Ba ngày sau, khi trời vẫn còn tối đen, mọi người chưa thức dậy. Tại khuôn viên trong dinh thự gia tộc Bertram, ba anh em Dylan đứng cổng dịch chuyển.
Vù vù vù...
Anh Dylan nắm tay Lana vẫn còn mơ màng vì buồn ngủ, sau khi cổng dịch chuyển đã được khởi động ông Alfred quay sang từ tốn nói với họ:
"Bước vào cánh cổng này các con sẽ đến được nơi đã được chỉ định. Đây sẽ là một chuyến hành trình dài đối với các con, có thể các con sẽ thấy thật khó khăn nhưng đừng vội nản lòng vì đây sẽ là những kinh nghiệm quý giá cho các con sau này.”
Ông liếc mắt thì thấy cả ba đứa con của mình đều có vẻ không quan tâm tới những điều mình nói, ông nghiêm mặt rồi nói:
“Đây là cánh cổng một chiều nên một khi quay về thì các con phải tự nghĩ cách và các con sẽ không nhận được bất kỳ sự trợ giúp từ gia tộc ta, nên hãy nhớ kỹ điều đó. Những gì cần nói thì ta đã nói rồi. Vậy ai sẽ đi trước đây?”
Ông nhìn cả ba người rồi nói:
“Lana, địa điểm mà con sẽ đến xa hơn so với điểm của hai anh con, nên con đi trước đi!”
"Dạ!” - Lana dụi mắt.
Vừa bước vào cổng dịch chuyển, ma pháp từ cánh cổng bắt đầu khởi động. Nhìn biểu tượng hình đôi cánh phát ra ánh sáng vàng sau khi Lana biến mất cùng luồng ánh sáng vàng, cặp sinh đôi bàng hoàng và tỏ ra lo lắng liền quay sang hỏi ông Alfred.
"Thưa cha. Nơi đến của em ấy rốt cuộc là ở đâu vậy ạ?”
Ông cười và nói:
"Chắc hai đứa cũng đã đoán ra được phần nào khi thấy biểu tượng đó rồi, nhưng đúng như các con nghĩ đó. Nơi đến của Lana là Thiên quốc.”
Cả hai hét lên:
"THIÊN QUỐC?!”
Kaimana vội vàng nói:
“Sau cha có thể gửi em ấy đến đó như vậy? Cha cũng biết tính cách của những người ở đó như thế nào mà.”
Dylan tiếp lời với Kaimana:
"Thưa cha. Em ấy mới tám tuổi thôi. Vẫn còn quá sớm để em ấy có thể một mình đối phó với những người ở nơi đó.”
Nhìn thấy cha bỏ ngoài tai những lời oán trách của họ mà tiếp tục khởi động ma pháp dịch chuyển, họ thì thầm với nhau:
"Anh cả, giờ chúng ta phải làm sao đây?”
Dylan thở dài và đặt tay lên vai Kaimana rồi nói:
"Chuyện đã thế này rồi chúng ta không thể làm gì được. Chúng ta chỉ còn cách là hoàn thành nhiệm vụ thật nhanh rồi đi giúp em ấy thôi.”
"Anh nói phải. Vậy chúng ta mau đi thôi.” - Kaimana thở dài.
Hai người đeo túi lên vai rồi lần lượt đi vào cánh cổng dịch chuyển. Sau khi cả ba anh em Dylan đã đi hết thì trời cũng đã sáng hẳn, mọi người bắt đầu quay lại làm việc thường ngày thì hầu gái Daisy chợt phát hiện một vật sáng lấp lánh tại chỗ cánh cổng dịch chuyển vừa biến mất, cô nhặt lên và nhìn xung quanh thấy ông Benji đang đi vào dinh thự thì cô vội vàng chạy tới và nói:
“Xin thứ lỗi. Quản gia trưởng.”
Ông Benji quay đầu lại nói:
"Cô có chuyện gì vậy?”
