Ba phong bì

Tích tắc... tích tắc...

Ba tiếng đồng hồ đã trôi qua, cuối cùng Amos cũng giải thích xong về quyển sách trên tay mình, Lana đang ngủ gục trên bàn thì chợt tỉnh dậy mà vỗ tay tán thưởng cậu, khiến cậu cao hứng mà hỏi cô:

"Vậy cậu có cảm tưởng như thế nào?”

Lana lắc đầu.

"À… Mấy cái triết lý cậu vừa nói… thì tớ không hiểu một chút nào.”

Amos tỏ ra thất vọng mà ôm quyển sách vào người. Lana tiếp lời:

"Nói đến mấy cái thể loại này thì hình như lúc trước tớ có mua một quyển cũng có nội dung tương tự nhưng cái bìa sách theo mình nhớ thì cũ hơn quyển sách của cậu.”

Amos nhìn Lana với đôi mắt sáng rỡ:

"Thật sao?”

"Ừ. Cậu có muốn xem thử không?”

"Mình có thể sao?”

"Được chứ!”

Lana kéo tay Amos đi đến kho chứa đồ của cô, vừa bước vào căn phòng cậu ngạc nhiên khi thấy nhiều đồ vật kỳ quái ở khắp nơi trong căn phòng, Lana khệ nệ khiêng cái thang tới gần kệ sách mà tìm kiếm một lúc.

"A! Thấy rồi!” - cô reo lên.

Cô cầm quyển sách chạy tới đưa cho Amos, cầm trên tay quyển sách cậu run run lật ra xem thì cậu bất ngờ nói:

"Đây là sách của Thiên Kỷ tiên sinh, còn là bản chép tay của ông nữa.”

"Vậy sao? Tớ chỉ thấy nó giống quyển nhật ký hơn. Nếu cậu thích thì tớ cho cậu đấy.”

Amos ôm chặt quyển sách và ngạc nhiên:

"Cậu cho tớ quyển này thật sao?”

"Ừ. Dù gì tớ cũng không hiểu trong đấy viết gì nên giữ nó cũng vô dụng thôi. Hơn nữa sách chỉ quý khi có người biết tầm quan trọng và coi trọng nó. Nên cậu cứ lấy đi đừng ngại.”

"Được rồi. Tớ sẽ nhận quyển sách này và sẽ trân trọng nó suốt đời.”

"Cậu không cần phải làm như vậy đâu.”

Cốc… cốc…

Hầu gái Daisy bước vào và nói:!

"Xin thứ lỗi, thưa tiểu thư, gia sư Andres đang đợi người trong phòng học ạ.”

“Được rồi. Ta đến ngay.”

Lana ủ rũ nói với Amos:

"Đến giờ tớ lên lớp rồi. Không thể ở lại chơi với cậu lâu hơn rồi.”

"Không sao, còn dịp khác mà. Lần sau chúng ta lại chơi với nhau lâu hơn nên cậu yên tâm lên lớp đi nhé. Cũng đến lúc tớ phải quay về chỗ của cha rồi.”

"Vậy à? Vậy tạm biệt cậu nhé, lần sau gặp lại.”

Lana ủ rũ bỏ đi vì lâu lắm cô mới tìm được một người cùng tuổi để chơi chung mà giờ phải chia tay để đến lớp học.

Sau khi từ giã vợ chồng ông Bertram, ông Aaron cùng con lên xe ngựa để quay về. Trên đường về, trong xe ngựa Amos vừa nhìn ra cửa xe vừa khẽ ngâm nga, thấy Amos có vẻ vui ông Aaron nhịp ngón tay nhìn và hỏi cậu:

“Con có vẻ thích thú với chuyến đi này nhỉ?”

"Vâng ạ. Con còn kết bạn một người trạc tuổi con nữa.”

Ông Aaron ngạc nhiên:

"Con kết bạn sao? Chẳng phải con chán ghét mấy đứa trẻ cùng tuổi với con sao?”

"Cậu ấy khác với họ. Ở cậu ấy con thấy được sự chân thành chứ không phải sự dối trá lợi dụng lẫn nhau như những người cố ý tiếp cận con vì bối cảnh của gia tộc mình.”

"Vậy sao? Ta rất vui vì con đã tìm được một người bạn tốt. Cố giữ nhé con! Không gì quý hơn tình bạn đâu.

"Vâng ạ!" - Cậu khẽ nói

Nhìn qua cửa sổ xe ngựa cậu thầm nghĩ lần sau phải kể cho Lana nghe quyển sách nào để cô bất ngờ. Vừa suy nghĩ cậu vừa háo hức mong chờ ngày ghé thăm dinh thự gia tộc An lần nữa.

Sau khi tiễn cha con ông Aaron về, tại phòng làm việc của mình, ông Alfred cho gọi ba người con đến. Nhìn cả ba tỏ ra ấp úng khi đứng trước mặt ông.

"Dylan, Kaimana và Lana. Các con không cần phải sợ. Ta không gọi các con tới để trách mắng những ‘kiệt tác’ mà các con làm ra đâu.”

Cả ba thở phào nhẹ nhõm như vừa trút khỏi gánh nặng. Ông nói tiếp:

"Tuy không phạt nhưng phải các con phải làm nhiệm vụ để chuộc lỗi.”

Cả ba ngạc nhiên:

"NHIỆM VỤ?!”

