Chương 3: thiên tài ngay bên cạnh

Diệp Linh nhìn bọn họ mà không nói gì, cô chỉ đơn giản nghĩ rằng một mình ngồi đây uống vài lon bia để giết thời gian, không ngờ bọn người Khởi Tranh cũng đến. Cô nhớ họ nói sẽ đến KTV mà?

"A Tranh, đây là ai vậy?" Một cô gái có hình xăm ngọn lửa trên cánh tay lên tiếng hỏi Khởi Tranh. "Đàn em dưới khoá, vừa gặp hôm qua." Anh nửa đùa nửa thật nói, Diệp Linh ngước đầu lên thấy cô gái đó nhìn mình. "Tôi không quen cậu ta!" Cô nhìn thẳng vào mắt cô gái đó mà nói, gương mặt cô vì có chút men vào người mà hơi ửng hồng.

"Ồ, A Tranh à, bạn nhỏ này người ta không muốn quen cậu kìa, hahaha" cô gái đó cười vỗ vai anh. Họ gọi thêm mười hai lon bia và ít đồ nhắm ra. Chị chủ quán nhìn đám học sinh này rồi cười thầm, đúng là tuổi trẻ, ai cũng cao ngạo như vậy.

"Póc póc" âm thanh nắp lon bia bị khui ra cùng lúc làm cho không khí thêm nhộn nhịp. Khởi Tranh đưa lon bia vừa khui cho Diệp Linh, cô không nhận mà đẩy trả về cho anh. Nói cảm ơn rồi cô đứng dậy thanh toán bàn của mình, bao gồm cả phần nhóm người Khởi Tranh đã gọi.

Sau khi cô ra khỏi quán, Trần Nhân nhìn theo bóng lưng cô, đúng là nữ thần lạnh lùng mà. Họ bàn bạc sau khi nhậu xong sẽ đến KTV, nhưng Khởi Tranh viện cớ từ chối. Anh bỏ lại nhóm bạn rồi nhanh chân chạy theo sau cô.

"Bạn học Châu!" Giọng điệu anh mê hoặc lòng người. Cô dừng lại bước chân, thở dài mệt mỏi. Khởi Tranh lại thoải mái mà khoác vai cô bước tiếp "bạn học Châu đã ăn tối chưa?" Diệp Linh nổi cả da gà khi anh áp sát người vào người cô. Cô dùng lực tay trái hất tay anh ra "đàn anh khoá trên, tự trọng chút đi!"

Khởi Tranh bị hất tay ra, anh vẫn giữ nụ cười với cô "Châu Diệp Linh, tôi chỉ là muốn biết em đã ăn tối hay chưa thôi, đừng đề phòng tôi như vậy chứ?" Cô nhìn anh, thầm nghĩ cái tên này sao mà trâu bò quá vậy, cô cách xa anh như vậy mà anh cứ mặt dày mà bám theo.

"Thu ngay cái vẻ mặt đó cho tôi!" Cô cảm thấy bất lực mỗi lần anh đến gần mình, đẩy cái tên ngáng đường này qua một bên. Diệp Linh tiếp tục đi về hướng thư viện nhỏ trong trấn. Hai người cứ như vậy người nhỏ đi trước, người lớn theo sau.

Sắp đến một quán bánh bao, Khởi Tranh nhanh chân áp sát người cô, anh lại lần nữa khoác vai cô kéo vào trong, mặc cho cô nàng nhỏ phản kháng mãnh liệt "làm gì vậy? Ngứa đòn sao!?" Diệp Linh cố gỡ tay anh ra nhưng không được, cả người bị kéo vào trong ngồi.

"Ông chủ cho chúng tôi sáu cái bánh bao lớn." Anh vô tư gọi vọng vào trong với chủ cửa tiệm. Diệp Linh trố mắt nhìn anh, sáu cái lớn? Ai ăn hết được chứ. Cô cùng lắm chỉ được hai cái, anh tính ăn bốn cái luôn sao?

