Lời anh nói ra nhẹ đến mức gió cũng thổi đi được, nhưng sao cậu lại cảm thấy sức của nó thật nặng, như thể anh đã cố kiềm nén rất lâu rồi mới có thể thốt nên năm chữ rõ ràng và rành mạch như vậy.
- H--hả..?
Nếu có thể quay lại quá khứ, bản thân Lưu Dương Minh ngay lúc đó thực sự rất muốn đấm một phát vào mặt mình. Nhưng chuyện đã qua thì không thể nào làm lại được, huống hồ chi phải nghe câu nói này từ người mà cậu đã thầm thương trộm nhớ bấy lâu thì cảm giác ngỡ ngàng này của cậu là một điều hết sức dễ hiểu.
- Tôi muốn hỏi về cảm giác của em đối với tôi.
Anh lặp lại câu nói, bàn tay vẫn giữ chặt lấy bàn tay cậu trong lòng, nhưng cậu thấy rõ các ngón tay của anh đang run bần bật.
Thời gian giữa hai người như ngưng đọng. Không gian chung quanh như bị hút hết không khí, từ từ cô đặc lại, có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ chạy tích tắc trên tường, và cả, tiếng tim đập thình thịch mỗi lúc một mạnh hơn của cậu nữa.
Mình… có nên bày tỏ với anh ấy không? Liệu anh ấy sẽ suy nghĩ như thế nào về mình? Liệu anh ấy có ghét bỏ, có hắt hủi mình… khi biết mình có… thể loại tình cảm đáng ra không nên có này với anh ấy không?
Đầu óc Lưu Dương Minh lúc này như đang xoay mòng mòng, ranh giới mong manh giữa hiện thực và mộng tưởng như đang mờ dần đi, cũng như cái khoảng cách mà ròng rã mấy năm cậu gồng mình xây nên hòng chắn giữa cậu và anh, hòng ngăn cho trái tim cậu có ngày sẽ lấn át đi lí trí, đang dần dần sụp đổ.
- Giám đốc Hoàng… thực ra, tôi…
Cậu cảm nhận được bàn tay anh đang vô thức siết chặt lấy bàn tay cậu, ánh mắt anh nhìn cậu trông quá đỗi trìu mến, chan chứa quá nhiều hy vọng. Cậu có nằm mơ cũng không ngờ lại có ngày người cậu yêu lại trao cho cậu ánh mắt thâm tình đó.
- Để sau khi công bố sản phẩm thành công xong, tôi sẽ nói cho anh nghe…
Cậu khẽ rút tay mình ra khỏi bàn tay anh, hơi ấm của anh vẫn còn đó trên từng lớp da của cậu, nó khiến trái tim cậu như hẫng đi mất một nhịp.
Cho đến khi bẽn lẽn ngước nhìn lên, trông thấy ánh mắt của anh, cậu lại phải tự cắn vào môi mình cho cảm xúc thôi dâng trào, cho con tim thôi đau đáu.
- Thật đáng tiếc.
Anh lại cười. Lúc nào cũng vậy. Anh luôn dùng nụ cười hòng che đậy suy nghĩ, cảm xúc thật bên trong mình. Nhìn nụ cười của anh lúc này, ruột gan cậu cứ như quặn thắt vào nhau. Cậu muốn nhào tới ôm lấy anh thật chặt trong vòng tay, bởi cậu biết, anh không hề mạnh mẽ như vẻ ngoài của mình. Nhưng cậu không thể, không thể nào có tư cách làm như vậy được.
- Tôi thì, nói sao nhỉ?
Anh đưa tay lên chạm nhẹ lên vành môi mình, khẽ tiếp lời:
- Mỗi khi có cuộc gọi đến, tôi vẫn luôn hy vọng người ấy sẽ là em.
Đồng tử cậu giãn ra, cứ thế mà ngây người theo mỗi câu từ anh nói.
- Dù em gọi để than phiền hay trách mắng tôi cũng tốt. Lúc nào, tôi cũng nhớ em rất nhiều.
Hai bàn tay anh đan vào nhau, cọ nguậy như đang bồn chồn, nhưng gương mặt anh tuấn ấy lại điềm tĩnh một cách kì lạ.
Anh ấy… nhớ mình? Tại sao… tại sao anh ấy lại nhớ một người như mình?
Lê Thanh Hoàng, đồ ngốc nhà anh…
Anh rốt cuộc… muốn khiến tôi phải đau khổ vì anh thêm chừng nào nữa mới đủ đây..?
Tới cậu cũng không biết, rằng khuôn mặt cậu lúc này đang đỏ bừng cả lên, cả hai mang tai cũng vậy. Như một con tôm bị luộc chín. Cậu lại cắn môi, hai tay chụm lên giữa trán, đè lên mặt bàn, không nói nên lời:
- Anh… anh có chắc là không muốn xem qua bản demo không..?