"Quản gia trưởng, tôi nhặt được một vật giống như huy hiệu này tại chỗ của cánh cổng dịch chuyển ạ.”
Ông nhìn chiếc huy hiệu trên tay Daisy một lúc, rồi ông lấy chiếc khăn tay ra lau cặp mắt kính của mình, ông nói:
“Chắc dạo này mình làm nhiều việc quá nên hoa mắt rồi.”
Ông đeo lại mắt kính rồi quay sang cầm chiếc huy hiệu lên mà nhìn lại, Daisy nhìn thấy ông Benji đứng như tượng đá và há hốc mồm, cô lo lắng lại gần thì bất ngờ thấy ông vội vàng bỏ đi tìm ngài gia chủ.
Tại phòng làm việc, ông Alfred cùng với những phụ tá làm việc thì ông Benji vội vàng mở cửa đi vào và bước tới.
"Xin thứ lỗi. Thưa ngài gia chủ. Có chuyện khẩn cấp ạ.”
Ông ngước đầu lên rời mắt khỏi xấp tài liệu đang cầm và hỏi:
"Có chuyện gì?”
Ông Benji đưa chiếc huy hiệu hình đôi cánh cho gia chủ và nói:
"Nữ hầu Daisy nhặt được cái này từ chỗ cổng dịch chuyển ạ.”
Ông Alfred tỏ vẻ thờ ơ cầm lấy chiếc huy hiệu mà nhìn rồi ông ngạc nhiên, khuôn mặt ông thoáng chốc bị biến sắc.
"Thưa gia chủ. Chúng ta có cần liên lạc với bên đó không ạ?” - ông Benji nói.
"Không cần đâu. Con bé cũng đủ lớn rồi, đã đến lúc để nó tự bước đi trên đôi chân của mình.”
"Vâng thưa gia chủ.”
Ông Benji tỏ ra lo lắng nhưng không thể làm gì trước quyết định của ông Alfred. Ông lặng lẽ lui ra khỏi phòng và tiếp tục công việc hằng ngày của mình. Ông Alfred tiếp tục giải quyết những xấp tài liệu mà người phụ tá vừa đưa cho ông.
TING…
Ở một vùng nào đó trên bầu trời, một ánh sáng lóe lên rồi biến mất theo sau là một bóng người đang lao xuống với tốc độ cực nhanh.
Vù vù vù...
Lana khoanh tay nhìn bầu trời trong khi rơi xuống và suy nghĩ:
"Ừm… Nhìn gần mới thấy bầu trời đúng là xanh thật. Mình nhớ hình như là cha đã mở cổng dịch chuyển để đưa mình tới nơi gọi là 'Thiên quốc’ mà? Sao bây giờ mình lại phải trong cảnh rơi tự do không xác định điểm đến như thế này? Thôi không nghĩ nữa, máu dồn xuống đầu chóng mặt quá.”
Bụp! Bụp!
Cô rơi nhanh xuống xuyên qua những tầng mây trắng đang trôi lững lờ phía dưới, cô giơ bàn tay nhỏ của mình ra để bắt lấy những đám mây bên cạnh thì cô lại cảm thấy khá hụt hẫng khi tay cô vừa chạm vào đám mây thì chúng liền tan biến như làn khói.
Cùng lúc đó hai người Dylan và Kaimana đã được dịch chuyển đến nơi một cách an toàn khác với cô em gái nhỏ của mình.
Tại đảo sương mù, Dylan bước ra khỏi cổng dịch chuyển, cậu nhìn xung quanh chỉ thấy có những tảng đá lởm chởm cùng cát và cây, những tiếng kêu của thú rừng phát ra từ trong khu rừng.
Cộp … cộp …
Một anh chàng đeo đại kiếm trên lưng đi tới gần cậu và hỏi:
"Xin chào. Cậu cũng đến đây để làm khảo nghiệm à?”
