Chương 5: Cơm Tạ Lỗi

Sau ngày hôm đó tôi cũng chưa gặp lại Khải Minh lần nào nữa. Kể cả có đến trường vài lần như lao động hay điểm danh, những hoạt động nhỏ để vào kì học chính thức, tôi vẫn không thấy bóng dáng nó đâu.

Tôi bước xuống bậc thang cuối cùng tiến về phía sân trường nói:

'' Không lẽ lần này nó giận mình thật, rõ ràng nó là người hiểu rõ tại sao mình lại làm vậy mà. Còn giở trò thất tình, hay chơi trò giận dỗi đây. Bà đây mang tiếng phản diện còn chưa buồn, chưa giận, hay lắm, giở thói ỏng eo với bà. Bà đây cóc thèm..''

Hôm nay là buổi gặp tập hợp nhỏ cuối cùng trước khi vào học chính thức vào thứ hai tuần sau, tôi dắt xe đạp ra khỏi cổng trường.

Đang lấy đà chuẩn bị leo lên xe thì hai chiếc xe máy dừng trước mặt. Ba người trên xe bước xuống đi lại gần tôi.

Rõ là ba thằng con trai, một thằng cầm lấy ba lô, một thằng giữ xe đạp, thằng còn lại thì nhấc bổng tôi từ xe đạp qua xe máy.

Quá trình này không quá 5 phút làm mọi người xung quanh một phen hết hồn.

'' Mới đầu năm mà, đánh nhau hả''

'' Ba trai đánh một gái sao??''

''Làm gì đây? Anh hùng cứu mỹ nhân không mày?''

''Anh hùng thì tao không chắc nhưng mỹ nhân đâu ra??''

......

Ha..một gáo nước lạnh dội thẳng vô mặt.

Tụi này lại tính làm trò khỉ gì nữa đây?

Tao biết tụi bây đủ nổi rồi nhưng làm ơn tha cho nhân vật qua đường như tao được không?

Đừng chơi ba cái trò này nữa. Nhan sắc tao kham không nổi đâu??

Lạy chúa trên cao...!!

Tôi làm gì còn thời gian để nói hay giải thích.

Tôi ở yên trên xe với gương mặt bất lực đến không còn bất lực hơn. Mặc cho Khải Minh đội cho tôi nón bảo hiểm hình con ong màu đỏ còn có hai cái râu đung đưa của em gái nó treo sẵn trên xe.

Xe đạp tôi thì Minh Tú gửi ở một quán net gần trường. Hoài Sơn chở Minh Tú. Khải Minh chở tôi.

Thế là ''bọn bắt cóc'' này chở tôi rời khỏi hiện trường trong con mắt ngạc nhiên của bao người. Cùng sự khó hiểu vì sao ''con tin'' là tôi lại có thể ngoan ngoãn cứ thế im lặng theo họ đi mất...

''Đi đâu đây?'' Tôi lớn tiếng hỏi

''Chỗ cũ'' Minh Tú trả lời

''Bao nhiêu tuổi rồi còn chơi trò đó, không nhục hả?'': tôi tiếp tục câu chuyện với Minh Tú

''Đúng rồi, người nhục là mày mà.''

Minh tú cười haha rồi thế là kéo theo giọng cười phụ hoạ của Hoài Sơn.

Nói thật, chẳng biết vẻ ngoài hai đứa này có như thế nào thì trong mắt tôi lúc này, chiếc xe chạy song song rõ ràng là chở hai thằng trốn viện.

Đúng, người bình thường làm gì có thể ở giữa thanh thiên bạch nhật cười hihi haha lớn như thế mà không biết ngại được cơ chứ..

Dứt tràng cười của hai bệnh nhân trốn viện kia cũng vừa lúc đến nơi tụi tôi hay đến.

Từ nảy đến giờ Khải Minh vẫn chưa nói câu nào, với tính khí của nó bình thường thì chắc chắc cái tên, bệnh nhân trốn viện thứ ba, không thể trao cho ai khác được ngoài nó.

Nhưng nó lại im lặng, làm tôi ngồi phía sau cũng rùng mình hai ba đợt..

Xuống xe, Khải Minh chả thèm nhìn tôi mà nhanh chóng gỡ lấy nón bảo hiểm trên đầu tôi ra còn tinh tế vuốt vài cọng tóc mất trật tự do gió thổi.

