Sau buổi ăn tối, cả nhà rủ nhau ngồi xem ti vi. Không biết sao hôm nay ba cô lại nổi hứng muốn xem phim ma nữa.
Căn nhà tắt đèn tối om chỉ còn lại ánh sáng phát ra từ màn ti vi. An Nhi ngồi cùng ba mẹ mình, còn anh thì ngồi ghế đơn.
Tranh thủ lúc phim vẫn chưa xuất hiện ma, An Nhi chạy vào bếp lấy tô dâu tây trong tủ lạnh rồi nhanh chóng quay lại chỗ ngồi.
Cả nhà xem phim chăm chú đến lúc rùng rợn nhất, con ma nữ đó xuất hiện nó mặt bộ đồ trắng, tóc xõa kéo dài xuống từng bật cầu thang, gương mặt trắng bệt, đôi mắt hiện lên những đường chỉ máu đỏ rực. Đột nhiên có hai hàng máu từ hai đôi mắt của con ma nữ đó chảy ra.
Trời ơi kinh khủng quá, Lệ Như hình như cũng hơi sợ mà ngồi sát qua chồng mình. An Nhi kêu gào trong lòng, mẹ cô có chồng để dựa dẫm vậy cô dựa vào ai đây? Cô đâu thể bay sang ôm anh, có thân thiết gì lắm đâu.
Nghĩ vậy An Nhi chỉ còn cách ôm chặt tô dâu tây trong lòng, mồ hôi từ hai bên thái dương chảy từ từ xuống cổ cô.
Mạc Gia Khiêm lúc này không để ý đến màn hình ti vi mà nhìn sang cô xem cô phản ứng thế nào. Anh buồn cười khi nhìn thấy cô sợ tái xanh mặt, mồ hôi chảy như có nước đổ từ trên đầu xuống. Cô gái này lớn như vậy mà vẫn sợ ma sao?
Định quan tâm hỏi cô có ổn không thì phim hết nhìn cô dần trở lại bình thường. Xong chuyện mọi người đều trở về phòng ngủ, cũng gần mười giờ rồi.
Gần mười hai giờ khuya đèn trong phòng An Nhi vẫn còn sáng, cô học bài xong đứng lên mở cửa phòng đi nhẹ nhàng từ bước đến cầu thang đi xuống nhà.
Căn nhà đã tắt đèn tối om nên An Nhi phải đi từ từ cẩn thận, đột nhiên đầu cô đâm vào một thứ gì đó mềm mềm cứng cứng. Cô nhớ rõ ràng là chỗ này đâu có trưng bày cái gì hay đâu có tường đâu, cô đập cái gì thứ gì vậy trời.
Trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh bộ phim ma lúc nãy, bản thân không làm chủ được lời nói hét lên.
"Aaa...ưm, ưm...ma, ma kìa"
Lúc này An Nhi còn hoảng hơn nữa khi có cái gì bịt miệng mình lại. Chợt cảm nhận được hơi thở đều đặn bên tai mình, tiếp đó nghe được giọng của Mạc Gia Khiêm thủ thỉ bên tai.
"Là tôi đây...em bình tĩnh, tôi không phải ma"
Trong bóng tối An Nhi đâu nhìn thấy nụ cười của anh, giống như vừa trêu chọc cô thành công.
Phía An Nhi khi vừa nghe được giọng nói của anh có phần nào bình tĩnh lại, chưa bao lâu thì lại nghe được giọng nói của anh.
"Sao giờ này em vẫn chưa ngủ?"
"Tôi ôn bài, sắp thi rồi."
"Vậy em ra đây làm gì?"
"Tôi khát nước"
"Có cần người đi cùng không?"
"Không cần đâu, tôi tự đi được"
Nói rồi cô lách qua một bên bước xuống một bậc thang lại nghe tiếng anh nói.
"Nếu một lát đụng phải thứ gì thì đừng la lên đấy nhé"
An Nhi nghe lời hù dọa của anh thì cảnh tượng trong phim lúc nãy hiện ra trong đầu. Cô sống mười bảy năm rồi vẫn chưa từng thấy ma nhưng nghĩ lại vẫn thấy sợ sợ làm sao, vẫn là có người đi chung tốt hơn.
"Chú đi chung với tôi cũng được"
An Nhi tự nghĩ, mới vừa từ chối người ta, bây giờ lại muốn người ta đi chung có phải là cái tự vả hơi mạnh rồi không?
Mạc Gia Khiêm nghe được câu trả lời vừa ý từ cô, mỉm cười đi cùng cô xuống bếp.
