Ở phía bàn đối diện, chàng thanh niên với áo khoác mũ chùm đầu, quan sát tận tường từ lúc Bạch Uyển xuất hiện. Bạch Uyển không nhận ra là ai, nhưng lâu lâu nhìn sang lại mỉm cười xã giao..Hắn thì không đáp lại, đối đãi với cô như hờn cả thế giới. Dù chiếc mũ kia có sụp xuống che khuất nửa phần mặt anh tuấn, đôi mắt vẫn sắc như dao, dán vào người cô như muốn ăn tươi nuốt sống, lòng đầy căm hận..
Ban đầu, Bạch Uyển chỉ cười cho có lệ, nhưng dần dà thấy hắn có vẻ kỳ quái, nụ cười bắt đầu trở nên gượng gạo, cuối cùng lại tắt hẳn. Chính vì điều đó, mà hắn thấy cô vô cùng giả tạo, người ta nói ghét ai ghét cả đường đi lối về là vậy. Dù cô làm gì hay không làm gì đều bị căm ghét như nhau..
Bạch Uyển không quan tâm lý do tại sao lại bị nhìn chằm như vậy, cảm thấy khó chịu, liền né tránh..
Ring.. ring..
Đúng lúc tin nhắn được gửi tới..
"Gặp nhau ở bãi hoang, tôi có chuyện quan trọng muốn nói, A Lãng"
Từ số máy lạ tự xưng là A Lãng, Bạch Uyển lấy làm lạ..Tần A Lãng tuy là một kẻ lưu manh nhưng với cô muôn phần kính trọng, câu đầu tiên dù nói hay nhắn tin đều gọi một tiếng Bạch tiểu thư. Đằng này lại không có, cách gõ chữ lại khác hẳn ngày thường..Nghĩ là có người trêu đùa, cô tắt điện thoại và xem như không nhìn thấy tin nhắn đó..
Một tin nhắn nữa lại được gửi tới..
"Tôi biết hung thủ là ai, chẳng lẽ cô không muốn biết?"
Cách nhắn này, bây giờ Bạch Uyển có thể khẳng định 100% không phải Tần A Lãng.
Bạch Uyển nhắn trả lời..
"Anh là ai?"
"Tôi là người có thể cho cô biết sự thật."
Theo quán tính, Bạch Uyển đưa mắt nhìn xung quanh, xem có ai khả nghi không, chỉ thấy ở phía xa có vài người, hình như là cảnh sát..
"Bãi hoang đúng không? 15' nữa tôi sẽ tới"
Cô gửi tin..
Bên kia nhắn lại..
"Thoát khỏi cảnh sát trước đi hẳn nói, tôi chỉ muốn thấy một mình cô, nếu không cô sẽ mãi mãi không biết được sự thật."
Biết cả có cả cảnh sát theo dõi cô, chắc hẳn người này chỉ ở quanh đây!
Bạch Uyển do dự, nhưng cảm giác lại thôi thúc.. Dù cho đây là cái bẫy, cô cũng muốn xem cái bẫy này trông như thế nào.
Anh chàng bàn bên trông Bạch Uyển rời đi, vội vứt thẻ sim vào thùng rác, môi mỏng nhếch lên gian manh, sau đó cũng rời khỏi.
Lúc ấy, Hầu Mộng Hoa bên trong quán ngó ra, nắm rõ được tình hình.. Quan sát cẩn thận, vội nhặt thẻ sim bỏ vào túi áo. Lại trông về hai hướng Bạch Uyển và anh chàng kia rẽ lối, gương mặt không biểu tình gì, đáy mắt lại hiện hữu một điều thâm sâu.
...
Cảnh sát bám sát Bạch Uyển không rời nửa bước, dù cô đã cố tình đi vào hẻm vắng, cuối cùng phải sử dụng chiêu bất đắc dĩ..
Một thanh niên nghiện ma túy đang thập thò chơi thuốc, thấy cô bước tới, cứ nghĩ là cảnh sát tuần tra liền đứng dậy bỏ chạy.. Cô nhanh trí túm được cổ áo..
"Tôi không phải cảnh sát, không cần sợ, cậu có bật lửa không?"
Bạch Uyển nhỏ giọng, đồng thời quan sát phía sau..
Vài viên cảnh sát đã đuổi tới, chàng thanh niên vẫn còn phê thuốc, tay run rẩy, đưa bật lửa cho cô..
"Cảm ơn! Tôi giúp cậu đuổi cảnh sát, mau chạy đi!"
Anh ta cuống cuồng mà chạy, lúc này Bạch Uyển rẻ vào con hẻm bên cạnh, nhanh tay châm lửa vào cái thùng rác..khói bốc lên, ngay lập tức đã gây chú ý đến cảnh sát. Bạch Uyển nhân cơ hội chuồn khỏi..
Khi cảnh sát tới nơi, chỉ ngửi thấy toàn mùi khói, nhanh chóng dập tắt..
"Bị lừa rồi!"
Lôi Tôn tức tối, đá phăng cái thùng..
Khẩn trương gọi về sở báo cáo một tiếng với Giang Bình..
