Giờ mới 4 giờ sáng, trong tay anh là con hải cẩu bông, chăn trùm kín mít do tối quên chỉnh lại máy lạnh.
Như một cái máy được lập trình sẵn, anh ra mở tủ lạnh ra thì nhớ ra là chưa có đồ ăn hay cà phê pha sẵn trong tủ lạnh, mà đâu sao, anh có mang theo cà phê hạt mà. Tìm kiếm đủ dụng cụ để pha cà phê trong tủ bếp thì cuối cùng anh đã ngồi chờ cà phê ở ghế sô pha cùng con hải anh bông.
"Ai lại mở đèn nhà ông Antonov thế này ?”
Một tiếng nói từ phía ban công.
“Cô là ai ?!”
Minh Toàn đứng phắt dậy, tay vo thành quả đấm.
“Tôi mới là người nên hỏi anh đó !”
“Tôi là Minh Toàn, cháu của ông Antonov.”
Lúc này cô gái kia mới bước vào.
“À…Thằng cháu mà ông Antonov hay kể đây mà.”
“Làm ơn ra khỏi nhà tôi đi, mắt cô trông ghê quá.”
Mắt cô gái đỏ ngầu như máu, nhưng phía trên lại ngả màu sang cam.
“Vậy được chưa ?”
Cô gái đổi màu tròng mắt lại bình thường.
“Đi nhanh lên ! Tao báo cảnh sát đó !”
Minh Toàn gầm lên, tay lấy cây côn lên, mắt hình viên đạn.
“Y chang ông Antonov lúc đầu, mà cậu có định pha cà phê không ?”
Cô gái ngồi trên sô pha, ôm con hải anh của Minh Toàn, vẻ bất lực hiện rõ trên mặt anh.
“Vậy cô là khách của bác tôi ?”
Quay đi quay lại thì cô gái đã không còn ngồi đó, anh nghĩ chắc cô gái đã bỏ về. Tay vẫn khuấy cà phê, mắt đảo qua lại, mồ hôi toát ướt lưng, khỏi nói cũng biết anh sợ tới mức nào, nay đành uống cà phê nóng vậy, tối hôm qua chưa kịp làm đá nữa.
Lấy đường bỏ vào cà phê và ra sô pha ngồi. Ly cà phê nghi ngút khói, mờ cả cặp kính anh đeo.
Đây là cách để mỗi ngày tỉnh dậy của anh nhưng nó có một nhược điểm là sẽ rất mệt vào buổi trưa nên lúc đó anh sẽ tranh thủ đánh một giấc ngắn.
Đang kiếm sách trong cặp thì một bàn tay đặt lên vai anh, làm sống lưng lạnh toát.
“Có cà phê của tôi chưa ?”
“Tôi nghĩ cô đã bỏ đi rồi chứ ?”
“Lâu lâu ông Antonov vẫn nghĩ như anh đó, tôi chỉ lấy sữa đặc mà thôi”
Minh Toàn lúc này mới để ý cô gái đang nói tiếng Việt.
“Mà sao cô nói tiếng Việt được vậy ? Bác Antonov dạy cô hả ?”
“Tôi tự học, tôi nói tiếng Anh không được tốt lắm nên dùng cái này để nói với bác anh.”
Minh Toàn quay ngoắt lại, đôi mắt đáng sợ cùng cặp răng nanh sắt nhọn của cô gái đang nhăm nhe về phía anh.
“Cứu tôi với !”
Anh chạy ra cửa, vặn tay nắm cửa nhưng bị khóa rồi, ngay lập tức, Minh Toàn lao vào nhà vệ sinh, chốt chặt cửa lại.
“Úc mà cho mua súng là tao xử đẹp mày rồi !”
Đèn nhà vệ sinh bỗng tắt ngấm, làm tim Minh Toàn đập rất mạnh, mồ hôi toát ra lạnh cả lưng.
“Cả tầng này không ai đâu mà kêu !”
Anh lấy đèn pin dự phòng ra, tay thì run run mở hé cửa ra, không có ai.
“May quá, nó đi rồi.”
“Chưa đâu nhóc.”
“Tha tôi đi,...tôi hứa sẽ pha cho chị cà phê mỗi ngày.”
“Nhưng giờ ta không cần nó nữa !”
Minh Toàn giờ đã hoảng hốt lắm rồi, anh định bỏ chạy thì chân bỗng nặng như chì, té đập mặt xuống đất, cô gái đi về phía anh.
“Cô định làm gì ?! Tránh xa tôi ra !”
Anh dùng tay lết vào phòng, cố tránh khỏi thứ quái vật này.
“Đùa cậu xíu thôi, tôi không có ý cắn cậu đâu, cũng như tôi chưa làm gì ông Antonov cả”
Lúc này, đôi chân đã trở lại bình thường. Minh Toàn đứng dậy và bước ra ngoài, cô gái đang tự pha cà phê, thấy cô tập trung như vậy, anh chỉ ra sô pha ngồi và uống cà phê tiếp.
Cô gái đi ra và ngồi xuống cạnh anh cùng ly cà phê trong tay.
“Cô có thể tự pha mà, đâu cần tôi đâu.”
“Nhưng tôi làm có lẽ không được như cậu.”
Minh Toàn vẫn im re, không nói gì. Cô gái nhích lại gần xem anh đang làm gì.
“Cậu làm gì vậy ?”
“Tôi đọc sách thôi.”
“Cậu tên gì vậy ?”
