Bây giờ tâm trạng Minh Toàn đang rất bất an. Cửa nhà khóa chặt, trong tay là cây chổi, tuy làm việc nhưng anh vẫn giữ trạng thái phòng bị.
Tới 8 giờ sáng, anh choàng khăn cổ và đi xuống, nay đi mua đồ ăn với nguyên liệu.
“Đây…chỉ có chỗ này là gần nhất thôi.”
Ra siêu thị gần nhà. Nơi đây thật sự rất lớn, đi vào lấy giỏ đựng hàng và bắt đầu theo danh sách có sẵn.
Thiếu mỗi gạo nên Minh Toàn đi vòng vòng tìm. Ruri từ lúc nào đã đứng sau lưng anh.
“Tôi tìm được rồi nè.”
“Sao cô lại đi theo tôi ?”
“Tò mò xem cậu đi đâu thôi ?”
Ruri bỏ bịch gạo vào trong giỏ hàng cho Minh Toàn rồi nối bước theo anh đi ra máy tính tiền.
“Cảm ơn nha.”
“Nếu được thì cậu nấu cho tôi ăn được không ?”
“Cũng được...nhưng không có nhân lúc lơ là mà cắn tôi nha, hơi mệt đó.”
Bỏ hết những món đồ vào trong bịch mà Ruri lấy sẵn ra, anh có chút khó thích nghi với sự nhiệt tình kỳ lạ này.
“Đừng lo…tôi sẽ không làm gì cậu đâu.”
Minh Toàn cùng Ruri đi về. Thi thoảng anh lại liếc sang Ruri xem cô có định cắn mình không.
Về đến nhà thì anh bắt tay vào sắp xếp đống đồ vừa mua vào tủ lạnh và những tủ bên trên.
Anh chàng đang cân nhắc là có nên hỏi gì thêm cô ả ma cà rồng này không, mặt cứ đanh lại mà môi cứ mấp mé mãi mới cất được lời.
“Nè…tôi hỏi một chút được không ?”
“Cậu cứ hỏi đi…có gì sao ?”
Ruri đang nằm ngoài sô pha xem TV, quay qua nhìn Minh Toàn đang khổ sở với quyết định của mình.
“Cô sống một mình hay có ai đó bầu bạn không ?”
“Tôi có 3 chị khác.”
“Họ là con người nhỉ ?”
“Cũng như tôi thôi, nhưng họ rất dữ, tuy bề ngoài rất dễ thương.”
“Mấy người có thân với nhau không ?”
“Rất thân là đằng khác.”
“Đừng nói họ là có tôi ở đây nha.”
“Quá muộn rồi, họ ở đây nè.”
Minh Toàn nhìn ra ngoài ban công thì có 3 cô gái đứng ngay đó, choàng áo khoác, những cặp mắt đỏ ngầu như muốn ăn tươi nuốt sống anh vậy.
Biết sắp hết đời rồi nên Minh Toàn co giò phóng ra ngoài, anh không muốn biến thành xác khô đâu.
Thang máy vừa xuống được một chút thì bỗng mất điện.
“Sao lại ngay vào lúc này.”
Anh rầu rĩ ngồi xuống, cố không nhìn lên vì…mấy chuyện “bất chợt” như này cũng chả nên hy vọng gì nhiều.
“Ít ra cũng an toàn rồi.”
“Nếu do bọn tôi làm còn an toàn nữa không ?”
4 cặp mắt đỏ như máu, phát ra thứ ánh sáng ma mị đứng cạnh anh. Minh Toàn lấy dây chuyền bạc xuống.
“May mà tao có mang cái này.”
Đưa lên trước 4 con mắt đầy sát khí kia thì đổi lại là tiếng bật cười.
“Nó ngây thơ nhỉ ? Chúng ta không sợ thứ đó.”
Cảm nhận được có gì đó lao đến thì anh tung đấm. Tới khi cửa thang máy mở ra, anh lao đầu thục mạng đi luôn.
Ra được bên ngoài, Minh Toàn thở hồng hộc, tháo kính xuống để lau hơi nước rồi ngay lập tức ào đi.
“Tối nay chắc mất ngủ quá, không lẽ cứ ôm cây gậy trên tay ?”
Đường phố tấp nập người qua lại, an toàn rồi. Anh đang nhìn lên để tìm cách về nhà, thấy họ đã không còn trong nhà nữa thì anh mới đi lên.
“Chả biết bác Antonov có mắc bệnh tim với tụi này không chứ mình…có nguy cơ trụy tim rồi đấy.”
Đẩy hé cửa ra, bật đèn lên và đi vào trong. Minh Toàn lấy trứng với bánh mì ra, chuẩn bị ăn sáng.
Cửa được khóa chặt, mà vẫn sợ nhất là họ ở trong phòng ngủ của mình. Anh lấy dao và đèn pin lên rồi nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ ra và bật đèn lên, không có ai ở đây.
Thế là yên chí ăn sáng với sắp xếp nhà cửa tiếp. Ngồi trên sô pha, xem TV và ăn bữa sáng. Minh Toàn lúc này mới dám thở mạnh.
Yên bình không lâu thì tiếng cười đùa ở nhà của Ruri vang lên. Mồ hôi lại toát ra lạnh sống lưng, anh lấy băng quấn cổ lại và kiếm bộ áo khoác lông cực dày mặc lên.
Anh từ từ ngồi xuống, chỉnh máy lạnh xuống mức thấp nhất, ngồi chờ đợi. Trời đánh tránh bữa ăn mà, 4 cô gái xuất hiện đằng sau lưng anh.
