Ông chủ cười lớn nhìn cô "cá tính! Cá tính lắm, tôi thích người như nhóc. Mỗi giờ tám tệ, các ngày trong tuần làm từ mười giờ tối đến sáu giờ sáng. Chủ nhật nhóc rảnh thì làm từ mười giờ sáng đến sáu giờ chiều. Có ý kiến gì không?"
Diệp Linh nghe tám tệ một giờ thì hỏi lại "làm ca đêm mà chỉ tám tệ một giờ? Ông chủ à, một giờ của tôi phải mười tệ mới làm." Diệp Linh gõ lên mặt quầy bằng gạch men. Ông chủ nhìn cô rồi cười lớn "được, mười tệ một giờ, làm thử hôm nay xem, nếu làm tốt cuối tháng thưởng thêm" Diệp Linh vẻ mặt thoả mãn đứng thẳng dậy đi vào ghế bên trong quầy ngồi nghịch điện thoại.
Ông chủ sau đó vẻ mặt hớn hở rời đi, cánh cửa vừa đóng lại không lâu thì có người mở ra. Diệp Linh không quản, người đó tiến lại gần quầy hàng, lấy 2 chai coca đặt lên trước mặt cô, Diệp Linh ngước mắt lên nhìn anh hoá ra là cậu thanh niên hôm qua.
"Của cậu sáu tệ, cậu cần mấy máy?" Diệp Linh nhìn về phía dãy máy trống rồi hỏi anh. "Hai máy, chỗ cũ." Anh nói xong quay người lại chờ cô đi mở máy. Diệp Linh đơ người ra, cô mới làm hôm nay làm sao biết anh hay ngồi ở đâu mà mở. "Ờm, bạn học, tôi mới tới nên không biết máy nào cậu hay dùng nhỉ?" Cô nhìn anh hỏi, cậu thanh niên cũng rất hào phóng, mặt anh nở nụ cười trào phúng đi tới hai máy trong góc.
Diệp Linh nhìn anh cười mà ngẩn người ra, hoá ra trên đời còn có người cười thôi cũng đủ để cô mê đắm như vậy. Cô mở máy cho anh, động tác rất thuần thục. "Học sinh trường Đại Hoa?" Cô vừa quay người lại anh liền chặn đường cô đi mà hỏi. "Ừm, phiền tránh ra!" Diệp Linh thiếu kiên nhẫn vì cô đang nhắn tin dở với cậu bạn ở trường cũ.
"Lớp nào?" Anh dùng giọng điệu bình thản hỏi cô. Diệp Linh nhìn anh một cái rồi khoanh tay đứng trước mặt anh, cô ngẩn cao đầu "11-8 dãy B, tầng 2, Châu Diệp Linh vừa chuyển tới hôm qua. Còn gì muốn hỏi nữa không?" Cô nói một tràn, anh nhìn dáng vẻ kiêu ngạo này của cô thì bật cười, vẫn là nét cười dịu đó.
Cô nhìn anh chẳng có chút nào ra dáng học sinh ngoan như cô gặp hôm qua, mà bây giờ lại giống lưu manh phá phách hơn. "Khởi Tranh, 12-1 dãy C, tầng 1." Anh giới thiệu bản thân theo lời cô vừa giới thiệu, anh nghiêng đầu một chút để nhìn rõ hơn mặt cô. Diệp Linh bị anh làm bất ngờ, vung tay tát anh một cái rõ mạnh rồi quay người đi.
Cậu bạn của anh vừa tới liền thấy cảnh nam thần học đường vạn người mê bị một cô gái không rõ ở đâu đánh cho không thể phản kháng. Cậu ta chạy nhanh lại nhìn anh rồi cười lớn, cười đến quên cả mặt mũi. Khởi Tranh đá cậu ta một cái rồi nhìn về phía Diệp Linh đã quay về quầy hàng ngồi từ sớm.
"Mình nói cậu nhé Khởi Tranh, bình thường ai đánh cậu một, cậu sẽ lập tức trả lại gấp đôi mà? Sao bây giờ lại ngồi im chịu đòn vậy?" Nói dứt câu Trần Nhân lại cười khặc khặc. "Một là chơi, hai là cút." Khởi Tranh nói với vẻ mặt không chút tức giận mà còn cười.