Ông lấy ra ba phong bì và nở nụ cười đầy ẩn ý khiến cả ba sởn tóc gáy vì họ hiếm khi thấy người cha lạnh lùng của mình nở nụ cười. Họ hồi hộp chờ đợi và lắng nghe những điều ông nói.

"Ở đây ta có ba nhiệm vụ lần lượt là ‘nguy hiểm, quê mùa và vui vẻ’ các con có thể tự chọn cho mình một cái mình thích.”

Cặp sinh đôi Dylan và Kaimana tái mặt mà thì thầm với nhau, Kaimana nói:

"Trong đó có cái ghi nguy hiểm kìa.”

“Chắc là cha lại dụ chúng ta. Để chúng ta làm thay mấy cái việc mà cha chưa giải quyết chứ gì.” - Dylan thì thầm.

Kaimana khẽ ra dấu chỉ về hướng cửa sổ đang mở và nói:

"Anh cả chúng ta kéo theo rùa nhỏ nhảy qua cửa sổ đi.”

"Em nói đúng. Vậy em đưa bé út chạy trước đi! Anh tìm cách đánh lạc hướng sự chú ý của cha rồi chạy sau hai đứa.”

Kaimana gật đầu đồng ý với lời nói của Dylan liền quay sang Lana định kéo Lana đi thì bất ngờ thấy cô bé đang nhìn chăm chú vào những phong bì trên tay cha và cô lấy phong bì có ghi chữ 'vui vẻ’.

“Con chọn cái này!”

"Rùa nhỏ sao em lại suy nghĩ không thông như vậy.” - Kaimana nói to.

Dylan vội vàng nói với cha:

"Thưa cha. Cha đừng trách em ấy. Em ấy còn nhỏ chưa hiểu chuyện. Nên chuyện này cha bỏ qua cho em ấy nhé. Bé út à, em mau trả lại cho cha cái phong bì đó đi. Anh cả cho em kẹo nè.”

Lana nắm chặt phong bì lắc đầu mà phụng phịu nói:

"Không chịu… Trên này có ghi 'vui vẻ’ mà.”

Nhìn cặp sinh đôi cố gắng dỗ dành Lana để lấy lại phong bì. Ông Alfred nói:

"Cho dù Lana có trả lại thì ta cũng không nhận đâu. Đã chọn rồi thì không thể rút lại. ”

Nhân lúc hai anh lơ đãng do câu nói của cha, Lana cầm phong bì mà bỏ chạy, nhìn cô lạch bạch chạy trốn, Dylan và Kaimana thở dài và quay mặt đi không biết làm gì hơn, thì bỗng dưng họ tái mặt khi nhìn thấy những phong bì mà cha vừa đưa ra đã được nhét trên thắt lưng của họ từ lúc nào. Họ khóc thét lên:

"KHÔNG!”

Tối đó, ba người dùng bữa trong bầu không khí nặng nề, họ cố gắng ăn cho xong bữa rồi đi về phòng. Bước ra khỏi phòng Lana bị hai anh kéo đi đến phòng đọc sách, cô ngơ ngác hỏi:

"Hai anh kéo em đến đây làm gì vậy? Em muốn về phòng ngủ.”

Dylan kéo Lana vào bàn và đặt nhiều chồng sách trước mặt cô bé.

RẦM!

"Bây giờ không phải là lúc để cho em ngủ. Bắt đầu kể từ bây giờ đến khi xuất phát đi làm nhiệm vụ của cha, em phải học hết những kiến thức trong này. Đây là vì tốt cho em.”

"Anh cả nói đúng đấy. Vì em sẽ không biết chuyện gì sẽ xảy ra khi em đến nơi được chỉ định cả. Nên tốt nhất phải trang bị kiến thức sinh tồn nhiều nhất có thể.” - Kaimana nói.

Dylan dùng ma pháp tạo thành một sợi dây và trói cô bé vào cái ghế. Thấy mình bỗng dưng bị trói lại, Lana cố gắng làm đứt sợi dây. Dylan thấy vậy liền nói:

"Em có làm gì cũng vô dụng thôi vì sợi dây này được tạo bởi ma pháp nên với một người chưa được học ma pháp như em thì không thể cởi trói được đâu. Nên em ngoan ngoãn ngồi học với hai anh đi!”

Lana giãy giụa và khóc lóc nói:

"Hổng chịu đâu! Em đã học suốt nguyên ngày rồi. Bây giờ là thời gian nghỉ ngơi của em. Các anh thả em ra. Hu hu hu!”

Bỏ mặc Lana ngồi khóc, Dylan cầm tờ giấy trong phong bì 'quê mùa’ của mình mà suy ngẫm rồi hỏi Kaimana và Lana:

"Lần này, anh phải ra đảo để làm nhiệm vụ còn hai đứa được chỉ định đến đâu vậy?”

Kaimana cầm phong bì có chữ nguy hiểm và nói:

"Phong bì của em thì ghi địa điểm là Tu la giới. Nơi này em đi chán lắm rồi.”

"Khò… khò…”

Nghe tiếng ngáy ngủ, cả hai người quay sang thì thấy Lana đã ngủ gục trên những quyển sách. Không muốn phá giấc ngủ của em gái, họ lặng lẽ tiếp tục đọc sách đến khuya rồi mới đi ngủ.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play