Phần 1: Sương mù. Chương 2

Nguyên Thanh ngồi dậy. Đầu nàng vẫn còn nhức, bụng nàng vẫn còn cảm giác đau.

Nàng nhìn sơ một lượt căn phòng này. Cách bài trí khá đơn giản, giống phòng ngủ cho khách.

“Vương phi, người đã tỉnh chưa?”

Bên ngoài truyền đến tiếng nói của người hầu. Nguyên Thanh đáp lại, giọng hơi khàn: “Vào đi.”

“Vương phi, vương gia bảo tụi em mang ít cháo đến cho người.”

Nữ tì đặt khay gỗ xuống bàn. Nguyên Thanh ngần ngừ một hồi lâu, hỏi: “Đây là đâu?”

“Dạ bẩm, đây là phòng của vương gia.”

“Lui ra ngoài, mang cháo đi luôn. Ta hơi mệt, không thể ăn.”

“Nhưng thưa…”

Nữ tì ấp úng, không chịu mang đi.

“Ta thưởng cho ngươi chén cháo đó, không nên bỏ phí thức ăn.”

Nói rồi, nàng không quan tâm nữa mà lên giường nhắm mắt.

Nữ tì muốn nói gì đó nhưng lại thôi, bê khay thức ăn ra ngoài khép cửa phòng lại.

Vương phi này cao số thật!

Nữ tì đem chén cháo đổ xuống gốc cây, sau đó đi về hướng Lan Đình viện.

Lan Đình viện là nơi các thiếp thất ở, tách biệt với Tây viện của vương phi. Trước khi cưới Nguyên Thanh, Lý Phúc đã có ba vị phu nhân, hai người xuất thân con nhà quan, người còn lại là con gái của một phú thương.

“Ngươi nói nàng ta không ăn?”

Vị phu nhân áo tím nhướng mày nhìn tì nữ đang quỳ dưới đất. Người này nhìn qua có thể coi như xinh đẹp nếu nàng ta đừng đánh phấn quá dày. Nàng ta là con gái của thượng thư Lê Trọng Khánh ở Hình bộ, tên là Ngọc Tuyền.

“Dạ vâng, vương phi nói ăn không được rồi bỏ đi ngủ, con không dám nói nhiều sợ nàng sinh nghi.”

“Đi làm việc đi!”

Nàng phẩy tay ra hiệu cho thị nữ ra ngoài. Còn lại một mình, Ngọc Tuyền bức bối đập vỡ ấm trà. Con gái tướng quân thì có gì hay, thân ôm yếu tại sao Nguyên Thanh đó không chết sớm đi một chút. Nàng vào phủ trước nàng ta, vì cớ gì lại phải chịu cúi đầu. Ngọc Tuyền vào vương phủ sớm nhất, trước khi Nguyên Thanh đến, sổ sách chi tiêu trong phủ đều do nàng quản lí. Sau đó thì sao, Nguyên Thanh ngay ngày thứ ba sau hôn lễ mang hết sổ sách ra tra một lượt, phát hiện có sai sót, Ngọc Tuyền bị phạt chép kinh sám hối một tháng, phải đưa hết sổ sách cho nàng ta quản lý.

Con ranh con vắt mũi chưa sạch!

Ngọc Tuyền đã lên kế hoạch đầu độc vị vương phi đau ốm quanh năm kia từ rất lâu. Sống trong vương phủ đã lâu, tuy người hầu kẻ hạ không thích nàng nhưng vẫn có tay sai trung thành. Nàng sai người hạ một lượng nhỏ thuốc độc vào thức ăn, như vậy, Nguyên Thanh sẽ yếu dần mà chết, không ai nghi ngờ. Nhưng Nguyên Thanh kia như được tổ tiên phù hộ, mãi mà không chết, hơn hai năm trước còn xin vương gia cho tì nữ nhà mẹ đẻ đến nấu ăn riêng ở Tây viện.

“Vương gia, xin thứ cho thiếp nói thẳng, vương phi yêu cầu như vậy có phải vô lí quá hay không? Cô ấy là chê đầu bếp trong phủ nấu ăn không ngon hay sao?”

Ngọc Tuyền lúc đó tức tối nhưng vẫn cố kiềm lại, nói với Lý Phúc bằng giọng điệu chảy nước.

