Buổi tối tại phủ đệ, Trần Thiên ngồi một mình trong đình viện ngắm trăng, tay cầm vò rượu tu một hơi, hắn nhớ lại kiếp trước của hắn:
Ba tháng trước ở thế kỉ 21.
Một ngày sau cái chết của Trương Ý, Trần Thiên trở về nhà tìm cô, hắn biết, cô vợ ngoan hiền của mình rất dễ dỗ dành nên lúc hắn đồng ý chia tay chỉ vì không muốn Trương Ý phá rối cuộc vui của hắn mà thôi, Trần Thiên nghĩ hôm nay về nhà sẽ lại xin lỗi qua loa vài câu là vợ hắn sẽ nguôi giận ngay thôi.
Đứng trước cổng nhà Trần Thiên phát hiện cửa khóa trong, nhưng gọi điện cho Trương Ý lại không bắt máy, sốt ruột hắn bấm chuông mấy lần, vẫn không có bất cứ phản hồi nào. Trong lòng Trần Thiên dần lờ mờ hiện ra một dự cảm không lành. Hắn hiểu rõ vợ mình hơn ai hết, dù có giận như thế nào cô cũng chưa từng không bắt máy hay khóa trái cổng bỏ mặc hắn ở ngoài như vậy. Nhanh chóng phá khóa chạy vào nhà, thấy Trương Ý đang nằm bất động, gương mặt tái nhợt không còn sức sống, hắn lao nhanh đến kiểm tra thì phát hiện thi thể vợ đã lạnh ngắt từ bao giờ.
Sợ hãi, không tin vào mắt mình, hắn vừa gào tên, vừa lay Trương Ý dậy, nhưng đáp lại hắn chỉ có sự yên tĩnh vô tận, tuyệt vọng, chính hắn bây giờ đang phải chịu đựng cảm giác như Trương Ý lúc trước khi chết.
Sau tang lễ, Trần Thiên tự giấu mình vào một góc trong căn nhà, nơi từng là tổ ấm của hắn và vợ một thời. Tuy nói hắn là tên đàn ông có thói trăng hoa, nhưng đối với hắn, nhân tình chỉ để chơi bời qua đường, Trương Ý mới thật là người yêu hắn, biết nghe lời hắn, sự có mặt của cô bên cạnh hắn bao lâu nay như một thói quen mà hắn xem như là hiển nhiên nên vốn chưa từng trân trọng, bây giờ bỗng mất đi hắn trở nên hụt hẫng, trống vắng. Hắn không chấp nhận được sự thật là Trương Ý đã rời bỏ hắn, hắn không cam tâm.
"Trương Ý, tại sao em dám bỏ tôi lại? Không phải em từng nói mạng của em là do tôi nắm giữ sao?"
Dằn vặt, tự trách cũng không thay đổi được hiện thực là hắn đã ép chết vợ mình.
Cứ như vậy suốt một tháng ròng rã, hắn chìm đắm trong men rượu, hắn say từ cơn say này đến cơn say khác, say đến nhếch nhác, tàn tạ. Cuối cùng hắn chết vì ngộ độc rượu và xuất huyết bao tử.
Lúc xuyên đến thế giới này, Trần Thiên cũng rất bất ngờ và không quen, nhưng với địa vị đặc thù của nguyên chủ, hắn ta buộc phải tìm cách thích ứng nhanh với hoàn cảnh. Những ngày sau đó hắn làm quen với thân phận mới, nỗ lực từng chút, từng chút một. Vốn nguyên chủ là một vị tướng trẻ tuổi, một lòng cống hiến cho thiên hạ nên cũng chưa từng lập thê tử, mà Trần Thiên vì để sửa chữa sai lầm kiếp trước nên cũng không nhắc gì đến việc này.
Về phần Trương Ý, khi cô chết đi, do còn chấp niệm với kiếp trước nên linh hồn cô cứ trôi nổi bất định mãi trong hư không, ba tháng trước cô mới chịu buông bỏ và để mình rơi vào luân hồi, trùng sinh trên người Mị Châu, vì lẽ đó cô mới xuất hiện ở Âu Lạc sau Trần Thiên.
"Thưa Trần Lạc tướng, An Dương Vương đã toàn thắng và đang trên đường trở về, có lẽ vài hôm nữa sẽ về tới kinh thành" một binh lính vào bẩm báo, cắt ngang dòng suy nghĩ trong đầu Trần Thiên.