''Giận thì giận, việc nên làm vẫn không quên. Tốt lắm con trai của mẹ'' tôi thầm khen nó trong đầu mình vì giờ mà nói ra miệng. Chắc không khí càng ngại ngùng hơn.

Đã diễn thì phải diễn tròn vai chứ.

''Hai bạn trẻ, nhanh lên đi chứ, còn ở đó diễn tuồng giận hờn vu vơ gì nữa. Hôm nay Hoài Phương đãi, tội làm Khải Minh bị ghệ bỏ. Cũng là ăn mừng Khải Minh lại quay về kiếp fa nha''

Minh Tú đã ngồi vào vị trí đang nhìn hai chúng tôi..

''Phặc, phặc..âm thanh này còn có thể là gì đây hả Tú Kum?'' Hoài Sơn gọi bạn chung trại của mình bằng' tên thân mật'

''Tiếng mũi tên trúng tim đen chứ còn gì nữa, một mũi trúng quả tim chột dạ, một mũi trúng nỗi đau thất tình...Bắn chuẩn phết..'': Minh Tú trả lời.

''Chứ không phải hai mũi bắn vào hai cái lòng lang dạ sói của hai đứa bây à''

Khải Minh cuối cùng cũng lên tiếng.

Tôi và Khải Minh nhanh chóng ngồi vào chỗ, thật ra đây là một quán cà phê quen chúng tôi thường hay tới, có tên là 'Star Night'.

Nằm cạnh con sông lớn ở quê tôi.

Quán hầu hết được làm bằng tre nên nó cảm giác rất hoài cổ, ấm cúng, có thể nói là cảm xúc dâng trào nếu bạn thất tình và chỗ chúng tôi hay ngồi chính là cạnh bờ sông.

Chỗ này phải nói là điểm G của quán.

Nhìn ra bờ sông, có thể thấy thuyền lớn thuyền nhỏ dưới chân cầu Hoà Thuận bắt qua quê tôi cùng với thành phố Ninh Tấn trước mặt, mỗi đêm có thể ở đây ngắm đèn trên cầu chiếu xuống sông vàng rực một khoảng, cũng có thể nhìn qua bờ bên kia từng tầng từng tầng lấp lánh đèn ở cao ốc phía xa xa.

Giống y như tên của quán, chỉ cần bạn muốn, dù trời mưa bạn vẫn có thể thấy '' sao đêm''.

''Tụi con vẫn như cũ đúng chứ''

Giọng bà chủ quán cắt ngang không khí giương cung bạt kiếm của chúng tôi lúc này.

'' Dạ, vâng... cho tụi con thêm 4 đĩa cơm tấm như mọi khi với'' Tôi nhanh chóng trả lời

'' Một phần không hành nha cô''

Khải Minh nhanh chóng tiếp lời trước khi bà chủ vừa quay lưng đi được vài bước.

''À không cần nhắc, cô không quên đâu, cô nhìn mấy đứa ăn cơm cô lớn mà. Mấy lần trước do cô không ở đây nên chú không nhớ đó. Có cô ở nhà thì an tâm. Cô biết Hoài Phương trước mấy đứa nữa đó..''

Nói rồi cô bước lại vào trong..

Đợi cô đi khuất tôi nhìn Hoài Sơn trước mặt rồi lên tiếng:

'' Không cần phiền vậy đâu, lỡ có bỏ vào thì lựa ra là được mà, thật ra lúc đó tao nhớ nhưng thấy cô quay lưng đi rồi nên tao im luôn''.

Hoài Sơn nhìn tôi hất mặt về phía Khải Minh nói:'' Có phải tao là người dặn đâu mà nhìn tao''.

Cái thằng khứa này rõ là thích chọc ngoáy người khác mà. Tôi trợn mắt lườm nó, chưa kịp thốt ra câu nào thì nó lại tiếp tục:

''Thôi cái trò trợn mắt đó đi, mắt mày có chống thêm cây tăm nữa thì trợn lên cũng không to hơn được nữa đâu, đừng chọc cười tao nữa, nhìn mặt mày rõ tấ.....''

''Lỡ bỏ hành người lựa ra không phải là tao sao? Để tao an nhàn ăn bữa cơm tạ lỗi này của mày dùm cái''

Khải Minh cắt ngang câu nói của Hoài Sơn.