Dylan nhìn anh chàng và ngơ ngác nói:
"Khảo nghiệm?”
Một cô gái đeo cung trong nhóm của anh nói:
"Cậu không biết à? Đây là bài khảo nghiệm mà hiệp hội đưa ra để chọn người sẽ làm chủ nhân của Huyết thiết thú.”
Cậu lắc đầu nói:
"Không phải. Tôi không gì về bài khảo nghiệm này. Tôi chỉ đến đây để tìm trái Berber thôi.”
Anh chàng mặc áo choàng và cầm gậy pháp sư trong nhóm nói:
"Trái Berber? Đó chẳng phải đó là một trong những phần thưởng của bài khảo nghiệm này à?”
Thấy cậu ngạc nhiên và có vẻ không tin, anh chỉ vào tờ giấy dán trên một tấm bảng lớn gần đó và nói:
“Trên bảng thông báo đó có ghi đó. Cậu có thể đến xem.”
Dylan vội vàng chạy tới xem thực hư ra sao, đứng trước bảng thông báo. Cậu lặng người đi khi thấy trên tờ giấy thông báo bài khảo nghiệm ghi phần thưởng cho người đạt thành tích cao là trái Berber, cậu run run nắm chặt tờ giấy nhiệm vụ mà cha đưa và thì thào:
“Mình lại mắc bẫy của cha rồi.”
Anh chàng đeo kiếm lo lắng lại gần nói:
"Này cậu không sao đó chứ?”
Dylan gượng cười và nói:
"Cảm ơn anh đã quan tâm nhưng tôi vẫn ổn. Vậy anh có thể chỉ cho tôi biết làm sao để tham gia bài khảo nghiệm này không? Vì tôi cần phần thưởng là trái Berber.”
Anh chỉ về hướng mọi người đang xếp hàng và nói:
“Nếu cậu muốn tham gia thì đến cái bàn của những tiếp tân bên kia để đăng ký. Bọn tôi cũng định đến đó đăng ký đây. Chúng ta đi chung với nhau đi.”
Dylan cảm ơn anh, rồi đi theo nhóm người họ xếp hàng đăng ký. Trong lúc xếp hàng chờ đến lượt cậu thầm nghĩ:
"Khảo nghiệm à? Có vẻ thú vị đây. Mình phải hoàn thành nó một cách hoàn hảo mới được. Bé út à, cho anh xin lỗi có lẽ anh sẽ không thể đi giúp em rồi.”
Tại rặng núi ở Tu la giới.
Ù ù...
Gió thổi từng cơn, Kaimana đứng trên vách đá nhìn bầu trời màu đỏ thẫm và những con ma thú bay lượn từ xa. Cậu tỏ ra chán chường lấy tờ giấy nhiệm vụ ra xem.
"Vậy lần này mình phải tìm Huyết sắc pha lê à?”
Phạch… phạch…
Một con chim to lớn bay tới chỗ Kaimana và lao vào tấn công cậu.
Rầm!
Nhìn con điểu ma thú va chạm mạnh vào rào chắn mà cậu đã dựng lên bằng ma pháp. Cậu cất tờ giấy vào túi rồi vươn vai người và nói:
"Xem ra mình phải khởi động một chút trước khi đi tìm Huyết sắc pha lê rồi.”
Kaimana hạ tấm rào chắn xuống rồi niệm thần chú tạo ra những cột lửa bằng đũa phép của mình mà tấn công con ma thú. Nhìn con ma thú bị thiêu cháy thành tro, cậu lấy lại tinh thần.
"Hahaha. Xem ra trong lúc tìm kiếm mình sẽ không buồn nữa rồi.” - cậu vừa cười vừa tiêu diệt những con ma thú.
Updated 41 Episodes
Comments
acc_.xm
Tôi bật cười suốt cả một giờ đồng hồ khi đọc truyện này 🤣
2024-08-02
1