An Nhi mở tủ lạnh lấy chai coca uống, đột nhiên bị anh giật lấy đậy nắp cất vào tủ lạnh thay vào đó là chai nước suối và bảo.
"Khuya rồi uống coca không tốt"
Cô bĩu môi tỏ vẻ khó chịu, đây là thứ cô thích uống chỉ xếp sau trà sữa vậy mà tên đàn ông không thân không thiết này lại dám ngang nhiên ngăn cản không cho cô uống.
An Nhi hết bĩu môi chuyển sang liếc anh không thôi, còn nói:
"Này có trả lại cho tôi hay không?"
"Được tôi trả em, vậy tôi lên phòng trước nhé"
Mạc Gia Khiêm nắm được điểm yếu của An Nhi rồi, muốn cô người yêu tương lai của anh chịu nghe lời thì phải dùng biện pháp mạnh này.
"Chú!!!"
Lửa giận trong người An Nhi lại càng tăng vì người đàn ông trước mặt dám lấy cái nỗi sợ ma ra ức hiếp cô.
"Sao? Em chọn cái nào?" Mạc Gia Khiêm cười thích thú khi trêu chọc cô thành công.
"Được rồi đưa nước suối đây."
Ngoài miệng nghe lời anh vậy thôi, chứ trong lòng An Nhi đã nghĩ sẵn kế hoạch trả thù cái con người xấu tính này. Cô cầm chai nước uống một hơi rồi nói.
"Xong rồi, về phòng thôi" vừa dứt lời cô bước đi.
Mạc Gia Khiêm đi phía sau, còn An Nhi đi phía trước. Lúc vừa đến cửa phòng, cô đột nhiên quay lại nhìn anh. Mạc Gia Khiêm thắc mắc hỏi.
"Sao vậy?"
An Nhi dồn hết sức vào chân trái, tay phải mở cửa trước. Cô nhanh chóng giơ cao chân lên dậm một cái thật mạnh lên chân anh rồi bay vào phòng khóa cửa lại, trong lòng cười thầm còn mắng anh một câu "Cho cái tội dám ức hiếp cô!".
Mạc Gia Khiêm đau điếng bàn chân, như muốn hét to lên rồi lại cố nén xuống chỉ nói một câu.
"Phương An Nhi, em định dậm nát chân tôi à?"
.....
Sáng sớm An Nhi mang bộ mặt thiếu ngủ, quanh mắt hơi thâm đen ra khỏi phòng. Hôm nay cô lười buộc tóc nên xõa ra tự nhiên, nhìn rất xinh đẹp thêm vài phần đáng yêu.
Mạc Gia Khiêm đã thức từ sớm ngồi ở phòng khách trò chuyện với Phương Chính Long, thấy An Nhi đã ra khỏi nhà đi học, anh cũng vội vàng đứng lên chào ông rồi đi cùng cô.
An Nhi đi trên đường cứ nghe có tiếng chân phía sau mình, quay người lại thì thấy Mạc Gia Khiêm tuy buồn ngủ mắt nhắm mắt mở nhưng vẫn rất để ý sự đẹp trai của anh.
Mạc Gia Khiêm hôm nay mặc áo sơ mi trắng cùng quần jean đen, phối thêm chiếc áo khoác vừa to vừa dài bên ngoài thì đúng chất soái ca trưởng thành rồi.
Mạc Gia Khiêm thấy An Nhi quay lại nhìn mình thì nhanh chóng đi đến bên cạnh cô và nói.
"Sau này hạn chế thức khuya lại, nhìn em bây giờ rất xấu đấy!"
Ngoài miệng cứ chê bai An Nhi nhưng trong lòng lại cảm thấy cô bây giờ vô cùng đáng yêu bởi cái mặt buồn ngủ đến ngáo ngơ, cộng thêm cái thân bé xíu xìu xiu.
Mạc Gia Khiêm đột nhiên cảm thấy hình như mình đang làm việc sai trái vì theo đuổi một đứa trẻ đang ở lứa tuổi vị thành niên.
Cũng đúng thôi An Nhi giờ chỉ mới 17 tuổi thôi mà.
Updated 43 Episodes
Comments
Vũ Ngọc
quá trời cái nết bả gòi🤣🤣
2023-09-27
1
Ng Thao
chú bn tuổi ị
2023-08-20
1
Chúa Tể Ăn Vặt
Coi bả kìa🤣🤣🤣🤣🙏🙏
2023-08-10
1