“Không phải, ta chỉ là nhớ ăn đồ ăn do Thị Liên làm, đồ ăn vương phủ rất ngon nhưng mà…”

Nguyên Thanh chưa nói xong đã ho sặc sụa.

“Thế thì vương phi yêu cầu ăn riêng có ý gì? Sợ người khác hạ độc cô sao?”

Ngọc Tuyền cứ nghĩ như thế sẽ làm Nguyên Thanh yếu thế, chẳng ngờ người bình thường hiền lành, không thích đôi co như Nguyên Thanh lại trừng mắt, nói: “Chỗ vương gia và ta nói chuyện đến phiên cô lớn tiếng xen vào! Vô phép vô tắc! Cô có giáo dưỡng hay không?”

“Hơn nữa, cô nói hạ độc là có ý gì?”

Lúc đưa sổ sách sai sót cho vương gia, cô ta từ đầu đến cuối gần như cũng không nói quá hai câu, trước giờ luôn là bộ dạng hòa nhã, ít nói. Ngọc Tuyền không ngờ người này nổi giận lên thật đáng sợ.

“Vương gia có thể hay không chúng ta nói chuyện riêng?”

Nàng ta hít một hơi thật sâu như lấy lại bình tĩnh mà nói. Vừa nói xong, lại một tràng ho kéo đến.

Vương gia lúc ấy lệnh tất cả đều lui, không biết cả hai đã nói gì. Cuối cùng, vương gia đồng ý với Nguyên Thanh.

Nàng không có cơ hội hạ độc nữa!

Mãi đến gần đây, khoảng ba ngày trước, tì nữ Thị Liên của nàng ta về quê thăm mẹ, đứa còn lại là Thị Yến cũng đã vào cung chăm sóc cho công tử Nguyên Từ đang ốm, Nguyên Thanh ở lại Tây viện một mình, cơm nước đều do Thị Cam đã được nàng mua chuộc mang đến. Cứ tưởng lần này có thể giải quyết xong thì nàng ta lại không ăn, nhịn đói hết ba ngày, nói bản thân chán ăn.

Chén cháo mang đến sáng nay cũng không động đến.

Ngọc Tuyền thở phì phò, cười gằn một tiếng. Không sao, nếu ả không bị độc chết thì cũng suy nhược mà chết, lúc đó, ngày tháng nàng làm nữ chủ của vương phủ sẽ trở lại rồi.

Nhìn cái ấm trà vỡ, nàng ta gọi người vào thu dọn còn bản thân thì ngoe nguẩy rời khỏi phòng đi dạo.

Lúc Lý Phúc trở về thì cũng đã quá ngọ. Hắn vừa vào phòng tính nghỉ ngơi thì đã thấy Nguyễn Thanh cuộn người trong chăn, tiếng thở khó nhọc.

Hiện tại là trời tháng năm rất nóng bức, trưa nóng đắp chăn ngủ, quả nhiên bệnh đến hỏng người rồi. Người trên giường ngủ khá say, hắn không nỡ đánh thức, cũng không muốn ngủ chung nên đến gian phòng cạnh bên nghỉ ngơi.

Nhưng khi hắn vừa bước ra khỏi phòng bỗng ngoảnh đầu lại, ánh mắt dừng lại tại bàn.

Chén cháo.

Hắn bước lại. Đã nguội lạnh, vẫn còn nguyên.

Nguyên Thanh là nhịn đói .

Hắn quay đầu nhìn về người đang nằm trên giường. Một trận ho kéo đến, Nguyên Thanh cuộn người, nhăn mặt khó chịu.

Lý Phúc ngồi bên giường xoa lưng cho nàng. Cơn ho vẫn không dứt, một ngụm máu đen búng ra.

Lúc Nguyên Thanh tỉnh lại lần nữa, nàng vẫn nằm trong căn phòng đó, xung quanh không có ai. Nghe một tiếng thở dài, có giọt nước óng ánh trên gò má nàng. Tủi thân, sợ hãi, bất lực, cô độc.

Cửa phòng mở ra, Lý Phúc bước vào.

“Ăn ít cháo đi.”

Nàng nhắm mắt lại, lắc đầu. Nhưng Lý Phúc không để nàng từ chối, kéo nàng ngồi dậy.