''Ai đời bắt người đang giận mình đi lựa hành cho mình chứ, Minh Tú sẽ giúp tao, nó vừa hứa''

Tôi nhìn Minh Tú bằng ánh mắt không còn có thể khẩn thiết hơn được nữa, cầu mong nó vớt lại miếng mặt mũi nào đó dùm cho mình.

Nhưng đáp lại ánh mắt của tôi là hành động lấy giấy lau đũa muỗng đưa lại chỗ tôi nói:

''Tao chỉ làm việc đó khi không có Khải Minh thôi, có người hùng thì cần gì kỵ sĩ chứ''

Tôi thở ra vài tiếng với vẻ mặt vô cùng thất vọng thì đồ ăn chúng tôi gọi cũng vừa đến.

''Ăn mau chóng lớn, ăn mau chóng lớn nhé''

Bà chủ vui vẻ bày đồ ăn nước uống ra bàn, vỗ vai tôi hai cái nhịp theo mỗi câu nói.

Chúng tôi đồng thanh dạ nói lời cảm ơn cô rồi bắt đầu ăn.

Chapter
1 Chương 1: Khải Minh
2 Chương 2: Vào lớp
3 Chương 3: Ổ Khoá
4 Chương 4: Hổ Giấy
5 Chương 5: Cơm Tạ Lỗi
6 Chương 6: Cá đồng quê
7 Chương 7: Hồi kết của màn kịch
8 Chương 8: Vinh Phát
9 Chương 9: Anh Trai
10 Chương 10: Bạn mới
11 Chương 11: Bỏ Chạy
12 Chương 12: Lời Đồn
13 Chương 13: Xích Đu
14 Chương 14: Một ngày tồi tệ
15 Chương 15: Xứng đôi
16 Chương 16: Hậu đậu
17 Chương 17: Rửa xe
18 Chương 18: Dòng sông tĩnh lặng chờ con sóng lớn.
19 Chương 19: Cãi nhau
20 Chương 20: Tình bạn và tình yêu..?
21 Chương 21: Khoảng cách
22 Chương 22: Bị thương
23 Chương 23: Nắm tay
24 Chương 24: Người yêu anh nhất là em..!
25 Chương 25: Hôn rồi..??
26 Chương 26: Khóc cùng anh
27 Chương 27: Nỗi sợ của Vinh Phát..
28 Chương 28: Cảm giác thật sự của bản thân?
29 Chương 29: Thế nào mới là đúng?
30 Chương 30: Sự bối rối không tên..!
31 Chương 31: Con đường bản thân lựa chọn
32 Chương 32: Làm bạn gái anh đi..!
33 Chương 33: Điều kiện..?
34 Chương 34: Tâm trạng tốt
35 Chương 35: Đừng chạy nữa, ở bên anh được không?
36 Chương 36: Sự kiên nhẫn có giới hạn
37 Chương 37: Nói dối...
38 Chương 38: Tình huống khó xử
39 Chương 39: Những mối quan hệ cần được làm rõ
40 Chương 40: Vô tâm?
41 Chương 41: Võ tướng gặp nhau.
42 Chương 42: Không được động vào anh tôi..!
43 Chương 43: Có thật là anh không?
44 Chương 44: Em vui là được..!
45 Chương 45: Gương mặt hại nước..
46 Chương 46: Hạnh Phúc..?
47 Chương 47: Chị em tốt..
48 Chương 48: Hoa giấy
49 Chương 49: Anh là của em..
50 Chương 50: Ngộ nhận mù quáng
51 Chương 51: Người đầu tiên tìm mày chính là tao..!
52 Chương 52: Đừng cảnh giác với anh....!
53 Chương 53: Dựa dẫm vào anh thì chết à..?
54 Chương 54: Tai Nạn
55 Chương 55: Bài toán khó
56 Chương 56: An ủi tinh thần
57 Chương 57: Khiêu khích tôi sao??
58 Chương 58: Ai mới là chính chủ..?
59 Chương 59: Ai mới là người bị thay thế..?
60 Chương 60: Tôi thắng anh...
61 Chương 61: Tôi thích anh ấy..?
62 Chương 62: Người thân..?
63 Chương 63: Ánh mắt cô độc
64 Chương 64: Cảm ơn em...
65 Chương 65: Ghen...?
66 Chương 66: Anh hùng cứu mỹ nhân..?
67 Chương 67: Song hùng…
68 Chương 68: Cắm trại xuân
69 Chương 69: Người đặc biệt
70 Chương 70: Anh lớn lên bằng cách nào vậy?
71 Chương 71: Mùi đào..
72 Chương 72: Ca Hát..
73 Chương 73: Bình yên trước cơn bão..?
