Chương 3: Bùa yêu

“Manh Nha… Manh Nha…”

Tiếng gọi lần nữa mang cô về thực tại. Manh Nha bật ngồi dậy.

Thứ ánh sáng vừa rồi chính là chiếc đèn pin của bác sĩ.

“Sếp Châu, tỉnh rồi ạ!”, bác sĩ nói.

Chỉ là việc đầu tiên khi Manh Nha tỉnh lại chính là hỏi:

“Bác sĩ, bùa của tôi đâu?”

Châu Thần ngồi chéo chân ở ghế sofa mắt vẫn nhìn vào màn hình máy tính bảng:

“Lần trước là tiền của tôi. Lần gần nhất là quà của tôi. Lần này cô hỏi đến bùa luôn rồi à?”

Manh Nha nghiến răng thầm mắng chửi.

Đúng vậy! 2 lần trước bất tỉnh, cô nằm mơ thấy tiền và quà.

Lần này giấc mơ y như thật. Chân thật đến mức bàn tay cô có cảm giác đang cầm vật gì đó.

“Truyền hết chai nước rồi về. Sau đó ở bà… bla.. Bla…”

Bác sĩ nói gì cô đâu có nghe. Chỉ thấy trong tay mình đang cầm chính là một mảnh giấy màu vàng xếp thành hình vuông, trên đó vẽ chữ đỏ. Chữ viết gì cô không hiểu nhưng cô chắc chắn đó là lá bùa yêu được cho.

Manh Nha vui mừng nhét lá bùa vào túi. Tháo dây truyền dịch tự mình chạy về nhà. Mặc kệ bác sĩ ngăn cản.

Cô mặc quần áo bệnh nhân chạy đi như kẻ điên.

Châu Thần dùng chiếc Ferrari giới hạn dáng thể thao đuổi theo cô.

Chiếc xe phanh lại, vệt bánh xe in hằn trên đường.

Đầu xe cách cô tầm khoảng 1 cm.

Tiếng thắng xe làm Manh Nha sợ hãi bịt tai ngồi xuống.

Châu Thần mở cửa xuống xe quát cô:

“Thư ký Manh, cô điên cái gì vậy?”

Tiếng quát của hắn làm cô tỉnh ngộ. Hình như biểu hiện phấn khích của cô có hơn quá.

“Sếp! Xin lỗi!”

“Hừ! Mau lên xe. Đừng để ngày mai báo đăng giám đốc Châu ép thư ký đến điên. Cô có làm 10 đời không trả số tiền công ty mất đi vì tin tức xấu.”

Mà tự nhiên bị Châu Thần la cô nên cô tủi thân. Lúc hắn quay lưng đi lên xe thì tiếng khóc của cô truyền đến tai hắn.

“Ủa Sếp? Đáng lý ra anh phải an ủi tôi mới đúng.”

Cô lấy tay vỗ vào ngực mình, giọng nói yếu ớt cố gồng lên nghe chói tai vô cùng.

“Tôi á! Tôi đã chịu khó như vậy mà một câu an ủi sếp còn không có. Đáng lý ra người đi cúng bái không phải là tôi. Là tôi làm thay sếp!”

Châu Thần vẫn đang quay lưng, chỉ một câu thôi làm Manh Nha không thể phản bác:

“Thư ký Manh, ai trả lương cho cô?”

“Là anh! Nhưng mà…”

Hắn chỉ ném cho cô 2 chữ: “Lên xe!”

Manh Nha không tình nguyện mở cửa xe bước vào. Cô không ngồi phía ghế phụ mà ngồi ở dãy sau.

“Thứ ký Manh!”

“Hở?”

“Xuống xe!”

Cô mở đôi mắt to tròn của mình ra nhìn hắn:

Thông qua gương chiếu hậu, cái nết độc đoán biểu thị rất rõ trên gương mặt xuất chúng.

“Tôi không phải tài xế của cô!”

Manh Nha vừa bước xuống chiếc Ferrari của hắn bắn khói vào mặt của cô. Làm hai cô ho sặc mấy chục cái:

“Đồ khốn!”

Chiếc xe thể thao của hắn dừng lại, tiếng thắng xe làm cô điếc cả tai:

“Manh Nha vừa rồi cô nói gì?”

Cô thở ra nén bực bội: “Sếp về an toàn!”

Hắn rời đi rồi, bầu không khí trong lành hẳn ra. Manh Nha dang tay tận hưởng. Cô chợt nhớ đến chuyện chính chạy một mạch về nhà.

Nhìn lá bùa yêu bình an nằm trong túi cô vui đến nhảy cẫng lên. Tưởng tượng ra 101 cách yêu “crush", Manh Nha hét lên:

“Đình Lập, anh là của em!”

Cô đóng hết tất cả các cửa trong nhà, tắt quạt gió sau đó mang lá bùa ra đặt vào cái chén nước. Mạch Nha theo lời hướng dẫn trong giấc mơ, tay run run cầm hột quẹt ga bật mấy chục lần lá bùa mới cháy hết được.

