trở nên không kiên nhẫn, cô biết rõ Hoàng thượng là một bậc thiên tử ưu tú có rất nhiều mặt tốt, nhưng cô vẫn bất mãn không nhịn được nên lầm bầm một câu:
- Ngài ấy mà sáng suốt như vậy, thì sao lại có thể mờ mắt nghe theo lời bọn phản quan mà sử oan tội cho cha được?
Cha cô bề ngoài lãnh đạm điềm tĩnh, nhưng trong ánh mắt vẫn có chút gì đó lưỡng lự né tránh:
- Chuyện đó thì để khi nào đến Kinh thành, ta sẽ nói rõ đầu đuôi với hai mẹ con sau. Giờ thì chúng ta hãy cứ nghỉ ngơi lấy sức, sau này sẽ còn có nhiều chuyện khó khăn nhọc nhằn cần phải kiên cường đối mặt.
- CHÁ...CHÁ...
Ông quất mạnh roi vào mông ngựa, như không muốn nói thêm điều gì đó nữa, một mình tự suy tư trầm ngâm.
Thanh Vân có chút mơ hồ hoài nghi về lời của cha, cô cân nhắc toan hé miệng. Nhưng rồi trước thái độ của ông ấy, cô ngầm đoán trong đó còn có điều gì mập mờ lưỡng lự. Hiểu rõ xưa nay bản tính cha luôn là người muốn nói thì sẽ nói, chưa muốn nói thì nhất định sẽ chưa nói, nên cô cũng ậm ừ không cố sức mà tò mò hỏi thêm.
...****************...
Bây giờ là buổi sáng, họ đang đi trên đường núi. Ở dưới mặt đường toàn là đá mạt nằm rải rác. Một bên là sườn núi dốc đứng xen lên có mấy bụi hoa bụi cỏ, một bên là vực thoải được cây xanh phủ bóng um tùm.
Cha cô ung dung ngồi ở ngoài đánh ngựa, thanh sắc lãnh đạm:
- Qua ngọn núi này là chúng ta sẽ ra tới Kinh thành.
Mẹ cô vẻ mặt trầm tư đang buộc lại mấy cái nút thắt tay nải, nhàn nhạt nói một câu:
- Đi suốt 2 ngày 2 đêm, cuối cùng thì đã gần đến nơi.
Thấy trong giọng nói của mẹ có điều gì đó không bận tâm chú trọng, nên Thanh Vân vẻ mặt ôn hòa hỏi:
- Mẹ lo sao ạ?
Bà lằng lặng quay sang nhìn cô rồi lại dần lảng đi chỗ khác, thanh âm có nét xa xăm:
- Sao mà ta lại không lo chứ !
Nghe vậy, Thanh Vân có lòng muốn tạo ra một không gian khách quan hơn:
- Chúng ta hãy nghe theo cha, đến đó chỉ một thời gian thôi rồi nhanh chóng cũng chuyển đi nơi khác. Sẽ không có ai nhận ra cha đâu mẹ.
Bà khẽ thở dài một hơi, chẳng lẽ bà lại không nhìn ra cô chỉ là đang mặt ngoài nói vậy:
- Nếu mà được như lời con nói thì thật tốt, nhưng chẳng có gì có thể đảm bảo rằng chuyện xấu sẽ không xảy ra.
Thanh Vân biết rõ lời mẹ mình nói đúng, không có gì chắc chắn là khi đến Kinh thành cả nhà cô sẽ được an toàn.
Updated 46 Episodes
Comments