- Ha ha.
Nhìn nụ cười của anh, cậu lại xoay người sang hướng ngược lại, bối rối:
- Mà tại sao tôi lại mắng anh..? Tại sao anh nghĩ là tôi lại mắng anh cơ chứ..?
Trước câu hỏi của cậu, anh vẫn giữ nụ cười, song lại im lặng. Ánh mắt anh dành cho cậu vẫn rất đỗi trìu mến và ấm áp như từ lúc anh mới vào. Chỉ là, lẫn trong ánh mắt ấy là một nỗi niềm sâu thẳm đọng lại đâu đó, không thể nào diễn tả được bằng lời.
- Anh Minh--!!
Cậu nghe giọng của cô trợ lí vang lên từ bên ngoài phòng. Mới đó mà đã đến giờ rồi sao? Cậu ngậm ngùi mím môi, một tay nâng đế laptop nhấc lên, tay còn lại nhặt lấy những tờ tài liệu nằm vương vãi trên mặt bàn, tư thế sẵn sàng để đứng dậy:
- Đến lúc chúng ta phải ra ngoài rồi. Anh đã mất cơ hội xem bản demo rồi đó…
- Em cũng đã đến lúc rồi đó.
- Đến lúc gì cơ..?
- Đến lúc tỉnh lại rồi.
[CẠCH!!]
- Anh Minh!!! Anh Minh ơi xảy ra chuyện rồi!!!
Tiếng mở cửa thô bạo cùng tiếng la hét gấp gáp của trợ lí đã khiến anh giật mình tỉnh dậy, ánh mắt mơ hồ như vẫn chưa phân biệt được giữa mơ và thực.
- Anh mau ra đây đi!!! Giám đốc Lê Thanh Hoàng, anh ấy--
Nghe ba chữ “Lê Thanh Hoàng”, Lưu Dương Minh mới đứng phắt dậy, mắt mở to cực độ, răng cửa cắn chặt vào môi đến ứa máu.
[RẦMMM!!]
- Máy bay của anh ấy vừa gặp tai nạn trên không...!-- Anh Minh!!! Anh có sao không?!!!
Cô trợ lí hoảng hốt chạy đến đỡ cậu dậy.
Khuỷu tay cậu vì chống đỡ cơ thể ngã dài trên mặt sàn, xây xát mà rướm máu, từ từ loang ra trên bề mặt tay áo dài. Nhưng cậu dường như chẳng hề mảy may đến vết thương ấy. Mọi cảm giác của cậu dường như đã trở nên hoàn toàn tê liệt. Nỗi đau thể xác cỏn con này đã là gì so với sự giằng xé trong tim mà hung tin ấy đang mang lại.
“Mỗi khi có cuộc gọi đến, tôi vẫn luôn hy vọng người ấy sẽ là em”.
Giọng nói dịu dàng của anh khi ấy bất giác ùa về trong tâm thức cậu. Thật kì lạ. Đó chẳng phải chỉ là một giấc mơ thôi hay sao? Tại sao… nó lại chân thực đến thế?
Lưu Dương Minh đứng phắt dậy, lảo đảo chạy lại về phía bàn làm việc, khuôn mặt méo mó với vô ngàn biểu cảm khó tả chồng chéo cùng lúc lên nhau, vầng trán căng thẳng đến độ hàng mày co quắp lại, sắc diện tái mét, luống ca luống cuống vừa đảo mắt, vừa bới tay giữa đống tài liệu hỗn độn, vừa gào thét:
- Điện thoại của tôi đâu?!! Cô có thấy điện thoại của tôi ở đâu không?!!
Người trợ lí cũng bị cuốn vào trong sự hoảng loạn của cậu, mồ hôi bắt đầu đổ ròng ướt cả lưng áo.
- Anh đã tắt điện thoại đi trong suốt thời gian nghiên cứu vì sợ bị sao nhãng mà..! Phóng viên đã đến cả rồi… buổi ra mắt--
- Tìm điện thoại cho tôi đi!!!
Cậu hoàn toàn bỏ ngoài tai những gì người trợ lí nói. Mặc cô ấy có lớn tiếng khuyên can như thế nào, cũng không có lời nào có thể lọt vào trong tâm trí của cậu được nữa.
- Anh Minh..! Trước tiên hãy lo cho buổi ra mắt.!! Công sức anh làm việc bao nhiêu năm qua--
- Lấy điện thoại cho tôi!!! Tôi phải gọi điện thoại trước đã!!!
- Giờ này anh còn muốn gọi điện thoại cho ai?!! Anh lấy điện thoại của em đi!!!
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau”…
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau”…
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau”…
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau”…
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách--"…
- Anh Minh..? Anh đi đâu vậy.?! Anh Minh--! Anh Minh!!!
Updated 62 Episodes
Comments
Hopi Berry
Đọc xong mê tít! 😜
2024-08-26
2