Phần 1: Sương mù. Chương 3

Tố Hoa nhớ lại hành động xa cách của Lý Phúc.

Nàng cũng chỉ muốn tặng ít bánh, Lý Phúc cần gì phải chối từ như vậy. Nàng nhớ trước đây Lý Phúc chưa bao giờ như vậy. Tuy hắn làm gì cũng giữ đúng lễ nghĩa, nhưng ôn hòa, dịu dàng. Mà sáng nay, Lý Phúc có phần thiếu tế nhị.

Nàng và hắn từng có một đoạn tình cảm. Nhưng bây giờ hai người đã là quá khứ, nàng là chị dâu của hắn, không thể đối tốt với em chồng của mình hay sao? Nguyên Thanh là vợ của hắn, nàng hỏi thăm là chuyện bình thường cơ mà?

Tố Hoa nhớ lại đoạn tình cảm năm đó…

Thật sự rất khó để buông xuống!

Vài ngày trước về nhà, Tố Hoa có nghe qua chuyện Tố Lan kiên quyết muốn gả Lý Phúc. Đối với đứa em gái cùng cha khác mẹ này, Tố Hoa không có quá nhiều thiện cảm, không ghét cũng chẳng thích. Cha yêu thích bà hai, cưng chiều Tố Lan khiến nó không coi ai ra gì. Thân là một đứa con gái của vợ lẽ lại dám mơ mộng làm trắc phi của Lý Phúc. Dù cho nàng và hắn có vô duyên như thế nào thì cũng không đến lượt nó. Thật không ngờ cha lại hồ đồ chiều theo ý nó!

Nghĩ đến đây, nàng tức tối bẻ gãy cành hoa được cắm trong bình sứ.

“Bẩm lệnh bà, thái tử đã về ạ.”

Tố Hoa vội thu lại sắc mặt khó coi, đi ra sảnh lớn.

Thái tử Lý Kiệt, chồng của nàng, trở về nhà với vẻ không vui. Hắn vương tay ôm Tố Hoa, hỏi: “Khuya rồi chưa ngủ sao?”

Tố Hoa bĩu môi, lắc đầu, tựa vào lồng ngực của hắn: “Thiếp chờ chàng.”

Tâm tình thoáng chút trở nên dễ chịu, hắn ngồi xuống ghế, đặt mỹ nhân trong lòng, nói: “Hôm nay vào cung, nàng cũng nghe chuyện của Tố Lan rồi nhỉ?”

“Thiếp đã được nghe. Con bé này thật quá! Nó không chịu nghĩ gì cho mẫu hậu và cha cả.”

Lý Kiệt vuốt má nàng, đáp lời: “Thật ra ấy, Tố Lan gả cho Lý Phúc cũng không phải tệ.”

Tố Hoa cười gượng, nhỏ nhẹ nói với hắn: “Thiếp thân nữ nhi, không hiểu được ý của chàng.”

Lý Kiệt cười, kéo nàng sát vào lồng ngực, ung dung trả lời: “Dù sao thì ta và Lý Phúc cũng chẳng phải một mẹ sinh ra. Nếu tiên hoàng hậu còn sống thì bây giờ chưa chắc ngôi thái tử là của ta. Lý Phúc ngoài mặt trung thành phụ tá, nhưng ai biết trong lòng nó nghĩ cái gì. Tố Lan gả cho nó, thuận tiện vừa có thể giám sát…”

Lý Kiệt lại cười lạnh: “Tuy em trai ta là đứa trẻ ngoan nhưng không thể không đề phòng. Tố Hoa, nàng cũng nên cẩn thận, đừng thân thiết với Nguyên Thanh quá.”

“Vâng, thiếp đã hiểu.”

Đêm trăng đỏ như máu, vốn là điềm chẳng lành. Trong hoàng cung lạnh lẽo, làm gì có cái gọi là tình thân. Tất cả chỉ là tranh đoạt, lợi dụng. Kẻ nào thật thà, kẻ đó chết.

Tại điện Dực Long tầng tầng lớp lớp canh gác, Minh Tông hoàng đế đang phê duyệt tấu chương. Chồng tấu sớ cao ngút khiến ngài không khỏi có chút chán nản. Minh Tông xoa đầu đứng dậy, đến trước kệ sách lấy xuống một hộp gỗ. Cái hộp trông khá đơn giản, làm từ gỗ lim, có lẽ đã lâu không được chạm đến nên nắp hộp phủ một lớp bụi.

“Ngươi hận ta lắm đúng không?”

Không biết là nói với ai, chỉ nghe thấy một tiếng thở dài.

“Ta cũng hận ngươi lắm.”, vừa phủi bụi, hoàng đế vừa thì thầm, “ Tại sao chúng ta phải đi đến bước này, nhỉ?”

