Tình yêu 7 năm..#DuongHung
Hùng và Dương cưới nhau được 7 năm. Hôm ấy , Dương dắt một cô gái về nhà Cạnh* Hùng: Dương, anh về r à , em có nấu chút cơm anh vào ăn đi Dương: ừ //cởi áo khoác// Em chớp mắt nhìn thấy một bóng hìn
0
2
PHÍA SAU CÁNH CỬA ĐÓNG KÍN
“Có những cánh cửa không cần ai mở, chỉ cần người bên trong đủ dũng cảm để bước ra.” Căn nhà nhỏ nằm nép mình nơi con dốc cuối đường Trần Hưng Đạo, lưng tựa vào đồi thông, mặt hướng ra sương mù lặng
0
4
Xuyên sách: Tôi lỡ tay cưa đổ luôn nam nữ 9 phần 1
Chào mọi người. Mình tên là Trần Nguyễn Như Ngọc. Năm nay mình 18 tuổi. Vừa tốt nghiệp cấp 3 được 2 ngày. Niềm yêu thích lớn nhất của mình là tiền và tiểu thuyết.Và để kỉ niệm cho mùa hè đáng nhớ
0
2
Tiểu nhân, vả mặt người thật đã! (Bản tọa sẽ chơi trò này)
Hãy xem bổn tọa dùng ngòi bút này, phác họa nên khúc dạo đầu sảng khoái, đầy kịch tính của vị nữ cường giả kia! ""Chương 1: Tỉnh Lại Giữa Bão Dư Luận, Bổn Cô Nương Sẽ Thanh Toán!"" Đầu như búa bổ, M
0
1
📸 góc nhỏ bình yên
Cơn mưa bất chợt tràn xuống thảm cỏ xanh mướt, giọt nước vỡ trên vai, trên tóc, trên những tiếng cười không kịp giấu, cô gái ôm chặt chú mèo vào ngực, chàng trai kéo tay bạn thân, cả hai ôm đầu chạy v
0
2
Thần ư,lại đây ta diệt hết! (Đọc mất thời gian lắm)
Được rồi, Đại Năng Kể Chuyện bản tọa đây, nghe đây tiểu tử! Ngươi muốn một câu chuyện về kẻ phá giới thách thức uy quyền sáng tạo? Hừ, đơn giản như bỡn! Hãy để bản tọa đây dẫn dắt ngươi vào thế giới t
0
1
Lâm Ca-"Bóng Tối Của Kẻ Sống Sót Cuối Cùng"
CHƯƠNG 1: MỞ MẮT GIỮA TAN TÍCH Mùi khói, máu và tro tàn xộc vào mũi. Lâm Ca tỉnh dậy giữa một bãi chiến trường. Xung quanh là xác người, xác quái vật, đất đá bị xới tung, và bầu trời đen như mực. Cả
0
7
Tết Cuối Cùng Của Ngoại
Tôi từng rất yêu Tết. Khi còn nhỏ, Tết là những ngày hạnh phúc nhất trong năm. Khi tôi được mặc áo mới, theo mẹ ra chợ mua bánh mứt, cùng ba dọn dẹp nhà cửa, và háo hức đợi lì xì từ bà ngoại. Nhà ngoạ
0
1
"Dương..,Người Khiến Tớ Mỉm Cười"
Chương 1: Cô bạn bàn cuối Lâm luôn chọn ngồi gần cửa sổ. Không phải vì thích gió trời hay muốn làm nhân vật "ngôn tình", mà chỉ đơn giản là... dễ mơ màng. Cái nắng xuyên qua ô cửa khiến mái tóc cậu l
0
1
Đám Tang Của Chính Mình
Tôi đã từng nghĩ mình có rất nhiều bạn bè, có một gia đình đủ đầy, có những người quan tâm mình thật lòng. Nhưng tôi cũng luôn tự hỏi: nếu một ngày tôi biến mất, ai sẽ thực sự đau buồn vì tôi? Câu hỏi