"Đội trưởng, chúng tôi mất dấu Bạch Uyển rồi!"
"Mất dấu rồi?"
Giang Bình nóng giận muốn đập luôn điện thoại, lại nhìn thấy Vũ Triết đang ngủ ngon lành trên mặt bàn, đành nhỏ giọng xuống..
"Chia ra tìm!"
Lôi Tôn nhăn mặt..
"Nhưng mà đội trưởng, Bạch Uyển không phải là tội phạm cần gì phải.."
"Nhân chứng thì không cần bảo vệ sao?"
"Cần!"
Lôi Tôn không nói gì thêm, tắt phụt điện thoại, liền ra lệnh cho những đội viên khác..
"Mọi người tản ra, nhất định phải tìm được người, Bạch Uyển là nhân chứng quan trọng, không được để xảy ra chuyện."
...
Bạch Uyển đến địa điểm như trong tin nhắn. Bãi hoang cách thành phố không xa, thuộc khu ít dân cư, chỉ toàn những căn nhà bỏ trống cũ kỹ. Cô lần theo đường mòn đi sâu vào bên trong. Hai bên đường tối đến mức cô phải nheo mắt để nhìn cho rõ, xa xa có ánh đèn nhưng lại nhấp nháy không sáng mấy. Nơi này đến một gợn gió chẳng có, im lìm đến nổi cô chỉ nghe được hơi thở của chính mình.
"Ai đó?"
Bất ngờ, một bóng đen xuất hiện, lướt nhanh trước mắt, theo phản xạ Bạch Uyển cảnh giác vội vàng rút súng đề phòng, nhưng quên mất không còn là cảnh sát, lấy súng đâu ra. Cuối cùng, tay không mà đuổi theo, chẳng mấy chốc, bóng đen đã mất dạng.
Bạch Uyển chưa từng thấy người nào có tận thủ cao siêu đến vậy, đến cô phải chào thua. Bóng đen kia để cô đuổi tận đến cuối đường, phía trước là rào chắn thông qua khu bên cạnh. Cô bước vài bước, bất thình lình khựng lại, kông biết đã dẫm phải thứ gì đó nhầy nhầy.
Là máu?
Cô lại gần hơn với vật thể đang nằm dưới đất, mà chất lỏng màu đỏ kia chính là từ đây chảy ra. Cô quét mắt một vòng, xung quanh lại chẳng có ai, sau đó dừng ở thi thể, chính xác đây là Tần A Lãng. Theo quan sát sơ bộ, thi thể A Lãng có hiện thượng co cứng, xuất hiện cả huyết tử thi,có nghĩa A Lãng đã chết cách đây được 3-4 tiếng. Hiện trường không có sự dịch chuyển, máu bắn lên rào chắn vô cùng đậm và dày, chứng tỏ đây là hiện trường gây án, hơn nữa hung thủ ra tay ở khoảng cách gần.
Điều đầu tiên cô phải làm là không chần chừ nhấc điện thoại gọi cho Vũ Triết, xem như là báo án.. Nhưng không may vào lúc này điện thoại lại hết pin.
Đúng lúc, dưới mặt đường lại hiện lên một bóng người cao lớn. Dĩ nhiên, không phải ma quỷ.. Cô đảo mắt đề phòng, môi nhếch lên, tay từ từ buông điện thoại xuống, bất ngờ xoay người ném luôn về sau.
Phản xạ của người kia nhanh nhạy, xoay một vòng đã né được vật thể ném tới, bấy giờ trụ vững trên mặt đất. Lúc đó, chiếc điện thoại của Bạch Uyển rơi xuống đất vỡ tan tành..
Bạch Uyển nheo mắt nhìn người đối diện..
Quan sát vài giây, cô nhận ra bóng đen mà mình truy đuổi và anh chàng ngồi bàn bên cạnh chính là một, cũng tức là người nhắn tin cho cô..
"Rốt cuộc anh là ai?"
Cô đoán mò..
"Là hung thủ sát hại Bạch gia?"
Hắn không định nói, cũng không để Bạch Uyển có chút chuẩn bị nào, liền xông tới đánh..Trên đường chạy, hắn vung ra một thanh kiếm dài. Ngay lập tức trong đầu Bạch Uyển hiện lên hình ảnh thảm sát ở Bạch gia.
Người khác tấn công đương nhiên Bạch Uyển phải chống trả, nhưng tay không tấc sắt, cô chỉ vận dụng hết khả năng để né, né được một kiếm thì đỡ một kiếm. Được một lúc, cảm thấy không đỡ nổi, cô thừa cơ bỏ chạy.. Nhưng chỉ chạy được vài mét, thanh kiếm lưỡi dài lạnh lẽo từ phía sau kề trên cổ cô. Máu theo đó mà chảy xuống một đường dài. Cô không còn cách nào kháng cự, đứng yên mặc nhiên cho số phận định đoạt..