"Được, ta biết rồi, tiếp tục để ý lịch trình của đoàn quân, vài hôm nữa chúng ta sẽ nghênh đón Vương từ cổng thành Cổ Loa".
Rất nhanh, hình ảnh Mị Châu vụt qua đầu hắn.
*
Điện nghị sự cung điện nhà Tần, vua Triệu Doanh Chính với vẻ ngoài dũng mãnh, tôn nghiêm, không giận mà uy đang lắng nghe các tướng sĩ báo cáo tình hình cuộc chiến.
"Thưa Hoàng thượng, thứ tội cho chúng thần vô dụng, nhưng trận đánh tại Âu Lạc đã thất bại" một viên tướng nét mặt có chút e dè, nói.
Doanh Chính (sau này được gọi là Tần Thủy Hoàng) nổi tiếng là tàn bạo, nên bất kì ai tiếp xúc cũng phải kiêng dè, sợ làm phật ý ông ta.
"Vô dụng, chỉ là một nước nhỏ bé mà cũng không đánh được, ngược lại còn thua đến bẽ mặt! Ta nuôi các ngươi để làm gì? Mau lôi ra ngoài chém đầu!"
Tướng sĩ nọ chân mềm nhũn ngã xuống, dập đầu cầu xin tha mạng, thấy sắc mặt Doanh Chính vẫn không thay đổi, phó tướng của mình sắp không giữ được mạng, Tướng quân Thống soái Vương Bí bèn đứng ra nói:
"Xin Hoàng thượng bớt giận, lần này quả thật do chúng thần đã khinh địch mà bại, nhưng xin nghe thần nói đôi lời"
Thấy Doanh Chính không tỏ thái độ gì, Vương Bí bèn tiếp tục nói:
"Quân đội chúng ta hành quân đường dài, đến đó không quen thổ nhưỡng nên sức lực binh tướng sa sút, lại nói chúng ta xưa nay quen đánh bộ binh, mà Âu Lạc lại rất giỏi dụng thủy binh, chúng rất thạo cung tiễn, tên nỏ, hơn nữa chúng còn có thành Cổ Loa phòng thủ rất kiên cố, nên chúng ta thua lần này cũng không hẳn là một điều tai hại, ít nhất cũng đảm bảo chúng ta rút quân an toàn, thương vong không quá nhiều..." vừa nói, Vương Bí vừa quan sát thái độ Hoàng thượng.
Thấy Doanh Chính không nói gì, mọi người cũng rơi vào im lặng.
Sau một hồi trầm ngâm, Doanh Chính lên tiếng:
"Vậy ngươi nói xem, nên làm gì để cứu vớt bộ mặt Tần quốc ta?"
"Thứ cho thần mạo muội, nhưng thần có một cách này, trước là để giả tỏ thiện chí với Âu Lạc, sau là âm thầm tìm hiểu tiễn pháp, binh pháp thủy binh của chúng, tiếp đó phá tan Cổ Loa là có thể thôn tính Âu Lạc rồi"
"Ồ, ngươi cứ nói xem?"
Tần Hoàng đế nheo mắt, tò mò nói.
Vương Bí được cho phép, nói:
"Kế này là LIÊN HÔN"
***
----------------‐--——------------------------------------
Chú thích:
Nếu bạn nào đọc sử nhiều sẽ biết Trọng Thủy vốn được sử sách coi là con trai Triệu Đà - Nam Việt Vũ Vương hay Triệu Dương Vương, nhưng một số tài liệu khác lại cho thấy Triệu Đà vốn sinh ra ở Giao Chỉ (Chân Định, nay là Thái Bình, nhiều nơi ở TB, Hưng Yên vẫn còn đền Thành Hoàng thờ ông), do đó, lịch sử nhầm lẫn ông với một chức tướng khác của nhà Tần, hơn nữa cuốn "Lĩnh Nam chích quái" cũng chưa từng đề cập đến việc Triệu Đà dùng vũ lực thôn tính Âu Lạc, mà chỉ sáp nhập. Nên mình nghiêng về quan điểm này, mong độc giả không có bình luận tiêu cực cho quan điểm này của mình.
Xin cảm ơn và hoan nghênh các bạn 😘😘😘
Updated 52 Episodes
Comments
opiko
Tôi mong tác giả sẽ không bỏ bê chúng em, chỉ mong mong được đọc tiếp chuyện của chị thôi 😌
2024-10-16
1