Tiểu Vũ tưởng cô không nhận ra hắn nên níu vạt áo cô giật giật, nào ngờ cô càng
tức giận quát lên:
“Con đi vào nhà ngay cho mẹ!”
Lần đầu tiên Tiểu Vũ thấy mẹ mình tức giận như vậy, vội vàng lấm la lấm lét đi ra
phía sau lưng cô. Cô đang định đóng cổng thì cánh tay bị hắn giữ lại.
“Tiểu Linh... em nghe anh nói...”
“Buông ra!” Cô hất tay ra,quát lên:
“Chúng ta không còn gì để nói!”
Hắn vẫn kiên quyết không buông càng khiến cô tức thêm.
“Loại đàn ông như anh sao không chết luôn đi. Biệt tích 6 năm bây giờ lại xuất hiện. Anh là đang lo cuộc sống của mẹ con tôi chưa đủ loạn à?”
Hắn nhìn cô, đau lòng hơn bao giờ hết...
Đúng vậy... sao hắn không đi chết luôn đi...
Ngày xưa khi mà cô cần hắn nhất... khi cô mang thai con của hắn, đối mặt với sự châm chọc và chế giễu của mọi người, của bao lời gièm pha rằng cô là loại con gái hư hỏng, không chồng mà chửa, thì hắn lại biệt tăm biệt tích không một lời từ biệt.
“Tiểu Linh, năm đó là anh sai, nhưng anh có nỗi khổ riêng. Cho anh một cơ hội bù
đắp cho em và con, được không?”
Cô hất tay ra, khuôn mặt tràn ngập ý cười, châm chọc:
“Bù đắp? Anh định bù đắp như thế nào?Tôi một mình mang thai, mọi người chán ghét tôi, ba mẹ cũng chán ghét tôi, mắng tôi là đồ lăng loàn, đồ hư hỏng, xem tôi như là vết nhơ, là nỗi nhục của gia đình, khiến ba mẹ tôi đi đâu cũng không ngẩng mặt lên được. Lúc đó anh lại bỏ đi, rũ bỏ hoàn toàn trách nhiệm. Anh có từng nghĩ cho tôi chưa? Tôi phải bỏ làng lên thành phố, một mình gồng gánh, tôi mang thai nôn nghén, ăn cái gì là nôn ra cái đó, lúc ấy anh ở đâu? Tôi một mình sinh con, một mình đối mặt với sự lạnh lẽo của phòng đẻ, lúc ấy anh ở đâu? Sau khi Tiểu Vũ ra đời tôi không thể rời thằng bé đi kiếm việc, hai mẹ con sống chui rúc ở đầu đường xó chợ, lúc ấy anh ở đâu? Bây giờ cuộc sống của mẹ con tôi ổn định hơn anh lại xuất hiện. Anh nói bù đắp? Anh bù đắp kiểu gì? Mẹ con tôi không cần anh, anh đi đi!”
Đến tận bây giờ cô vẫn không thể quên được sự khủng khiếp của những ngày tháng ấy. Một đứa trẻ sơ sinh và một sản phụ lang thang trên đường. Bởi vì không có tiền, khi sinh xong cô liền lập tức xuất viện. Có những lúc bụng đói cồn cào, tiếng gào khóc của thằng bé càng làm cô thêm não nề. Sữa của mình cũng đã cạn, cô thậm chí có những lúc thần trí suýt nữa thì không được bình thường. Có lúc cô nghĩ hay là chạy ra đường cướp giật cái gì đó, chỉ cần có tiền mua sữa cho con, cuối cùng cô lại không thể làm được.