Rất nhanh, hắn đã thu lại kiếm đồng thời đánh vào gáy cô..Bấy giờ mắt cô lờ đờ, như có màn sương che phủ, cố trấn tĩnh nhưng không vượt qua được cơn buồn ngủ. Cả thân thể mềm nhũn, ngã xuống đường một cách tư nhiên, lúc mi mắt còn chưa khép hẳn, cô nhìn thấy hình xăm vô cùng đặc biệt trên cổ tay hắn, sau đó mắt dần mờ, và không biết gì nữa.
Khi tỉnh lại, Bạch Uyển đã thấy mình ở trong một căn nhà hoang, bám đầy bụi và mạng nhện. Ánh sáng buổi sớm chiếu vào làm cô cay mắt, dụi dụi một lúc, cảnh tượng trước mắt dần hiện ra, lúc này không cần dụi nữa, mắt cô tự dưng mở to, sáng hẳn..
Thứ cô nhìn thấy không phải là kho vàng hay kim cương chói lóa, là một thi thể. Cô còn đang hoang mang, tại sao lại ở cùng xác Tần A Lãng thì bên ngoài cảnh sát đã ập vào. Người đi đầu là Vũ Triết..
Vũ Triết nhìn thấy Bạch Uyển hết sức kinh ngạc..
"Bạch Uyển.."
Rất muốn hỏi Bạch Uyển làm gì ở đây, quan ngại không dám mở lời, liếc sang Lôi Tôn khó xử..
Lôi Tôn bấy giờ, đi đến kiểm tra thi thể A Lãng, rồi nhấn tai nghe không giây, nói với ai đó..
"Đội trưởng, đã tìm thấy xác Tần A Lãng, còn nữa, Bạch tiểu thư cũng ở đây."
Không biết bên kia nói gì, Lôi Tôn "Dạ" một tiếng, tiến đến trước mặt Bạch Uyển, có chút bất đắc dĩ..
"Bạch tiểu thư, phiền cô theo chúng tôi về sở"
Bạch Uyển ngước nhìn Lôi Tôn, sau đó liếc qua xác Tần A Lãng..Cô như tỉnh ngộ..Lý do tên kia gửi tin nhắn cho cô chính là có hai khả năng. Thứ nhất, muốn cô phát hiện thi thể Tần A Lãng. Thứ hai, biến cô trở thành kẻ thủ ác. Mà khả năng thứ nhất đã xảy ra, tình cảnh bây giờ là khả năng thứ hai. Cảnh sát khi thấy cô ở cùng cái xác, đương nhiên sẽ nghĩ cô là hung thủ. Có điều, hắn làm vậy có mục đích gì, đã giết cả nhà cô, sao lại tha cho cô dễ dàng?
Cô hít thở sâu, đi đến giơ hai tay trước mặt Vũ Triết, theo lý nghi phạm phải bị còng áp giải đi..
Vũ Triết lắc đầu, có chút lưỡng lự..muốn giữ một chút tôn trọng với cô, dù có còng hay không, cô cũng không lo bỏ chạy..
"Không cần đâu"
Thấy Vũ Triết chần chừ, Lôi Tôn thở dài một tiếng, giật ngay chiếc còng trên tay Vũ Triết..
"Anh không làm để tôi làm"
Rồi quay sang Bạch Uyển, có hơi nao lòng..
"Để cô chịu thiệt thòi rồi!"
"Đừng..!"
Vũ Triết có ý ngăn lại, nhưng muộn rồi, tay Bạch Uyển đã ở trong còng số 8..
Nhìn Vũ Triết, Bạch Uyển mỉm cười vô tư..
"Em không sao!"
Biết Bạch Uyển luôn có cách trấn an người khác..Vũ Triết gật gật đầu an tâm..
Rơi vào tình cảnh thế này, bảo ổn thì là giả tạo..Nhưng một người bản lĩnh như Bạch Uyển, có chuyện gì là chưa trải qua, hơn ai hết cô hiểu rất rõ luật..Sở dĩ cô vô tư vô lo như vậy là có lý do..
Vô tình nhìn thấy trên cổ Bạch Uyển có vết thương còn rỉ máu, Vũ Triết lôi ngay chiếc khăn mùi xoa từ túi quần ra..Cô hiểu ý, nhanh tay cầm lấy..
"Để em!"
Vốn dĩ, từ nhỏ cô có sự đề phòng không kiểm soát, ngoại trừ Bạch lão gia, Lạc Dung và Lữ Á..Bất cứ ai có ý đụng chạm, hay nói cách khác là quan tâm thái quá, cô đều thẳng thừng từ chối, dù là đồng giới hay khác giới, dù là thân hay không thân..
Vũ Triết biết điều này, nên chỉ cười trừ..
Khi ấy, Lôi Tôn giật giật cánh tay Bạch Uyển..
"Bạch tiểu thư, đi thôi!"
Updated 92 Episodes
Comments
°∆°T i ể u 's H y 's°∆°
bác cko nhìu nv zô tr quá, em đọc mà ko nhớ nổi một tên lun:v
2021-10-18
2
#Fly__
Cái chỗ " Bạch Uyển rẽ vào... " chị viết nhầm thành " rẻ " á. Em không bt là chị viết vậy hay như nào nữa vì hai chap trc em đọc không thấy sai một lỗi chính tả nào...
2021-10-13
2