Nguyệt không ngủ được suốt đêm đó. Cảm giác lạnh lẽo bao trùm căn phòng nhỏ, như thể một luồng khí vô hình đang lướt qua, khiến cô rợn người. Mặc dù đèn ngủ vẫn sáng, nhưng không gian xung quanh dường như trở nên mờ mịt. Cô không thể rời mắt khỏi bức tranh, mặc dù đã cố gắng quay mặt đi. Đôi mắt của cô gái trong tranh vẫn dõi theo cô, không chớp, không ngừng.
Cảm giác kỳ lạ này như một bóng ma, theo cô từ khi cô bước vào khu chợ trời ấy. Cô thầm trách mình sao lại bị cuốn hút bởi một món đồ kỳ quái đến vậy. Dù vậy, cô không thể phủ nhận rằng bức tranh có một sự quyến rũ đặc biệt. Mỗi lần nhìn vào bức tranh, Nguyệt lại cảm thấy như có một sức mạnh vô hình kéo cô lại gần.
Bất chợt, cô gái trong tranh cử động lần nữa.
Nguyệt giật mình. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Lần này, cô gái trong bức tranh không chỉ cử động đôi mắt mà cả cơ thể. Mái tóc dài như được thổi bồng bềnh, tay cô gái chầm chậm vươn ra phía trước, dường như muốn chạm vào Nguyệt. Nụ cười lạnh lẽo vẫn treo trên môi cô gái, như thể nó đã được khắc sâu vào từng đường nét của bức tranh.
Nguyệt đứng bất động, không thể tin vào mắt mình. Cô cố dụi mắt, nhưng khi mở ra, cảnh tượng vẫn không thay đổi. Cô gái trong tranh đang nhìn cô chằm chằm, như thể muốn nói điều gì đó, nhưng lại không thể thốt lên lời.
Một cảm giác buồn bã, kỳ lạ dâng lên trong lòng Nguyệt. Cô gái trong tranh… cô ấy đang khổ sở sao? Hay chỉ là một linh hồn bị mắc kẹt trong bức tranh này, chờ đợi một ai đó để giải thoát?
Nguyệt quyết định không thể cứ tiếp tục như vậy. Cô đi lại gần bức tranh, cúi xuống và nhìn chăm chú vào đôi mắt của cô gái. Chẳng có gì đặc biệt ở đó, chỉ là ánh nhìn sắc lạnh và không thể xuyên qua được. Nhưng… có lẽ đó chính là điều kỳ lạ nhất.
Bất ngờ, Nguyệt nghe thấy một âm thanh nhẹ. Không phải từ bức tranh, mà từ đâu đó phía sau. Cô quay lại, tim đập mạnh mẽ. Đó là một tiếng thở, nhẹ nhàng nhưng đầy u ám, như thể có ai đó đang đứng sau lưng cô.
Nguyệt quay nhanh, nhưng căn phòng trống rỗng, không có ai cả. Cô hít thở sâu, tự nói với mình rằng đó chỉ là sự tưởng tượng do lo lắng. Tuy nhiên, cảm giác sợ hãi vẫn không buông tha cô. Cô quay lại nhìn bức tranh một lần nữa, và bỗng nhiên, điều kỳ lạ đã xảy ra.
Ánh sáng trong phòng nhấp nháy. Bức tranh dường như đang thay đổi. Cô gái trong tranh không còn đứng yên nữa, mà đang bước ra khỏi khung tranh. Nguyệt nhìn chằm chằm, tim cô như thắt lại. Đôi chân của cô gái từ từ bước xuống khỏi bức tranh, chân chạm vào không khí như thể không có một vật cản nào.
Nguyệt lùi lại, đôi mắt mở lớn không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Cô gái từ trong bức tranh bước ra, mỗi bước chân của cô ấy như kéo theo một cơn gió lạnh buốt, khiến không gian xung quanh càng trở nên u ám. Nguyệt không thể cử động, như thể bị dính chặt vào nơi mình đứng.
Cô gái đứng trước mặt cô, nhìn Nguyệt với đôi mắt không thể xuyên thấu. Nụ cười của cô ta không thay đổi, nhưng vẻ mặt ấy lại mang theo một nét buồn bã, như thể muốn cầu cứu, muốn được giải thoát khỏi một thứ gì đó không thể nói thành lời.
"Cô… cô là ai?"
Nguyệt cất giọng, nhưng âm thanh của mình dường như không đủ mạnh để phá vỡ không gian tĩnh lặng kỳ lạ này.
Cô gái trong tranh không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn Nguyệt. Nhưng sau một khoảnh khắc dài, cuối cùng, đôi môi cô gái mở ra, nói một lời duy nhất.
"Giúp tôi"
Giọng nói ấy nhẹ nhàng như gió, nhưng lại đầy thổn thức. Nguyệt cảm thấy một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, nhưng cô cũng cảm nhận được sự đau đớn trong giọng nói ấy. Cô gái này, rốt cuộc là ai? Và tại sao lại xuất hiện trong cuộc sống của Nguyệt?
Chưa kịp suy nghĩ thêm, bức tranh đã bắt đầu nhạt dần, và cô gái cũng từ từ tan biến vào không gian. Cái lạnh trong phòng lại càng trở nên đậm đặc hơn. Nguyệt đứng thừ ra, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Đột nhiên, cô nhận ra một điều: bức tranh này không phải là một tác phẩm nghệ thuật bình thường. Nó là một thứ gì đó nguy hiểm, một thứ không thuộc về thế giới này. Và có lẽ, cô đã vô tình mở ra một cánh cửa dẫn đến điều mà cô không thể nào tưởng tượng nổi.
Nguyệt nhìn vào nơi bức tranh từng treo, cảm giác mơ hồ và lo lắng dâng lên trong lòng. Cô gái trong tranh đã biến mất, nhưng những lời cầu cứu kia vẫn văng vẳng trong đầu cô.
Giúp tôi
Updated 30 Episodes
Comments
Neii Anne
Th m ở yên trong tranh r ta đứng ns chuyện chứ bước ra vậy thứ nào chịu nổi
2024-12-05
1
Châu Dương
ủa bước ra đc luôn hả, định lm hại j nu9 của tui pk 😑😑
2024-12-01
1
Châu Dương
Gặp t là t đem đi bán giấy vụn🥰
2024-12-01
1