"Có phải mê mệt vẻ đẹp này của tôi rồi không?" Anh đưa tay vuốt dọc sống mũi mình rồi trào phúng cười. Cô nhìn anh thì có chút ngại, quay đầu đi hướng khác. Đúng như dự đoán, cô ăn hai cái, anh ăn bốn cái.

"Để tôi trả." cô tiến lại quầy thanh toán, ông chủ nhìn cô cười "cháu gái không cần trả tiền đâu, chú mời!" Ông chủ cười tươi vừa nói vừa băm thịt. Diệp Linh ngó đầu nhìn anh rồi tiếp tục nhét tiền vào trong đống chén trước mặt ông chủ. "Ấy ấy cháu gái, không cần trả thật mà!" Ông chủ gọi với theo, ông cầm tiền chạy ra cửa thì cô đã đi mất dạng.

Thư viện ở trấn mở 24/24, Diệp Linh vừa đến thì thấy đã chật ních người, đâu đâu cũng có học sinh và sinh viên đang yên lặng học bài. Cô luồn lách qua đám người, chen vào trong tìm một góc nhỏ đặt sách vở ra rồi cúi đầu giải bài.

Cô không quan tâm tới anh, Khởi Tranh nhìn cô đang viết rành mạch bỗng nhiên dừng lại. Cô gặp phải câu khó rồi, nét mặt cô nhăn lại, quay người chạy sang kệ tài liệu lục tìm đáp án. Anh cầm lấy tờ đề ôn của cô, nhìn được vài giây rồi nhếch mép cười. Anh đã nghĩ ra cách giải, chỉ là cô nhóc này còn không thèm đếm xỉa đến một thiên tài đang ngồi đối diện mình mà chạy đi tìm ở nơi góc hẻm nào đó.

"Bạn học Châu!" Cô quay đầu nhìn anh, anh ngoắc ngoắc tay gọi cô quay lại chỗ ngồi. Diệp Linh nhìn vẻ mặt đang cười của anh thì tiếp tục tìm kiếm. Anh cười bất lực, cô nàng này quá cứng đầu lại còn không tin tưởng anh.

"Thiên tài ở ngay bên cạnh em, em tìm đám sách này thì có ích à?" Anh từ phía sau đưa cằm đặt lên vai cô mà cười, tay anh cầm tờ đề đưa lên trước mặt cô chỉ vào "chỗ này, em giải sai rồi, công thức sai dẫn đến cả bài đều sai." Cô nhìn một lúc vào chỗ anh chỉ, cảm thấy vai khá nặng, cô dứt khoát đẩy đầu anh ra rồi vươn vai dãn cơ một cái.

" phiền đàn anh nghiêm túc một chút!" Lời cô mang theo chút cảnh cáo nhưng vào tới tai Khởi Tranh lại như đang cố tình trêu ghẹo người khác.

Hôm sau cô vẫn tới trường như thường lệ, Đường Tiểu Hạch lại đang rôm rả kể về các tin đồn trong trường cho các bạn cùng lớp nghe. Diệp Linh cười cười rồi nằm dài trên bàn, "Diệp Linh, sắp tới kì thi tháng rồi, mình lo quá đi, thành tích mình không tốt, lần này mà không lọt vào top 100 của khối thì mình sẽ bị cắt một nửa sinh hoạt phí đó." Đường Tiểu Hạch nũng nịu than vãn bên cạnh cô.

Hot

Comments

Mai uyên - 梅渊

Mai uyên - 梅渊

=)))) coi bộ bà Diệp Linh này kh dễ tán đâu

2024-08-16

1

Mất nhận thức 🫀⁰⁸

Mất nhận thức 🫀⁰⁸

10 điểm

2024-08-10

1

Mai uyên - 梅渊

Mai uyên - 梅渊

văn phong hayy ạ, diễn đạt chi tiết lắm

2024-08-10

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play