“Mệt cũng phải ăn.”

“Thiếp không đói”, Nguyên Thanh thều thào, “Cảm ơn vương gia.”

Nhưng vừa nói xong, bụng nàng sột soạt phản bác.

Cả hai cùng im lặng.

Ánh mắt nàng buồn rầu. Cúi mặt, nàng lại ho.

“Có thể xin phụ hoàng cho Nguyên Từ đến đây ở với thiếp được không?”, nàng nhỏ giọng, “Vài ngày.”

Lý Phúc thổi nguội cháo, đưa đến miệng nàng.

“Thiếp tự ăn.”, nói rồi vươn tay định lấy chén cháo, nhưng Lý Phúc lắc đầu.

“Tay nàng cầm nổi chén cháo sao?”

Căn bản không nổi, bàn tay run run, cố cầm chỉ sợ chén cháo chưa ăn đã đổ hết.

Nguyên Thanh trầm mặc,một lúc lâu cũng há miệng ăn.

Lý Phúc vừa thổi nguội cháo, vừa nhìn nàng nghịch chăn. Khuôn mặt trắng xanh của người bệnh nhìn kĩ rất có nét: mũi cao, môi mỏng. Hắn nhìn đến đôi mắt.

Không nhìn nổi.

Một đôi mắt phượng, rất có thần, trong veo nhưng lại rất buồn.

Ăn xong, Nguyên Thanh muốn về Tây viện.

“Nàng từ giờ cứ ở chung với ta. Thị Yến kia sẽ ở lại trong cung chăm sóc Nguyên Từ, Thị Liên sẽ đến phòng bếp làm việc, lo riêng việc ăn uống cho nàng. Ta sẽ khóa cửa Tây viện.”

“Tại sao?”

“Nàng ốm yếu cần người chăm sóc, không thích ồn ào, ở chỗ này vẫn tốt hơn Tây viện.”

Lý Phúc nhìn nàng thờ người ra, muốn nói tiếp lại thôi.

“Ngài không sợ phiền?”

“Ta chăm sóc vợ mình, không phiền.’

Nguyên Thanh lại ho một trận, cố gượng nói hai từ: “Thiếp phiền.”

Hắn cũng chẳng quản nữa, đến bàn ngồi đọc sách.

Hắn đọc được một lúc lâu, đến khi nghe tiếng thở khó nhọc, quay đầu lại đã thấy Nguyên Thanh ngủ say.

 

 

Hot

Comments

Trà Vinh

Trà Vinh

sao lại là cô rồi lại em trai 😌..cổ đại mà ..mong ad chỉnh lại cách xưng hô giữa các nhân vật

2021-10-31

0

Toàn bộ
Chapter
1 Phần 1: Sương mù. Chương 1
2 Phần 1: Sương mù. Chương 2
3 Phần 1: Sương mù. Chương 3
4 Phần 1: Sương mù. Chương 4
5 Phần 1: Sương mù. Chương 5
6 Phần 1: Sương mù. Chương 6
7 Phần 1: Sương mù. Chương 7
8 Phần 1: Sương mù. Chương 8
9 Phần 1: Sương mù. Chương 9
10 Phần 1: Sương mù. Chương 10
11 Phần 1: Sương mù. Chương 11
12 Phần 1: Sương mù. Chương 12
13 Phần 1: Sương mù. Chương 13
14 Phần 1:Sương mù. Chương 14
15 Phần 1: Sương mù. Chương 15
16 Phần 1: Sương mù. Chương 16
17 Phần 1: Sương mù. Chương 17
18 Phần 1: Sương mù. Chương 18
19 Phần 1: Sương mù. Chương 19.
20 Phần 1: Sương mù. Chương 20.
21 Phần 1: Sương mù. Chương 21
22 Phần 1:Sương mù. Chương 22
23 Phần 1: Sương mù. Chương 23
24 Phần 1: Sương mù. Chương 24
25 Phần 1: Sương mù. Chương 25
26 Phần 1: Sương mù. Chương 26
27 Ngoại truyện: Đêm hội Hoa Đăng(1)
28 Ngoại truyện: Đêm hội Hoa Đăng.(2)
29 Phần 1: Sương mù. Chương 27.
30 Phần 1:Sương mù. Chương 28
31 Phần 1: Sương mù. Chương 29
32 Phần 1: Sương mù. Chương 30
33 Phiên ngoại: Quà sinh nhật.
34 Phần 1: Sương mù. Chương 31
35 Chương 32
36 Phần 2: Lửa cháy. Chương 1.
37 Phần 2: Lửa cháy. Chương 2.
38 Phần 2: Lửa cháy. Chương 3.
39 Phần 2: Lửa cháy. Chương 4
40 Phần 2: Lửa cháy. Chương 5.
41 Phần 2: Lửa cháy. Chương 6.
42 Phần 2: Lửa cháy. Chương 7.
43 Phần 2: Lửa cháy. Chương 8
44 Phần 2: Lửa cháy. Chương 9.
45 Phần 2: Lửa cháy. Chương 10.
46 Phần 2: Lửa cháy. Chương 11
47 Phần 2: Lửa cháy. Chương 12.
48 Thông báo!
49 Phần 2: Lửa cháy. Chương 13.
50 Phần 2: Lửa cháy. Chương 14
51 Phần 2: Lửa cháy. Chương 15.
52 Phần 2: Lửa cháy. Chương 16.
53 Ngoại truyện: Duyên gặp gỡ.
54 Ngoại truyện: Duyên gặp gỡ 2
Chapter