Nắp hộp mở ra, bên trong có chứa một cuộn giấy đã ngả màu. Minh Tông mở cuộn giấy ra. Trên đó vẽ một thiếu nữ dung mạo thanh tú xinh đẹp. Nàng ta vóc người cao gầy, mặc áo giáp, tay cầm kiếm. Điểm khiến người ta thu hút chính là đôi mắt phượng sắc lạnh, trông vừa uy nghiêm nhưng vẫn chứa sự dịu dàng.

“Ta rất nhớ ngươi.”

Minh Tông nhớ lại hơn hai mươi năm trước, khi đó bản thân chỉ là một hoàng tử Lý Thừa nhỏ nhoi.

Lý Thừa là con trai của Khánh Tông hoàng đế và Thục phi Đàm thị. Đàm thị xuất thân không rõ, không được sủng ái, qua đời lúc còn trẻ. Lý Thừa cũng như mẹ không được Khánh Tông yêu thương, sau khi Thục phi mất, được đưa cho Hùng Duệ vương nuôi dưỡng, sống ở ngoài đến năm mười tám tuổi mới về cung.

Lý Thừa lúc ở ngoài chịu đủ tủi nhục, lúc về cũng chẳng khá hơn. Khánh Tông không vừa mắt hắn, bỏ mặc hắn bị các anh em khác lăng nhục. Lý Thừa chưa từng nếm được sự quan tâm dù chỉ là bố thí của cha, đối với Khánh Tông lòng đầy oán hận. Hắn nhẫn nhịn, âm thầm chờ thời cơ đoạt ngôi vị.

Năm Thừa Chiếu thứ mười, Lý Thừa nửa đêm đem quân bao vây hoàng cung, ép Khánh Tông nhường ngôi. Hoàng hậu Hoàng thị được ban lụa trắng, thái tử Lý Anh bị ép thuốc độc. Gần hai mươi năm tủi nhục, nhẫn nhịn đổi lấy ngai vàng, đạp những kẻ từng xem hắn như ung nhọt xuống dưới chân. Nhưng hắn không hả hê, không vui sướng. Máu đổ rất nhiều, hắn giết rất nhiều người. Tối ngủ hắn sẽ mơ thấy có người đang kề dao ngay cổ của hắn. Mỗi sáng, hắn luôn nghe những lời oán thán. Hắn cảm thấy bản thân ngày càng cô độc, đa nghi.

Những người ủng hộ thái tử Lý Anh đều bị chém cả nhà. Những đại thần chống đối, người bị cắt chức lưu đày, người bị giết. Để củng cố quyền lực, hắn lập Nguyễn thị và Trương thị làm phi. Dưới sự phò trợ của hai thế lực Nguyễn- Trương, hắn tạm thời ổn định cục diện.

Nhưng hắn không hề yên tâm. Họ Nguyễn từng phản bội Lý Anh đứng về phía hắn, tương lai biết đâu có ngày quay ngược lại lật đổ hắn. Nguyễn Trường Minh tuổi trẻ công cao, tuy quỳ trước mặt hắn hành lễ nhưng trong mắt đầy sự khinh thường. Hắn trong mắt Nguyễn Trường Minh cũng chỉ là một kẻ bất nhân.

Không phải cha ngươi chính là kẻ bất tín hay sao, Nguyễn Trường Minh! Ngươi có tư cách để khinh miệt ta hay sao? Ngươi thanh cao như vậy chắc hẳn phải ghê tởm người cha đáng kính của ngươi chứ?

“Bệ hạ, hoàng hậu xin được diện kiến ạ.”

Tiếng thái giám bên ngoài kéo Minh Tông trở về thực tại.

“Cho vào.”

Trương hoàng hậu tuy xuất thân vọng tộc nhưng lại là kế hậu còn tiên hoàng hậu họ Trần lại có xuất thân bình dân. Năm đó, sau khi ổn định đại cục, triều thần cứ nghĩ Minh Tông sẽ lập Trương thị hoặc Nguyễn thị làm hậu nhưng không ngờ tới ngôi vị mẫu nghi thiên hạ lại thuộc về một cô gái thôn quê xuất thân con nhà chài lưới. Quần thần đều cho không hợp, kiệt liệt phản đối, nhất là họ Trương vì theo lí mà nói Trương thị hoàn toàn xứng đáng cho ngôi hoàng hậu.

Điều không ai ngờ tới nhất, Nguyễn Trường Minh và cha của mình lại ủng hộ hoàng đế lập Trần thị làm hậu. Thậm chí đại thần Nguyễn Trường Đăng còn nhận Trần thị làm con gái nuôi. Nhờ họ Nguyễn, Trần thị dễ dàng ngồi lên hậu vị. Điều này làm Kính phi Nguyễn thị phật lòng, cho rằng dòng họ đang phản bội quay lưng với nàng.