74 Chương 74: Anh không thấy sao?
75 Chương 75: Tình huống khó xử..
76 Chương 76: Ra mặt..
77 Chương 77: Bạn lâu năm
78 Chương 78: Ba Vinh Phát sao?
79 Chương 79: Bao lì xì nặng đô.
80 Chương 80: Phẫn nộ, xót xa…
81 Chương 81: Tôi cầm kịch bản phim kiếm hiệp phải không?
82 Chương 82: Tiếng lành đồn xa
83 Chương 83: Ngoan, ngủ ngon
84 Chương 84: Em đã từng hối hận chưa?
85 Chương 85: Cả cuộc đời sau này em đều sẽ ghét anh..
86 Chương 86: 13 năm sau
87 Chương 87: Tác giả biến thái
88 Chương 88: Cứ như chưa từng tồn tại…
89 Chương 89: Có người đến làm khó.
90 Chương 90: Áp lực xã hội
91 Chương 91: Lựa chọn sai lầm của Hoàng Khang
92 Chương 92: Nụ hôn mãnh liệt sau gần ấy năm xa cách.
93 Chương 93: Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt
94 Chương 94: Chương này hơi dài..
95 Chương 95: Tha thứ hay rời đi
96 Chương 96: Câu chuyện 13 năm về trước
97 Chương 97: Chỉ cần em vẫn còn sống, bao lâu anh vẫn sẽ đợi..!
98 Chương 98: Cái giá phải trả cho việc cướp đồ của người khác...
99 Chương 99: Nụ hôn từ biệt
100 Chương 100: Trở lại 13 năm sau
101 Chương 101: Giả vờ
102 Chương 102: Minh Luân...
103 Chương 103: Về thôi, về nhà của chúng ta thôi...
104 Chương 104: Tai nạn
105 Chương 105: Thay đổi chiến lược
106 Chương 106: Hoài Nam 33 tuổi.
107 Chương 107: Sinh nhật Minh Luân
108 Chương 108: Nỗi lòng của Hạ Vân
109 Chương 109: Lời tỏ tình không nên có...
110 Chương 110: Bom hẹn giờ
111 Chương 111: Kẻ thù cũng là bạn
112 Chương 112: Trà xanh...?
113 Chương 113: Người lạ...
114 Chương 114: Về nước
115 Chương 115: Cơn giận của Khải Minh
116 Chương 116: Chuyện cũ
117 Chương 117: Bị thương
118 Chương 118: Tôi sẽ nhốt em lại..
119 Chương 119: Dramma
120 Chương 120: Ác mộng
121 Chương 121: Buổi sáng
122 Chương 122: Màn đêm trong phòng sách
123 Chương 123: Tao sẽ giết mày..
124 Chương 124: Đừng ghét anh, xin em...
125 Chương 125: Chạy trốn
126 Chương 126: Tình bạn khác giới xuất hiện trước công chúng
127 Chương 127: Ẩu đả
128 Chương 128: Nên giận hay không?
129 Chương 129: Chúng ta là bạn mà
130 Chương 130: Đồng hồ bấm giờ bắt đầu khởi động..
131 Chương 131: Cáo đội lốp cừu..
132 Chương 132: Giúp tôi đòi lại công bằng...
133 Chương 133: Về nhà
134 Chương 134: Ly vỡ lại lành
135 Chương 135:
136 Chương 136:
137 Chương 137:
138 Chương 138:
139 Chương 139:
140 Chương 140:
141 Chương 141:
142 Chương 142:
143 Chương 143:
144 Chương 144:
145 Chương 145: Chờ đợi
146 Chương 146: Là em..là em phải không?
147 Chương 147: Giới hạn
148 Chương 148: Về Việt Nam..
149 Chương 149: Vinh Phát 17 tuổi..
150 Chương 150: Đều không có quyền nói..
151 Chương 151: Tình huống điên rồ
152 Chương 152: Anh nghĩ là..có thể
153 Chương 153: #1
154 Chương 154: “Anh giúp em đi..”
155 Chương 155: Hoài Phương mười lăm tuổi..
156 Chương 156: Đăng kí kết hôn..
157 Chương 157: Vợ chồng..
158 Chương 158: Bản năng sói cái..
159 Chương 159: Muốn xem biến thái không?
160 Chương 160: Kết thúc..
Chapter