"Anh có biết con trai anh, Tiểu Vũ ăn gì, uống gì để lớn lên không? Nó uống nước đường, là nước đường đấy. Trong người tôi không có một xu, không thể mua sữa cho con, thậm chí đến một cái bánh bì cũng không thể mua nổi, cuối cùng là người ta thương tình mua cho. Những lúc ấy, anh ở đâu? Anh có suy nghĩ cho mẹ con tôi không? Cái "nỗi khổ riêng" đó của anh lớn đến bao nhiêu, có thể lấp liếm những ngày tháng cùng cực nhục nhã của mẹ con tôi không?"
Hắn vẫn níu lấy tay cô, kiên nhẫn nghe cô nói hết. Từng lời, từng lời một như con dao cứa vào lòng hắn, nặng nề nện thẳng vào ngực hắn, bóp chặt lại cơ hồ khiến cho hắn hít thở không thông. Bao nhiêu uất ức cùng tủi hờn nhẫn nhịn suốt bao năm qua được nói ra khiến giọng của cô cũng lạc đi. Nguyệt Linh bả vai run rẩy như bị nhấn chìm trong dòng kí ức đáng sợ, đôi mắt mở to biến thành màu đỏ đọc càng khiến hắn thêm đau lòng...
Hắn không ngờ được... cô lại một mình chịu đựng đau khổ như vậy... Mà tất cả, đều do hắn mà ra...
“Tiểu Linh, xin lỗi em, anh cũng có nỗi khổ riêng, em cũng phải hiểu cho anh...”
Hắn nhìn cô, nhỏ giọng nói khiến cô cười lớn.
“Hahaha! Nỗi khổ riêng! Anh muốn tôi hiểu cho anh, vậy ai hiểu cho tôi đây? Sáu năm qua mẹ con tôi không có anh vẫn sống tốt, thì bây giờ vẫn vậy. Mẹ con tôi không cần anh, anh cút đi!”
Nguyệt Linh hất tay hắn ra, đóng sầm cửa lại. Tấm lưng của cô dựa sát vào cánh cửa bằng gỗ lạnh ngắt, hai môi mím chặt, đôi mắt đỏ hoe...
Dựa lưng vào cánh cửa, cô mệt mỏi trượt xuống, run rẩy.
Tại sao... 6 năm vẫn không có tin tức... tại sao bây giờ lại xuất hiện...
“Đồ khốn! Anh bỏ tôi đã 6 năm rồi, còn trở lại làm loạn cuộc sống của tôi làm gì. Loại đàn ông khốn nạn như anh tại sao không chết quách luôn đi, còn tìm mẹ con tôi làm gì...”
Cô khóc, cô uất ức...
Còn hắn, hắn đứng ở ngoài, nắm chặt hai tay, hai hàm răng cắn chặt vào nhau...
Hắn đúng là đáng chết!
Là hắn làm khổ cô... làm khổ cả con hắn...
Sau cùng, hắn vẫn quay lưng đi...
Nguyệt Linh gạt nước mắt, đi vào nhà... Tiểu Vũ ngồi trên ghế ở phòng khách trông thấy cô thì nhảy xuống ghế, chạy lại bên cô:
“Mẹ ơi, bố đâu rồi? Sao có một mình mẹ vào nhà? Con muốn bố đưa con đi chơi
công viên!”
Cô nhìn con trai, không biết phải trả lời con như thế nào...
Cô xoa đầu thằng bé, ngập ngừng khuyên nhủ:
“Ừm...bố sẽ không gặp con đâu...Hay là mai mẹ đưa con đi chơi nhé!”
Nhưng thằng bé bỗng vùng dậy, hét toáng lên:
“Không! Con không cần mẹ đưa con đi chơi! Con chỉ cần bố thôi!”
"Mẹ xấu lắm, mẹ đuổi bố! Là mẹ đuổi bố đi! Con ghét mẹ!"
Updated 21 Episodes
Comments
Ya 🐥
nói ra cho chỉ biết điii
2022-09-25
1
Ya 🐥
cho bà tác giả tạo thêm thử thách 2 anh chị á
2022-09-25
1
Taka Sukuda Yeo 🤭
.
2022-09-02
1