“Trường Minh, ý của anh là sao hả? Tại sao anh lại đứng về phía bệ hạ? Ta là em họ của anh, đúng ra anh phải giúp ta lên ngôi hoàng hậu. Vinh quang của ta là vinh quang của họ Nguyễn, anh có hiểu điều đó hay không?”

Trái với sự tức giận của Kính phi, Nguyễn Trường Minh vô cùng bình thản, nhàn hạ rót trà, nhàn hạ hớp một ngụm.

“Cô được tiến cung làm phi cũng là nhờ dòng tộc. Cô được như hôm nay cũng là nhờ dòng tộc. Nhưng cô đã làm gì hay chưa cho dòng tộc của mình? Đừng đòi hỏi Nguyễn tộc quá nhiều khi bản thân ăn hại. Ta đưa cô lên được thì cũng có thể đẩy cô xuống. Cô nên nhớ rằng bản thân cô là một quân cờ, cô không có quyền.”

Kính phi tức giận ném vỡ ấm trà, hét lớn: “Nguyễn Trường Minh, ngươi dám khinh thường bổn cung!”

Nguyễn Trường Minh từ tốn đứng dậy, không chút kinh sợ, nhìn thẳng Kính phi.

“Trường Minh ta lười nhất chính là nói chuyện với hai kiểu người: kẻ ngu dốt và kẻ tiểu nhân. Cô chính là người đầu tiên ta thấy có đủ cả hai.”

“Ngươi…”

Giọng của Nguyễn Trường Minh rất ấm nhưng lại rất có uy lực.

“Cô nghĩ không có họ Nguyễn, cô là thứ gì trong cung? Từ lúc nhập cung đến giờ cô gây ra biết bao nhiêu tai họa rồi! Loại đức hạnh như cô có thể ngồi lên ngôi hoàng hậu? Cô đang nằm mơ à.”

Kính phi gần như á khẩu: “….”

“ Hoàng đế đang muốn triệt bớt vây cánh họ Nguyễn, cô thì hay rồi, ở trong cung khua chiêng gõ trống, chèn ép các vị phu nhân khác. Nếu không phải có người của chúng ta âm thầm giải quyết hậu quả, cả tộc đã bị cô hại chết. Trương thị tỏ ra khiêm tốn, biết tính toán bao nhiêu, cô ngu ngốc bấy nhiêu. Tại sao cô không nhìn cô ta mà học tập đi? So với một đứa vô dụng như cô, chi bằng chúng ta nhận Trần thị làm con gái nuôi còn tốt hơn nhiều!”

Kính phi gần như bị Nguyễn Trường Minh áp đảo.

“Ta… Ta mới là em họ của anh, mới là người mang họ Nguyễn…”

“Tốt nhất từ bây giờ, cô ngoan ngoãn ngồi im đừng gây thêm phiền phức. Bằng không, ngày cô bị họ Nguyễn bỏ rơi không xa đâu.”

Nguyễn Kính phi sau đó trở về cung nói với Minh Tông họ Nguyễn của cô nhận Trần thị làm con nuôi không phải là mục đích tốt, nhưng Minh Tông chỉ cười và lập Trần thị làm hậu.

Chuyện cũ cứ như sóng vỗ. Đã không nghĩ đến thì thôi, nhớ đến rồi thì nhớ hết chuyện này đến chuyện khác. Mãi đến khi Trương hậu bước vào điện thì Minh Tông mới trở về thực tại.

 

 

