Vt để Tạo Gr
CÂU CHUYỆN CỦA NHỮNG NGƯỜI Ở LẠI Có những người bước vào đời ta rất khẽ. Không ồn ào, không hứa hẹn. Nhưng khi rời đi, họ mang theo cả một khoảng trời mà ta không bao giờ lấy lại được. 1. Mùa mưa năm
0
0
Cho anh cơ hội theo đuổi em
1 hôm trời mưa bão, người con gái tôi thầm yêu 12 năm đã được tỏ tình , tuy không biết cô ấy có đồng ý hay không nhưng đối với tôi , hiện cũng không đủ can đảm đến với cô ấy . Cậu ta là 1 tên nhà già
0
1
[PhaoLy_Pháo Northside x Lyly] Rabbit.
“Ủa đâu ra con thỏ ngay chỗ phim trường vậy ta” Nguyễn Hoàng Lan năm nay 25 tuổi được nhận lời mời làm diễn viên của bộ phim Thỏ Ơi! do chú của nàng là đạo diễn, không phải đi từ cửa sau mà là đi cast
0
4
[RhyCap] .Em yêu anh.
Chào! Tôi là Hoàng Đức Duy,tôi là một cậu nhóc được mọi người hay nhắc đến với gương mặt rạng rỡ, nụ cười toả nắng tựa mùa xuân. Còn anh người con trai tên Ngu
0
3
[NSFW] Bạn Thân(3)
(Warning: phần này khá là dark ở nửa cuối, không khuyến khích hay cổ xúy bắt chước. Và nên né xa ra nếu bạn còn muốn ăn cơm mẹ nấu thay vì cơm nhà nước) . . _______ Tôi sắp chết rồi. Chính xác là tôi
0
2
Tôi và nhỏ (3)
Tôi vẫn ngồi ở đó. Và theo thời gian, điều đó không còn là thói quen nữa, mà trở thành một quyết định. Không ai ép tôi phải ngồi nguyên một chỗ. Không có quy định nào buộc tôi phải giữ nguyên vị trí
0
1
{Creepypasta} Cánh Cổng Hư Vô Và Người Con Gái Tôi Yêu Chương 9
Cái lạnh của mùa đông dường như không thấm thía gì so với sự buốt giá đang lan tỏa từ tận xương tủy của Lazari. Sau khi tình cờ nghe được cuộc đối thoại giữa Slenderman và các Proxy, em bàng hoàng nhậ
0
0
{Creepypasta} Cánh Cổng Hư Vô Và Người Con Gái Tôi Yêu Chương 8
Trong cái u tối của dinh thự Creepypasta, sự xuất hiện của Maximilian Rothschild như một đốm lửa nhỏ sưởi ấm cho trái tim đang dần đóng băng của Lazari. Max không phải là kẻ xa lạ, anh là thanh mai tr
0
0
Mùa Đông
Có những người bước vào cuộc đời ta rất nhẹ dàng, không ồn ào, không hứa hẹn dài lâu. Nhưng vẫn đem lại được cảm giác gọi là tình yêu. Rồi họ rời đi.Mình cũng chẳng thể ép buộc họ phải yêu mình ,
4
6
TÔN VIỄN – TAY CÂU
12 Ngày đó đến sớm hơn Tôn Viễn nghĩ. Một người đàn ông trung niên. Say rượu. Cãi nhau với vợ. Ông ta đứng bên sông. Gào khóc. Tôn Viễn đến. Đứng cách ông ta vài mét. “Anh cứu tôi đi!” Người đàn ông h
0
0
TÔN VIỄN – TAY CÂU
11 Tin đồn bắt đầu lan. “Có người đàn ông hay xuất hiện gần mấy chỗ tự sát.” “Không khuyên can, cũng không báo công an.” “Chỉ đứng nhìn.” Cảnh sát tìm đến Tôn Viễn lần thứ hai. “Anh có mặt ở ba vụ tự
0
0
TÔN VIỄN – TAY CÂU
10 Sau chuyện của Linh, Tôn Viễn không còn ngồi câu như trước. Anh đi nhiều hơn. Những bờ sông vắng. Những cầu nhỏ. Những đoạn lan can hoen gỉ. Anh không tìm người. Nhưng người tìm đến anh. Một thanh
0
0
Pov ngắn: Học Đàn
Nguyễn Quang Anh là một cái tên có tiếng tăm vangtrong giới dạy đàn, đàn giỏi,đẹp trai,đẹp trai đến mức người ta ví son rằngdung mạo hắn cũng tuyệt mỹ như những nốt nhạc hoàn hảo mà ngón tay hắn tạo
0
0
{Creepypasta} Cánh Cổng Hư Vô Và Người Con Gái Tôi Yêu Chương 7
Dinh thự Creepypasta dạo gần đây bao trùm bởi một bầu không khí đặc quánh sự u uất. Lazari không còn là cô gái hay cười, hay tặng hoa dạo nọ. Mỗi lần gặp Helen và Judge Angels ở hành lang, em chỉ khẽ
0
0
{Creepypasta} Cánh Cổng Hư Vô Và Người Con Gái Tôi Yêu Chương 6
Sau cái đêm định mệnh ở phòng tranh, Lazari biến mất. Em rời khỏi dinh thự không một lời từ biệt, mang theo trái tim vỡ vụn trốn vào một góc sâu thẳm nhất của khu rừng già. Hai tháng trời, em dùng sự
0
0
{Creepypasta} Cánh Cổng Hư Vô Và Người Con Gái Tôi Yêu Chương 5
Thời gian là thứ tàn nhẫn nhất, nó biến một đứa trẻ thành thiếu nữ, và cũng biến những cảm xúc ngây ngô thành một loại tâm tư trĩu nặng. Năm Lazari 17 tuổi, cô không còn là "cái đuôi nhỏ" chạy lạch b
0
0
{Creepypasta} Cánh Cổng Hư Vô Và Người Con Gái Tôi Yêu Chương 4
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, cô bé Lazari 8 tuổi ngày nào giờ đã trở thành một thiếu nữ 14 tuổi. Dù vóc dáng có cao lớn hơn, mái tóc nâu đã dài quá vai, nhưng thói quen làm "cái đuôi nhỏ" của Helen
0
0
{Creepypasta} Cánh Cổng Hư Vô Và Người Con Gái Tôi Yêu Chương 3
Kể từ ngày định mệnh ấy, dinh thự Creepypasta vốn dĩ đầy rẫy những âm thanh rùng rợn và u ám bỗng xuất hiện một âm thanh mới: tiếng bước chân lạch bạch chạy dọc hành lang cùng tiếng gọi lanh lảnh khôn
0
0
{Creepypasta} Cánh Cổng Hư Vô Và Người Con Gái Tôi Yêu Chương 2
Căn phòng tranh của Helen vốn dĩ chỉ tràn ngập những mảng màu u tối, đơn độc như chính con người anh. Nhưng hôm nay, sự xuất hiện của Lazari như một nốt nhạc lạc điệu giữa bản giao hưởng trầm buồn ấy.
0
0
{Creepypasta} Cánh Cổng Hư Vô Và Người Con Gái Tôi Yêu Chương 1
Cánh cửa gỗ nặng nề của dinh thự Creepypasta khép lại sau lưng Lazari, để lại phía sau bóng ma của người mẹ treo mình trên cành cây khô khốc. Thế giới của cô bé tám tuổi lúc ấy chỉ còn lại mùi tử khí
0
0