0
1
Vụ Án "Trộm Kho Báu" Ở Quán Bún Bò
Tên tôi là Nam, một thanh tra trinh thám nổi tiếng (trong phạm vi quận nhà tôi). Sáng nay, khi đang nhâm nhi ly cà phê thì tôi nhận được một cuộc gọi khẩn cấp từ bà Tư – chủ quán bún bò nổi danh nhất
0
1
Không Đau Nữa Rồi..[DuongHung]
Chiều mưa, Hà Nội trời bị phụ bởi một màu xám xịt lạnh lẽo như thể bầu trời cũng đã mệt khi phải cố gắng tỏ ra tươi sáng vào một ngày mà tất cả chỉ còn lại dư âm. Quang Hùng đứng bên khung cửa kính, l
2
17
Những ngày không còn gặp nhau
🌧️ CHƯƠNG 1 – Lúc Dương còn cười Lê Quang Hùng gặp Trần Đăng Dương vào một buổi chiều nhạt nắng. Dương ngồi nơi bậc cầu thang cũ, cầm hộp sữa uống dở, cổ áo trắng nhàu nát, vạt áo bung ra vì vội v
1
3
[JSOLNICKY] Cây Phượng Già Hạnh Phúc
Hạ chiều hôm ấy tôi vẫn còn nhớ rất rõ nụ cười xinh đẹp phảng phất cùng với gió ở gốc phượng nhỏ, em ấy nhìn tôi mái tóc nhẹ nhàng đón nhận ánh nắng dưới ánh cây phượng đỏ rực ngày ấy. Nhìn nụ cười ấy
1
26
Đêm
-Đêm nay trông dài nhỉ? -ừ, bộ hôm nay lại không ngủ à, ngủ đi rồi nó sẽ ngắn lại thôi. Nàng cười nhạc, nhìn ra cửa sổ. Ánh đèn đường chiếu rọi cùng với ánh sáng của mặt trăng làm cho căn phòng khô
0
1
Ta xuyên về cổ đại,cùng hệ thống thống nhất toàn đồ!
## Chương 1: Từ Thế Kỷ 21 Đến Đất Văn Lang Cổ Xưa Giữa lòng Sài Gòn hoa lệ những năm đầu thế kỷ 21, Liên Hoa không khác gì bao cô gái trẻ khác. Cô là một sinh viên năm cuối ngành Lịch sử, với mái tóc
4
6
"Kén" tình yêu
--- Cô bảo: — Em yêu anh. Anh nhìn cô một lúc lâu, rồi cười. — Yêu à? Cô gật đầu, mắt trong veo, như một đứa trẻ đem viên sỏi màu đến khoe. — Yêu. Giống như mẹ từng nói với em. Là luôn ở bên. L
0
0
Loài Hoa Nở Khi Anh Đau
Người ta kể rằng, sâu trong cánh rừng Lệ Sầu, có một loài hoa không tên. Nó không nở theo mùa. Không sống bằng ánh sáng. Không cần đất. Nó chỉ nở khi ai đó yêu mà đau. Người dân gọi nó là: “Mạn Liê
0
0
124 + 710, anh yêu em!
23/9 một buổi chiều mưa phùn chiếc xe cũ kĩ dừng lại một ngôi nhà ngay thị trấn nằm xa trung tâm, bóng dáng một cậu nhóc chạc 5 tuổi hí hửng bước xuống xe : Ồ, có lẽ là người mới chuyển đến sống Đố
0
8
Mùa hè tươi mát,hè đến rồi quẩy thôi!(kem).
""Chương 1: Đại Náo Mùa Hè - Nhiệm Vụ 'Kem Quốc Dân' Khởi Động!"" Mùa hè đến rồi, hỡi các đạo hữu! Cái nắng chang chang của hạ chí như muốn nung chảy cả linh hồn, khiến vạn vật đều phải cúi đầu quy p
0
0