Chương 3

Bối Lạc đánh giá sơ bộ phòng bệnh một hồi cũng khá vừa ý mình. Cậu nằm lại giường bệnh, lấy điện thoại ở trên đầu tủ nhỏ lên kiểm tra một chút, ít nhất cũng phải tìm hiểu chút thông tin. Cậu vừa động vào màn hình hai cái, màn hình liền sáng lên, thứ đập vào mắt cậu đầu tiên chính là hai người đang nở nụ cười vui vẻ. Hai người con trai, mặc đồng phục, dưới ánh nắng nở một nụ cười rạng rỡ. Hai người đứng sát cạnh nhau, nhìn thoáng cũng biết mối quan hệ vô cùng thân mật.

Bối Lạc nhìn màn hình điện thoại, không có cảm xúc gì mấy hỏi hệ thống: "Cầu nhỏ, đây chính là nam chủ tra nam mà ngươi nói tới?"

[5241] không buồn sửa cách gọi cho kí chủ của mình nữa mà ngán ngẩm ghé lại gần màn hình điện thoại. Nó nhìn hai người trong ảnh, một người là kí chủ của nó, còn vị bên cạnh không nói cũng biết là ai: "Kí chủ, đây chính là nam chủ Cố Quân, là bạn trai của cậu."

Bối Lạc nghe xong tỏ vẻ ghét bỏ: "Gu thẩm mỹ của nguyên thân cũ kia thật là kém, cái nhan sắc này cũng có thể tiếp nhận nổi."

[5241]: .......

Ít nhất người ta cũng xếp thứ 3 trong bảng xếp hạng nam thần, cậu có cần miệt thị rõ ràng như vậy không?

Bối Lạc không rảnh quan tâm xem hệ thống đang tỏ thái độ gì, cậu bây giờ cần tìm thông tin liên quan tới thân phận này. Cậu vừa lướt lên, một màn hình khoá đã hiện ra, cậu nhìn màn hình khoá đủ 2 giây thì quay ra hỏi hệ thống: "Cầu nhỏ, mật khẩu điện thoại này là gì?"

[5241] thản nhiên trả lời: "Là sinh nhật của Cố Quân."

Bối Lạc: ......

Cậu nhìn hệ thống chằm chằm, không nói gì nhưng dường như cái gì cũng nói hết rồi.

[5241] nhìn cậu, hỏi lại: "Cậu biết không?"

Bối Lạc cười một cái, thay vì hoa nở bốn phương lại thành sát khí nồng đậm khó mà tả nổi.

[5241] là hệ thống rất biết tìm đường sống mà thành thành thật thật khai báo: "2509"

Bối Lạc nhận được câu trả lời, mới thôi tra tấn tinh thần người khác bằng nụ cười. Cậu ấn mật khẩu, màn hình nháy mắt thay đổi. Cậu lướt qua lướt lại, không thấy có mấy ứng dụng thú vị. Bấm bấm một hồi, cậu lại vào phần tin nhắn xem xét. Trong hộp thoại chỉ có vài người, xếp vị trí đầu tiên không ai khác chính là Cố Quân.

Cậu không do dự, bấm vào màn hình chat. Lướt đọc tin nhắn một lúc rồi kết luận: "Nguyên thân đúng là mắt mù hết thuốc chữa, nhan sắc tầm thường thì thôi đi, cái nết còn khó ngửi tới vậy."

[5241] lẳng lặng một chỗ, không nói gì.

Cậu thấy hệ thống không phản hồi, lại với tay kéo nó lại, đưa màn hình cho nó xem rồi càm ràm: "Nè, ngươi coi, cái gì cũng là nguyên thân chủ động trước, mà thái độ nói chuyện của tên kia còn hãm như vậy. Ngươi nói coi, có phải nên đấm cho hắn một trận không?"