Updated 54 Episodes

1
Phần 1: Sương mù. Chương 1
2
Phần 1: Sương mù. Chương 2
3
Phần 1: Sương mù. Chương 3
4
Phần 1: Sương mù. Chương 4
5
Phần 1: Sương mù. Chương 5
6
Phần 1: Sương mù. Chương 6
7
Phần 1: Sương mù. Chương 7
8
Phần 1: Sương mù. Chương 8
9
Phần 1: Sương mù. Chương 9
10
Phần 1: Sương mù. Chương 10
11
Phần 1: Sương mù. Chương 11
12
Phần 1: Sương mù. Chương 12
13
Phần 1: Sương mù. Chương 13
14
Phần 1:Sương mù. Chương 14
15
Phần 1: Sương mù. Chương 15
16
Phần 1: Sương mù. Chương 16
17
Phần 1: Sương mù. Chương 17
18
Phần 1: Sương mù. Chương 18
19
Phần 1: Sương mù. Chương 19.
20
Phần 1: Sương mù. Chương 20.
21
Phần 1: Sương mù. Chương 21
22
Phần 1:Sương mù. Chương 22
23
Phần 1: Sương mù. Chương 23
24
Phần 1: Sương mù. Chương 24
25
Phần 1: Sương mù. Chương 25
26
Phần 1: Sương mù. Chương 26
27
Ngoại truyện: Đêm hội Hoa Đăng(1)
28
Ngoại truyện: Đêm hội Hoa Đăng.(2)
29
Phần 1: Sương mù. Chương 27.
30
Phần 1:Sương mù. Chương 28
31
Phần 1: Sương mù. Chương 29
32
Phần 1: Sương mù. Chương 30
33
Phiên ngoại: Quà sinh nhật.
34
Phần 1: Sương mù. Chương 31
35
Chương 32
36
Phần 2: Lửa cháy. Chương 1.
37
Phần 2: Lửa cháy. Chương 2.
38
Phần 2: Lửa cháy. Chương 3.
39
Phần 2: Lửa cháy. Chương 4
40
Phần 2: Lửa cháy. Chương 5.
41
Phần 2: Lửa cháy. Chương 6.
42
Phần 2: Lửa cháy. Chương 7.
43
Phần 2: Lửa cháy. Chương 8
44
Phần 2: Lửa cháy. Chương 9.
45
Phần 2: Lửa cháy. Chương 10.
46
Phần 2: Lửa cháy. Chương 11
47
Phần 2: Lửa cháy. Chương 12.
48
Thông báo!
49
Phần 2: Lửa cháy. Chương 13.
50
Phần 2: Lửa cháy. Chương 14
51
Phần 2: Lửa cháy. Chương 15.
52
Phần 2: Lửa cháy. Chương 16.
53
Ngoại truyện: Duyên gặp gỡ.
54
Ngoại truyện: Duyên gặp gỡ 2

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play