“Nó quấn như này sao cắn đây chị ?”
“Giết nó trước.”
Minh Toàn bị ghì chặt xuống ghế trong khi còn chẳng hiểu có chuyện gì đang xảy ra.
“Mày đánh tao hơi đau đó, đồ con người.”
“Ai bảo mày dọa tao chi ?!”
Bị một kẻ đè lên người, tay cô gái từ từ gỡ băng ngay cổ ra.
“Xin lỗi nha, sáng giờ chưa kiếm được con mồi.”
Cô gái cắn vào cổ anh, sau khi thấy 3 người còn lại tiến đến gần thì anh với tay lấy con dao rớt dưới đất, đâm vào bụng của cô gái đang hút máu anh. Đẩy sang một bên và bật dậy, anh mở cửa sổ ra, ánh nắng chiếu thẳng vào 4 con ma cà rồng, khiến 3 con lùi lại.
“Đóng cửa lại đi ! Cậu giết chúng tôi mất !”
Tiếng kêu gào của 3 cô gái kia làm Minh Toàn lung lay, anh kéo rèm lại nhưng vẫn sẵn sàng để mở ra lần nữa.
“Bước về nhà của mấy người đi, nhanh lên !”
Riêng Ruri thì không sao nhưng vẫn kéo 3 cô chị về.
“Xin lỗi…nha.”
Đóng sầm cửa lại. Minh Toàn thở phào nhẹ nhõm, như này quá đủ rồi. Nhìn lại thì mất con hải cẩu bông rồi !
Anh sang nhà Ruri để lấy lại, trong đầu liên tục nghĩ đến cảnh nó bị xé nát.
Ruri mở cửa ra.
“Có gì không ?”
“Trả con hải cẩu của tôi đây.”
“Cho chúng tôi mượn một chút đi, yên tâm, chúng tôi không phá nát nó đâu, cậu vào chơi không ?“
“Không, nếu mà tôi không thoát ra kịp thì chắc thành xác khô mất.”
Cô gái chạy vào trong, một lúc sau thì kéo cô chị lúc nãy cắn anh ra ngoài.
“Tụi tôi chỉ qua định chọc cậu thôi, ai ngờ chị Sakura cắn thật.”
Minh Toàn lùi lại, thấy thế, cô gái liền đổi màu mắt lại.
“Tôi cũng nên xin lỗi vì lúc nãy lỡ đâm cô.”
“Không sao đâu, cũng lành rồi mà.”
Sakura đưa tay lên, ánh mắt thiện chí nhìn Minh Toàn.
“Làm bạn nha.”
“Được, nhưng đừng có sang quấy rầy tôi đó, sáng tới giờ đã quá khủng khiếp rồi.”
Anh bắt tay Sakura, cô gái này tuy cũng có cặp mắt đổi được màu nhưng mái tóc lại màu hồng, đeo bông tai, còn lại thì có nét giống Ruri.
“Tôi về nha, trưa tôi qua lấy.”
Ruri níu áo anh lại.
"Mà cậu chưa làm đồ ăn sáng cho tôi kìa."
"Để trưa ăn luôn đi,...giờ tôi hơi lười."
"Không là tôi xử cậu đó."
Còn cách nào nữa đây, Minh Toàn phải ra bếp nấu ăn tiếp. Ruri với mấy chị của cô ngồi ở phòng khách chờ.
Nói là sang để phòng trường hợp Ruri bị Minh Toàn tấn công chứ nhìn ánh mắt long lanh của họ thì Minh Toàn chỉ thở dài và làm cho cả 4 người.
Anh vào phòng máy tính với mấy thiết bị vừa lắp, xem lại mấy bản thảo mà anh đã tự mô phỏng theo thiết kế súng trường.
Đống này chỉ xem với vẽ cho vui thôi. Kệ sách chứa đầy những tư liệu lịch sử cùng những cuốn tiểu thuyết nổi tiếng, những học thuyết quân sự,..., nó là những gì bác Minh Toàn để lại vì biết thằng cháu mình kiểu gì cũng sẽ thích. Đang say sưa nghiên cứu thì cửa phòng mở ra.
Ruri tiến đến gần cậu, lấy một tấm bản đồ lên xem.
“Cái gì đây ?”
“Bản đồ trận Khalkhin Gol.”
“Thế cả ngày của cậu chỉ vậy thôi ư ?”
“Đúng vậy, nếu được thì cô có thể tìm một cái gì đó để đọc.”
“Cuốn này có nghĩa là gì vậy ? Sao chữ lạ thế ?”
“Học thuyết chiến tranh chớp nhoáng, tiếng Nga ấy.”
“Dày cộp như này chắc tới già mới xong.”
Hai cô chị sinh đôi tò mò vào theo. Họ có mái tóc vàng như nhau nhưng một người cài kẹp tóc để dễ phân biệt.
“Đây là Umi còn người cài kẹp tóc là Umeko.”
“Ờm…chào.”
Để anh tập trung làm việc, Ruri liền kéo hai cô chị của mình ra ngoài và đóng cửa lại.
Anh học khoa Lịch Sử nên lúc nào cũng đọc sách lẫn nghiên cứu về nó. Người ta nghĩ rằng học những cái này rất chán và người học nó cũng như vậy, nhưng Minh Toàn thì khác, anh là một người khá vui tính, rất dễ nói chuyện cả ngày mà không sợ chán.
Updated 42 Episodes
Comments