[5241] không dám nói gì. Nếu không phải nguyên thân đeo bám, lại đúng lúc bạch nguyệt quang của nam chủ ra nước ngoài thì cũng không có chuyện này. Nhưng nó không dám nói ra, nó sợ nói ra sẽ phải nghe kí chủ nhà mình chửi bới nguyên thân với thế giới mất. Quen nhau chưa đủ một ngày nhưng nó đã nghe nguyên thân chửi tới mức mệt mỏi luôn rồi.

Một người một thống cứ vậy ở phòng bệnh hết nửa ngày cũng chẳng thấy có một ai tới. Bối Lạc nhìn hệ thống, hỏi nó: "Cầu nhỏ, ngươi nói coi tên bạn trai kia của ta hiện tại đang làm gì?"

[5241] tận chức tận trách trả lời: "Kí chủ, nam chủ hiện tại đang ở nhà hàng nổi tiếng, tổ chức tiệc chào mừng nữ chủ trở về."

Bối Lạc nhếch môi, cười giễu cợt một câu: "Người yêu nằm viện không thấy mặt, lại đi tổ chức tiệc mừng cho kẻ khác, tên này đúng là cái nết khó ngửi muốn chết."

Đúng lúc cậu đang càm ràm, một tiếng thông báo của điện thoại vang lên. Bối Lạc và [5241] đồng loại hướng mắt về phía điện thoại. Cậu không nhanh không chậm mà cầm điện thoại lên, khung chat nhảy ra đầu tiên. Bối Lạc nhấn vào, màn hình liền hiện ra đoạn chat giữa cậu và Cố Quân.

Cố Quân: Bối Lạc, hôm nay anh có việc, không về.

Bối Lạc nhìn một cái, hỏi hệ thống: "Cầu nhỏ, ta và nguyên thân trùng tên hả?"

[5241] lắc lắc người, trả lời: "Không phải đâu, chỉ là do lỗi đặc biệt nên bây giờ cậu đã hoàn toàn thay thế nguyên thân rồi. Tất cả mối quan hệ xung quanh của nguyên thân hiện tại đều là của cậu."

Bối Lạc gật gật đầu, không nói gì. Cậu nhìn màn hình, cũng lười nhắn tin trả lời. Bên kia thấy cậu không trả lời, không biết tại sao lại gửi tới một tin nhắn khác.

Cố Quân: Đừng có giở thói ương bướng nữa, tôi phải làm việc!

Bối Lạc nheo nheo mắt mèo, cậu đã muốn tha cho tên kia một lần, là hắn tự tìm tới chứ không phải do cậu. Ngay lập tức, cậu nhắn lại.

Bối Lạc: Ồ, cứ tự nhiên.

Bên kia hẳn 30 phút sau mới hồi âm.

Cố Quân: Cậu lại nháo cái gì.

Bối Lạc: Nháo ông nội anh đó. Kèm theo một icon mèo con cười rất tươi.

Nhắn xong cậu liền thoát khung chat, tắt điện thoại. Nhìn ra ngoài cũng đã tối, bụng cậu cũng reo lên, cậu đương nhiên sẽ không ngược đãi bản thân. Tra nam cái quái gì, đồ ăn mới là chân lí của cuộc sống.

_____________________________________________

Tác giả có lời muốn nói:

Vì lỗi đặc biệt, thay vì linh hồn của Bối Lạc xuyên không thì hiện tại cả cơ thể và linh hồn của Bối Lạc cùng xuyên không. Nói đơn giản hơn thì Bối Lạc đã hoàn toàn thay thế nguyên thân, trở thành một cá nhân độc lập có liên kết với cốt truyện. Nên hiện tại tất cả những gì liên quan tới nguyên thân cũ đều được chuyển nhượng cho Bối Lạc.

Hot

Comments

Dung Nhi

Dung Nhi

hay

2024-12-04

0

Ly Ly

Ly Ly

ủa em=)))

2024-11-21

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play