Trần Nhân cũng hiểu ý liền nghiêm túc chơi game, một lúc khoảng một giờ chiều, hai người rời khỏi máy, ra quầy tính tiền chuẩn bị về nhà đánh một giấc để tối đi KTV.
"Em gái, tính tiền hai máy cho bọn anh." Trần Nhân giở giọng ghẹo cô, Khởi Tranh không nhân từ mà gõ vào đầu cậu bạn một cái. Diệp Linh nhìn màn hình máy tính rồi quay sang hai người "mỗi máy 13 tệ." Khởi Tranh trả tiền sau đó nhìn cô cười một cái rồi thong thả rời đi.
Đúng sáu giờ chiều, ông chủ quán net quay lại đưa tiền công cho Diệp Linh. Cô nhận tiền rồi nhanh chóng rời đi khỏi nơi khói thuốc ồn ào này. Bình thường cô ra ngoài làm thêm đều không đưa tiền cho cha cô, ông cũng không cho cô tiền, đến tiền học đều là do cô tự kiếm. Mối quan hệ giữa cô và cha mình không mấy hoà thuận, sau khi cô đòi được tiền, ông sẽ cho cô vài tệ sinh hoạt phí, còn nếu không đòi được thì ngày hôm đó cô sẽ bị mắng đến vô thức im lặng.
Cầm tám mươi tệ trên tay, cô không lập tức trở về nhà mà ghé vào quán nhậu gần đó. Chị chủ quán là một người rất hoà nhã, thấy có trẻ nhỏ đến liền tiến lại "cô bé, em đi đâu vậy? Tìm người sao?" Diệp Linh nhìn xung quanh, đảm bảo không có cha mình thì mới ngồi xuống một bàn trong góc "chị chủ, cho em 2 lon bia, một đĩa mực nướng."
Chị chủ quán đứng im một lúc nhìn cô, không ngờ mới nhỏ tuổi như vậy đã biết uống bia, chị ta cười cười nói được rồi vào trong đem đồ ra cho cô. "Cô bé, chị ngồi đây với em một lúc được không?" Chị chủ quán nhìn cô khui lon bia ra thì vui vẻ hỏi. Chị chủ quán có chút hiếu kỳ về cô nhóc trước mặt.
"Được, chị cứ tự nhiên." Nói rồi cô kéo ghê cho chị chủ quán ngồi. Tiện tay khui luôn lon kia trên bàn cho chị. "Cô bé, tôi không uống đâu, em cứ để lại uống đi. Em tên gì?" Diệp Linh nhìn chủ quán "Châu Diệp Linh." Chị chủ quán xích lại gần một chút "chị là Chu Thanh Vi, em bao nhiêu tuổi rồi? Có đủ tuổi dùng chất kích thích chưa?" Chu Thanh Vi cười hỏi, chị ta cũng sợ khi bán cho trẻ vị thành niên. "Mười bảy, có thể uống rồi." Diệp Linh thản nhiên đáp, Chu Thanh Vi lại ngẩn người ra một lúc "hai lon thôi nhé, chỗ chị không bán cho trẻ vị thành niên đâu." chị chủ quán cười cười nói.
Vài phút sau cô uống hết hai lon bia, đang tính gọi thêm thì Chu Thanh Vi ngăn lại không bán. "Bạn học Châu!" Từ phía sau có người gọi Diệp Linh, giọng nói xen chút ý cười. Chỉ hai lon bia thì không thể khiến cô say được, tuy nhiên cô nghe nhưng không quay đầu đáp lại.
Một đám học sinh kéo lại chỗ cô, rất tự nhiên mà ngồi xuống. Khởi Tranh vẫn nét mặt nửa cười nửa không đó nhìn cô "hoá ra bạn học Châu cũng biết uống bia à?" Anh mỉm cười châm chọc cô.
Updated 27 Episodes
Comments
Khang Hỷ
đã ghé ạ /Smile/
2024-08-20
1
Mai uyên - 梅渊
rồi rồi, tới công chuyện=)))) bà này bả dữ qtr
2024-08-16
1
Mai uyên - 梅渊
=))))) iu roii chứ gì
2024-08-16
1