“Nguyễn Minh Toàn, gọi là Minh Toàn thôi.”
“Tôi là Ruri, rất vui được gặp cậu.”
Minh Toàn bỏ sách xuống.
“Còn tôi thì không, tự nhiên có một fan cuồng của một bộ truyện nào đó đột nhập vào nhà lúc 4 giờ sáng thì ai vui nổi ?”
Mà lúc nghĩ kỹ lại thì gương mặt anh tái nhợt. Ruri kéo tay anh ra và cắn một phát.
“Cô làm…gì vậy ?”
Cảm giác đau điếng người làm anh tưởng mình mất luôn cánh tay rồi.
“Chứng minh cho cậu thấy tôi là ma cà rồng.”
“...Tôi tin cô mà, nhưng mà né ra ! Tôi không…hiểu tại sao bác mình lại có thể chung sống với cô chứ ?”
“Mà tôi vẫn có nhà đó.”
“Thế nhà cô ở đâu ? Trong hang à ?
“Không, bên cạnh nhà cậu nè.”
Minh Toàn nhìn mái tóc màu tím của cô, rồi nhìn con hải cẩu trong tay cô gái.
“Vậy là tôi sẽ sống chung với một con quỷ hút máu à ?”
“Không hẳn vì tôi ít khi đụng vào con người lắm, đa phần là động vật.”
“Chắc cô cũng già lắm rồi nhỉ ? Theo tôi nhớ là ma cà rồng bất tử mà.
“Tôi cũng như người thôi, cũng lớn lên và già đi.”
“Vậy cô sống với gia đình hả ?”
“Không, tôi được cho sang đây để sống.”
“Mà cô có ăn được đồ ăn bình thường không ?”
“Chắc chắn rồi, chỉ cần thêm máu là xong.”
“Lạ nhỉ ? Ma cà rồng thích uống cà phê cơ đấy.”
“Bên cạnh đó thì tôi không bị ánh mặt trời giết chết đâu.”
Mặt Minh Toàn tối sầm lại, anh nghĩ rằng sẽ bắt và phơi nắng Ruri chứ, giống như trong sách vậy.
“Nhưng tôi vẫn sẽ bị rát da, nên tôi luôn trùm mặt kín mít.”
“Không ai nghi ngờ cô hả ?”
“Tôi chỉ ra ngoài vào ban đêm thôi, ít khi ra ngoài lúc trời sáng lắm.”
“Chắc tôi phải khóa cửa lại chứ cô nguy hiểm quá, lỡ thủ tiêu tôi luôn thì sao.”
“...Ch…cho..tôi cắn cậu một cái nữa…nha.”
Minh Toàn đứng dậy sau khi nghe cô gái thủ thỉ bên tai.
“Kh…không, đừng nói vậy nha.”
“Nói thật là máu cậu rất…ngon đó.”
“Tránh xa tôi ra.”
Anh lấy ly cà phê uống hết của Ruri mang đi rửa. Đang ngâm nga khúc hát thì cảm giác có người đang đứng sát bên anh, làm anh nhất thời lo lắng.
“Cần tôi giúp gì không ?”
“Không đâu, chỉ cần cô về nhà là được rồi.”
“Tôi muốn được xem cuộc sống bình thường của cậu.”
“Về đi, công việc của tôi chán lắm, quanh quẩn thôi, với đừng theo tôi nha, làm ơn.”
Minh Toàn úp ly lên và bắt đầu tiến hành lắp đặt máy tính và thiết bị khác trong phòng sách của bác Antonov. Ruri nhìn anh làm không chớp mắt.
“Đừng nhìn tôi chằm chằm như vậy, đáng sợ lắm đó.”
“Chỉ cần đừng quay lại là được.”
Ruri bước lại gần, nhắm vào cổ anh nhào đến. Minh Toàn bỗng lách người sang bên rồi do sàn nhà trơn làm cô gái trượt chân, chút nữa ngã xuống đất nếu không có người giữ lại.
“Với tôi cũng nguy hiểm không kém cô đâu, xin lỗi nha.”
Anh đỡ cô ngồi dậy, tay vẫn phòng bị. Ruri bất ngờ bay lên, mái tóc sà xuống, chỉ nhìn thấy cặp mắt đỏ như máu của cô.
“Tôi không…có ý…đó.”
“Giờ cậu muốn biết ai nguy hiểm hơn không ?”
Cô khống chế Minh Toàn lại, ghì chặt anh xuống đất. Minh Toàn thì bất lực thật rồi, anh định gầm lên nhưng bỗng cứng họng.
Ruri cắn vào cổ anh trong tuyệt vọng. Cảm giác như cổ bị con dao cắm vào rồi máu chảy ra liên tục.
Tay chân Minh Toàn đã trở lại bình thường, anh đẩy Ruri qua một bên và chạy ào ra ngoài hành lang.
“Xin lỗi cậu nha, tôi không kiềm chế được.”
Ruri lại gần anh.
“Cô thấy chưa, tôi xém chết do cô đó.”
“Chết đâu ? Mà vào nhà đi, tôi xin lỗi mà.”
Thấy Minh Toàn còn đang phòng bị thì cô bỏ về nhà mình. Lắp tiếp những thiết bị, lấy ghế xoay và ngồi đọc sách. Anh không sao tập trung được vì cảnh Ruri hút máu anh vẫn luôn xuất hiện trong đầu anh.
Chắc mấy đêm tiếp theo sẽ hơi mệt đây.
Updated 42 Episodes
Comments