Chapter
1 Phần 1: Sương mù. Chương 1
2 Phần 1: Sương mù. Chương 2
3 Phần 1: Sương mù. Chương 3
4 Phần 1: Sương mù. Chương 4
5 Phần 1: Sương mù. Chương 5
6 Phần 1: Sương mù. Chương 6
7 Phần 1: Sương mù. Chương 7
8 Phần 1: Sương mù. Chương 8
9 Phần 1: Sương mù. Chương 9
10 Phần 1: Sương mù. Chương 10
11 Phần 1: Sương mù. Chương 11
12 Phần 1: Sương mù. Chương 12
13 Phần 1: Sương mù. Chương 13
14 Phần 1:Sương mù. Chương 14
15 Phần 1: Sương mù. Chương 15
16 Phần 1: Sương mù. Chương 16
17 Phần 1: Sương mù. Chương 17
18 Phần 1: Sương mù. Chương 18
19 Phần 1: Sương mù. Chương 19.
20 Phần 1: Sương mù. Chương 20.
21 Phần 1: Sương mù. Chương 21
22 Phần 1:Sương mù. Chương 22
23 Phần 1: Sương mù. Chương 23
24 Phần 1: Sương mù. Chương 24
25 Phần 1: Sương mù. Chương 25
26 Phần 1: Sương mù. Chương 26
27 Ngoại truyện: Đêm hội Hoa Đăng(1)
28 Ngoại truyện: Đêm hội Hoa Đăng.(2)
29 Phần 1: Sương mù. Chương 27.
30 Phần 1:Sương mù. Chương 28
31 Phần 1: Sương mù. Chương 29
32 Phần 1: Sương mù. Chương 30
33 Phiên ngoại: Quà sinh nhật.
34 Phần 1: Sương mù. Chương 31
35 Chương 32
36 Phần 2: Lửa cháy. Chương 1.
37 Phần 2: Lửa cháy. Chương 2.
38 Phần 2: Lửa cháy. Chương 3.
39 Phần 2: Lửa cháy. Chương 4
40 Phần 2: Lửa cháy. Chương 5.
41 Phần 2: Lửa cháy. Chương 6.
42 Phần 2: Lửa cháy. Chương 7.
43 Phần 2: Lửa cháy. Chương 8
44 Phần 2: Lửa cháy. Chương 9.
45 Phần 2: Lửa cháy. Chương 10.
46 Phần 2: Lửa cháy. Chương 11
47 Phần 2: Lửa cháy. Chương 12.
48 Thông báo!
49 Phần 2: Lửa cháy. Chương 13.
50 Phần 2: Lửa cháy. Chương 14
51 Phần 2: Lửa cháy. Chương 15.
52 Phần 2: Lửa cháy. Chương 16.
53 Ngoại truyện: Duyên gặp gỡ.
54 Ngoại truyện: Duyên gặp gỡ 2
Chapter

Updated 54 Episodes

1
Phần 1: Sương mù. Chương 1
2
Phần 1: Sương mù. Chương 2
3
Phần 1: Sương mù. Chương 3
4
Phần 1: Sương mù. Chương 4
5
Phần 1: Sương mù. Chương 5
6
Phần 1: Sương mù. Chương 6
7
Phần 1: Sương mù. Chương 7
8
Phần 1: Sương mù. Chương 8
9
Phần 1: Sương mù. Chương 9
10
Phần 1: Sương mù. Chương 10
11
Phần 1: Sương mù. Chương 11
12
Phần 1: Sương mù. Chương 12
13
Phần 1: Sương mù. Chương 13
14
Phần 1:Sương mù. Chương 14
15
Phần 1: Sương mù. Chương 15
16
Phần 1: Sương mù. Chương 16
17
Phần 1: Sương mù. Chương 17
18
Phần 1: Sương mù. Chương 18
19
Phần 1: Sương mù. Chương 19.
20
Phần 1: Sương mù. Chương 20.
21
Phần 1: Sương mù. Chương 21
22
Phần 1:Sương mù. Chương 22
23
Phần 1: Sương mù. Chương 23
24
Phần 1: Sương mù. Chương 24
25
Phần 1: Sương mù. Chương 25
26
Phần 1: Sương mù. Chương 26
27
Ngoại truyện: Đêm hội Hoa Đăng(1)
28
Ngoại truyện: Đêm hội Hoa Đăng.(2)
29
Phần 1: Sương mù. Chương 27.
30
Phần 1:Sương mù. Chương 28
31
Phần 1: Sương mù. Chương 29
32
Phần 1: Sương mù. Chương 30
33
Phiên ngoại: Quà sinh nhật.
34
Phần 1: Sương mù. Chương 31
35
Chương 32
36
Phần 2: Lửa cháy. Chương 1.
37
Phần 2: Lửa cháy. Chương 2.
38
Phần 2: Lửa cháy. Chương 3.
39
Phần 2: Lửa cháy. Chương 4
40
Phần 2: Lửa cháy. Chương 5.
41
Phần 2: Lửa cháy. Chương 6.
42
Phần 2: Lửa cháy. Chương 7.
43
Phần 2: Lửa cháy. Chương 8
44
Phần 2: Lửa cháy. Chương 9.
45
Phần 2: Lửa cháy. Chương 10.
46
Phần 2: Lửa cháy. Chương 11
47
Phần 2: Lửa cháy. Chương 12.
48
Thông báo!
49
Phần 2: Lửa cháy. Chương 13.
50
Phần 2: Lửa cháy. Chương 14
51
Phần 2: Lửa cháy. Chương 15.
52
Phần 2: Lửa cháy. Chương 16.
53
Ngoại truyện: Duyên gặp gỡ.
54
Ngoại truyện: Duyên gặp gỡ 2

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play