Tro bùa rơi xuống chén nước bên dưới. Ngay lập tức tro bùa hoà tan vào, chén nước trắng tinh mịn như nước tinh khiết. Thật không tin được!

Manh Nha dụi mắt mấy lần, cô tự tát má vài cái.

“Chát”

Đau!

"Là thật! Là thật!"

Cô lăn ra đất sung sướng.

Cô đổ chén nước vào trong vào bình giữ nhiệt, ôm nó cho đến tận sáng.

Cả một đêm không tài nào ngủ được.

Mắt Manh Nha đen thui cứ như con gấu trúc vậy đó.

Cô dậm phấn trang điểm cho đôi mắt sáng hơn. Mặc quần áo công sở đến công ty sớm nhất. Dùng nước bùa pha cà phê rồi cẩn thận đặt lên bàn của Đình Lập. Manh Nha lẩm bẩm:

“Đình Lập, anh phải nhất định uống hết tách cà phê này!”

Sau đó, Manh Nha bị Châu Thần gọi đi báo cáo.

Người đàn ông như Châu Thần không biết đêm qua mắc cái chứng gì mà sáng nay lại ném tập tài liệu xuống chân cô.

Hắn tức giận nói:

“Thư ký Nha, tại sao báo cáo của cô chưa làm xong? Cô biết mấy giờ chúng ta có cuộc họp không?”

“Tôi…”

“Cô làm tôi thất vọng quá! Mau về chỗ làm cho xong đi!”

Nói xong, Châu Thần nói xong tức giận đi ra ngoài. Với tính cách của người đàn ông đó, Manh Nha biết rằng hắn sẽ tìm người khác để trút giận.

Cô lắc đầu ngồi xuống gõ bàn phím. Nhưng trong phút chốc lại đứng bật dậy. Cô chạy như tên lửa lao nhanh ra khỏi phòng. Vì cô biết mỗi lần giận dữ thì người tiếp theo hắn trút giận chính là Đình Lập:

“Đừng!”

Thư ký Manh Nha chạy thẳng về phòng, lúc hắn nâng tác cà phê lên uống thì cô cũng vừa kịp chạy đến nhưng có điều đến trước cửa cô đã bị vấp ngã. Mà cú ngã này đã làm cô nhào lòng người đàn ông.

Hai người bọn họ ngã xuống đất. Và môi cô đã chiếm toàn bộ bờ môi của Chân Thần.

Lúc này bốn mắt nhìn nhau, thời gian xung quanh ngưng động.

Vẫn tưởng sẽ có một nụ hôn ngọt ngào nhưng hai người như nước với lửa.

Manh Nha đứng dậy làm vẻ chán ghét chùi môi mình. Chân Thần nhíu mày nghiến răng muốn đánh cho cô thư ký của hắn bất tỉnh.

Ngoài kia có biết bao cô gái muốn hôn hắn mà cô ta lại giở thái độ đó sao?

‘Manh Nha! Cô làm gì vậy?”, hắn hét lớn lên.

Tưởng đâu Manh Nha sợ nhưng cô lại vung tay lên đánh mặt vào mặt hắn:

“Chát"

Trước sự kinh hãi của nhiều người, Manh Nha bóp miệng của Chân Thần rồi dùng tay móc họng hắn:

“Châu Thần, ngài mau nôn ra đi! Nhanh lên!”

Châu Thần mở to mắt:

“Cô nói vậy là sao?”

Manh Nha gấp gáp bùa yêu của cô không thể để cho người đàn ông cô căm ghét uống được. Càng không thể nói trong đó có thứ bùa yêu. Cô nói vậy ai tin chứ? Chợt nhớ hắn bị dị ứng với hạnh nhân, Manh Nha lên tiếng:

“Mau nôn ra cho tôi. Trong cà phê có hạnh nhân!”

Châu Thần xanh mặt. Hắn đẩy Manh Nha sang một bên rồi hét lớn:

“Mau gọi cấp cứu!”

Cả công ty nháo nhào lên:

“Sếp Châu có chuyện rồi! Gọi cấp cứu…”

“Cấp cứu số mấy…”

“Gọi nhanh lên!”

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Thôi xong, người trong lòng của cô thư ký nhỏ lại là ông trưởng phòng chứ không phải là đại Boss khó hầu khó ở khó ưa. Nhưng đã là nhân duyên và số trời đã định rồi thì biết sao giờ, chúc mừng boss đã uống phải bùa yêu của oan gia🤣🤣🤣🤣 Mà nghi ngờ lắm nha, có khi cái nết của boss như vậy là để gây ấn tượng với cô gái mình thích ấy. Kiểu Ấn tượng Khó Phai🤣🤣🤣🤣

2024-08-08

8

Đạm Nhã

Đạm Nhã

Cũng nhanh nhẹn ghê ha:)

2024-09-07

0

Đạm Nhã

Đạm Nhã

Anh làm như anh quý giá lắm ấy

2024-09-07

2

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play