Cổ Thiên lạc tâm tình khó chịu liền nói: " Này cô bé, đừng được voi đòi tiên. Quay về nơi thuộc về mình đi."
Vừa nghe xong câu trả lời bỗng dưng nước mắt Triệu Vy rơi lã chã.
Cổ Thiên Lạc vừa xoay lưng bước đi, Triệu Vy vươn tay kéo ống tay áo nói: "Chú tên gì? Ở đâu? Khi nào gặp lại ba mẹ cháu sẽ trả lại tiền bánh mì."
Cổ Thiên Lạc nhàng hạ nói: " Không cần đâu, chỉ có chút tiền lẻ. Cháu hãy sống cho thật tốt đừng làm vậy nữa thì coi như trả ơn tôi rồi."
Nói xong anh sảy chân bước đi để mặc cho Triệu Vy đứng như trời trồng. Lấy tay gạt đi nước mắt, cô bé nhặt ổ bánh mì lên, phủi phủi bụi bẩn từ từ đưa vào miệng. Vừa ăn em vừa khóc, tiếng khóc ban đầu nho nhỏ dần dần càng ngày càng to. Mọi người xung quanh tụm lại càng ngày càng đông.
Mọi người qua lại xầm xì to nhỏ, bàn tán xôn xao: " Con cái ai vậy? Chắc là mà đi lạc. Đừng có mà rước họa vào thân thời buổi này chuyện gì cũng có thể xảy ra, coi chừng gặp dân lừa đảo đấy. Thế à"
Một lúc sau chẳng còn ai quan tâm cô bé đang ôm chặt hai đầu gối rụt đầu xuống run rẩy khóc.
Bóng chiều tà trải dài trên bãi cát, một cô bé mặt mài lem luốt, bộ váy trắng tinh giờ dính đầy bụi bẩn. Đôi mắt sưng húp vì khóc quá nhiều, em đang lang thang trên con đường trên bãi cát trắng muốt. Nhìn các cặp gia đình vui đùa trên bãi cát Triệu Vy nhớ đến cha mẹ mình, cô bé rất muốn khóc nhưng khóc không ra nước mắt vì nước mắt đã cạn khô rồi.
Bóng tối từ từ ập đến, xa xa ánh đèn thành phố sáng một vùng, bụng đói, chân run em ngồi khụy xuống đất. Nhìn nhà hàng sang trọng trước mặt em nuốt nước bọt, nhớ lại những kỉ niệm lúc còn ở gần cha mẹ, em cũng từng đến những nơi sang trọng này.
Giờ thì chỉ có thể đứng nhìn mà thôi, ngủ một đêm có thể thay đổi cả một cuộc đời cô bé. Ánh mắt Triệu Vy dần dần trở nên nặng trĩu dần dần kép lại, thân thể từ từ hạ xuống nằm dài trên mặt đất, thoi thóp thở.
Chiếc xe Mercedes Benz sang trọng dừng bên cạnh, một chàng trai cao to, trẻ đẹp sắc mặt lạnh lùng, bước xuống.
Nhìn thấy cô bé nằm dài trước mặt, anh nheo cặp chân mày. Anh lái xe liền chạy đến, nhanh nhẹn kiểm tra rồi nói:" Con bé vẫn còn thở"
Sắc mặt chàng trai thả lỏng nói: "Đưa đến bệnh viện đi."
Một tiếng sau tại bệnh viện xxxxx, tại phòng cấp cứu.
Một bác sĩ nam trẻ tuổi bước ra. Anh là Trác Minh một bác sĩ giỏi trẻ tuổi, mới du học về từ Úc.
Cổ Thiên Lạc liền cất tiếng hỏi: " Thế nào rồi?"
Bác sĩ lắc đầu nói: " Ầy, thật là....... cô bé.bị kiệt sức nên ngất đi thôi. Với lại tôi phát hiện có lẽ cả ngày nay nó chưa ăn gì nên mới thành ra thế này. Bây giờ không sao đâu nghỉ ngơi đầy đủ là khỏe lại thôi."
Cổ Thiên Lạc lặng im không nói. Bác sĩ Trác liền trêu: " Con cái ai thế? Con gái của cậu à?"
Cổ Thiên Lạc quát lớn: " Anh điên à? Tôi chỉ mới 18 tuổi làm gì sinh được đứa bé lớn vậy chứ?" Anh nghĩ tôi là thái tử thời phong kiến chắc?"
Bác sĩ Trác bật cười khanh khách: ". HAAAAAA, trêu cậu thôi. Được rồi vào thăm con bé đi, tôi có việc phải đi trước đây."
Anh vỗ vỗ nhẹ vào vai Cổ Thiên Lạc rồi xoay người bước đi.
Cổ Thiên Lạc mở cửa phòng bước vào, mặt cô bé đã được lao sạch sẽ các vết bẩn, bộ váy trắng tuy còn lem luốt nhưng nhìn kĩ vẫn thấy được bộ váy thuộc hàng hiệu. Điều đó chúng tỏ cô bé được sinh ra trong gia đình có gia thế. Cổ Thiên Lạc thầm nghĩ: " Có lẽ con bé bị lạc mất cha mẹ."
Khi đến gần nhìn thật kĩ Cổ Thiên Lạc lại thấy cô bé rất quen, anh nói nhỏ: " Mình đã gặp con bé ở đâu rồi nhỉ? À, đúng rồi sáng nay gần đèn xanh đèn đỏ. Lúc đó có phải mình đã nói quá lời rồi không!"
Updated 58 Episodes
Comments
🌾.Mật_Quất.☀️
hóng chap s tg ơi.!🙆
2020-11-02
2
✫김태형✫
ủng hộ tg
2020-11-01
1
ℝ𝕒𝕟 𝕄𝕠𝕦𝕣𝕚
Khá hay, mong tác giả ghé qua mình nha
2020-11-01
2