Chương 3: Trà xanh luôn ở xung quanh

“Cảm ơn cậu đã hợp tác.” Kết thúc buổi làm việc tại một nhà hàng sang trọng, Mộc An như thường lệ vươn tay bắt tay đối tác. Cậu thanh niên bên kia chỉnh lại cổ áo, mỉm cười bắt tay cô: “Được làm việc với người như cô Mộc An đây, đúng là vinh hạnh của tôi.”

Buông tay nhau ra, cậu ta vẫn còn luyến tiếc và gọi lại khi cô chuẩn bị rời bàn. “Cô này, tại sao chúng ta không gặp nhau sớm hơn nhỉ?”

“Tôi không hiểu ý cậu cho lắm.” Cô giữ nụ cười lịch sự, trong khi An Huy đi cạnh đã có vẻ căng thẳng. Anh ta nhanh tay mở điện thoại, như thể sẵn sàng ghi âm và gọi điện bất kì lúc nào.

“Mặc dù chỉ mới nói chuyện với nhau vài tiếng, nhưng tôi thật sự rất coi trọng năng lực của cô đấy. Phải chi tôi chiêu mộ được cô trước Swings nhỉ.”

“Cậu khéo đùa rồi.”

“Không, tôi nói thật đấy chứ. Cô Mộc An đây liệu có muốn cân nhắc chút không?”

“Cảm ơn ý tốt của cậu hai, nhưng tôi nghĩ mình chưa cần đâu. Hiện tại công việc của tôi vẫn đang rất tốt. Tạm biệt.”

Cô nhanh chóng rời khỏi, trong lòng còn cảm thấy hôm nay mình hơi xui. Rõ ràng tên Minh Đông này đang muốn lôi kéo cô để tăng sức nặng cho phe mình đây mà.

Trương Minh Đông, con trai thứ hai của chủ tịch Trương, trạc tuổi cô và đang cùng anh mình là Minh Quốc giữ chức phó tổng giám đốc Dream. So với người anh có vẻ trưởng thành và sâu sắc của mình, Minh Quân có vẻ thoải mái và phóng khoáng hơn nhiều.

Điều cô không ngờ là những câu nói ấy của Minh Đông lại đến tai Hà Quân. Nhận tin nhắn từ trợ lí, vẻ mặt anh thay đổi hẳn. Hay cho một tên ở đâu chui ra, chỉ mới gặp lần đầu đã muốn cướp người của anh.

“Tổng giám đốc, tôi vào nhé.” Người phụ nữ quyến rũ với mái tóc xoăn màu nâu hạt dẻ bước vào phòng. Cô ta mặc chiếc váy ôm sát người, không hở hang táo bạo nhưng cũng không kín đáo gì mấy, hầu như mọi ưu điểm đều được khoe ra triệt để.

“Tôi còn chưa cho cô vào.” Giọng anh trầm hẳn, quay mặt ra ngoài không thèm nhìn tới. “Mặc áo tử tế vào rồi nói chuyện.”

“Tôi tưởng anh sẽ thích thế này hơn khi gọi tôi lên văn phòng gặp anh chứ.” Cô ta nhún vai, đi vòng ra cửa lấy áo blazer dài từ quản lí của mình. “Được rồi, giờ thì quay mặt lại và nhìn đóa hoa rực rỡ nhất công ty nào.”

“Khánh Linh, đừng để tôi nhắc nhiều lần chuyện này.” Anh gõ gõ ngón tay trên bàn, từ ánh mắt có thể thấy rõ anh đang không vui. “Đừng nghĩ tôi không dám làm gì cô.”

“Được rồi được rồi, anh chả thú vị gì cả. Anh muốn nói gì với tôi nào?”

“Ngừng tạo scandal, hoặc cô sẽ không xuất hiện trong vòng nửa năm.”

“Gì? Anh đùa à? Anh có biết tôi kiếm được bao nhiêu lợi nhuận cho công ty không?”

“Tôi không quan tâm, ngừng làm chuyện vô bổ khiến người khác mệt mỏi vì mình đi.”

“Sao? Hay anh ghen à?” Khánh Linh đột ngột bật cười. Cô ta rảo bước lại gần anh, nhưng khi  còn cách hơn 5 bước chân thì bị tiếng gõ bàn của anh ghim lại tại chỗ.

“Biến khỏi tầm mắt tôi, ngay lập tức.” Giọng anh nhẹ nhàng nhưng lại như mang theo sức nặng ngàn cân. Vừa dứt câu, anh lại nhấc điện thoại gọi cho ai đó. “Ngưng lương hai tháng, nửa năm còn lại cấm nhận bất kì hợp đồng nào cho kẻ không biết điều.”

“Anh!” Khánh Linh gân cổ muốn cãi lại gì đó. Cô ta thừa biết rằng dù Hà Quân chỉ căn dặn như vậy, nhưng nửa năm sau cô ta sẽ vô cùng vất vả. Tài chính không phải vấn đề lớn, nhưng với một diễn viên thì không có hợp đồng trong vòng nửa năm lại là một chuyện hệ trọng.

“Cô Khánh Linh, cô nên đi rồi.” Quản lí bên ngoài bước vào, gần như dùng sức kéo cô ta đang tức tối rời đi. Giày cao gót nện thành từng âm thanh lớn trên nền gạch lát. Lúc cô ta muốn vào thang máy cũng là lúc Mộc An vừa tới.

“Hừ!” Có lẽ do bực mình, cô ta thậm chí còn không thèm chào cô tiếng nào. Cô cũng đã quá quen với tính cách tiểu thư của Khánh Linh. Không rõ xuất thân của cô ta thế nào, nhưng năng lực phải công nhận là xuất sắc bậc nhất, khó ai bì kịp. Chỉ là tính tình không tốt lắm, lại còn có sở thích “xào couple”, tạo scandal tình ái để duy trì độ nổi tiếng của bản thân.

Trong khi đó, Hà Quân đang vô cùng bực bội. Vừa bực vì vợ mình bị kẻ khác gạ gẫm, dù không phải gạ gẫm tình cảm đi nữa thì anh vẫn khó chịu, vừa bực vì sự không biết điều của Khánh Linh. Nếu không phải cô ta có ích cho sự phát triển của Swings, anh thật sự muốn kết thúc hợp đồng từ lâu rồi.

“Tôi vào được không?” Cô gõ cửa.

“Em vào đi.” Anh nhìn cô bước vào và khóa cửa, cơn giận chỉ nguôi xuống một chút khi thấy cô đang mặc bộ đồ mình tặng. “Lần sau em cứ vào thẳng là được, không cần gõ cửa đâu.”

“À được rồi. Tôi đến để báo cáo việc sáng nay. Người được công ty bên kia cử đến là cậu hai Minh Đông. Mọi việc rất suôn sẻ, hợp đồng rất có lợi cho chúng ta. Cậu Minh Đông khá dễ nói chuyện, có vẻ cậu ấy đã có ý nhượng bộ…”

Rầm!

Tiếng đập bàn lớn khiến cô ngừng lại.

Không hiểu vì lí do gì mà anh có vẻ tức giận hơn. Sau đó lại như nhận ra gì đó, anh hắng giọng: “Tôi xin lỗi, để hồ sơ lại đó và về nghỉ trước đi, hôm nay cho em tan ca sớm.”

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Anh yêu nhiều nên anh mới ghen nhiều nha:))) anh ăn dấm cũng dễ thương quá đê😆😆😆 Trước mặt chồng đừng nên khen đàn ông khác nha chị, một xíu xìu xiu cũng không, chứ ko atula nổi giận á🤣🤣🤣🤣

2025-02-17

12

Lycoris Radiata

Lycoris Radiata

/Heart//Heart/

2025-02-18

0

Tiểu Đào

Tiểu Đào

Cưng thế nhờ

2025-02-17

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play