Updated 160 Episodes

1
Chương 1: Khải Minh
2
Chương 2: Vào lớp
3
Chương 3: Ổ Khoá
4
Chương 4: Hổ Giấy
5
Chương 5: Cơm Tạ Lỗi
6
Chương 6: Cá đồng quê
7
Chương 7: Hồi kết của màn kịch
8
Chương 8: Vinh Phát
9
Chương 9: Anh Trai
10
Chương 10: Bạn mới
11
Chương 11: Bỏ Chạy
12
Chương 12: Lời Đồn
13
Chương 13: Xích Đu
14
Chương 14: Một ngày tồi tệ
15
Chương 15: Xứng đôi
16
Chương 16: Hậu đậu
17
Chương 17: Rửa xe
18
Chương 18: Dòng sông tĩnh lặng chờ con sóng lớn.
19
Chương 19: Cãi nhau
20
Chương 20: Tình bạn và tình yêu..?
21
Chương 21: Khoảng cách
22
Chương 22: Bị thương
23
Chương 23: Nắm tay
24
Chương 24: Người yêu anh nhất là em..!
25
Chương 25: Hôn rồi..??
26
Chương 26: Khóc cùng anh
27
Chương 27: Nỗi sợ của Vinh Phát..
28
Chương 28: Cảm giác thật sự của bản thân?
29
Chương 29: Thế nào mới là đúng?
30
Chương 30: Sự bối rối không tên..!
31
Chương 31: Con đường bản thân lựa chọn
32
Chương 32: Làm bạn gái anh đi..!
33
Chương 33: Điều kiện..?
34
Chương 34: Tâm trạng tốt
35
Chương 35: Đừng chạy nữa, ở bên anh được không?
36
Chương 36: Sự kiên nhẫn có giới hạn
37
Chương 37: Nói dối...
38
Chương 38: Tình huống khó xử
39
Chương 39: Những mối quan hệ cần được làm rõ
40
Chương 40: Vô tâm?
41
Chương 41: Võ tướng gặp nhau.
42
Chương 42: Không được động vào anh tôi..!
43
Chương 43: Có thật là anh không?
44
Chương 44: Em vui là được..!
45
Chương 45: Gương mặt hại nước..
46
Chương 46: Hạnh Phúc..?
47
Chương 47: Chị em tốt..
48
Chương 48: Hoa giấy
49
Chương 49: Anh là của em..
50
Chương 50: Ngộ nhận mù quáng
51
Chương 51: Người đầu tiên tìm mày chính là tao..!
52
Chương 52: Đừng cảnh giác với anh....!
53
Chương 53: Dựa dẫm vào anh thì chết à..?
54
Chương 54: Tai Nạn
55
Chương 55: Bài toán khó
56
Chương 56: An ủi tinh thần
57
Chương 57: Khiêu khích tôi sao??
58
Chương 58: Ai mới là chính chủ..?
59
Chương 59: Ai mới là người bị thay thế..?
60
Chương 60: Tôi thắng anh...
61
Chương 61: Tôi thích anh ấy..?
62
Chương 62: Người thân..?
63
Chương 63: Ánh mắt cô độc
64
Chương 64: Cảm ơn em...
65
Chương 65: Ghen...?
66
Chương 66: Anh hùng cứu mỹ nhân..?
67
Chương 67: Song hùng…
68
Chương 68: Cắm trại xuân
69
Chương 69: Người đặc biệt
70
Chương 70: Anh lớn lên bằng cách nào vậy?
71
Chương 71: Mùi đào..
72
Chương 72: Ca Hát..
73
Chương 73: Bình yên trước cơn bão..?
74
Chương 74: Anh không thấy sao?
75
Chương 75: Tình huống khó xử..
76
Chương 76: Ra mặt..
77
Chương 77: Bạn lâu năm
78
Chương 78: Ba Vinh Phát sao?
79
Chương 79: Bao lì xì nặng đô.
80
Chương 80: Phẫn nộ, xót xa…
81
Chương 81: Tôi cầm kịch bản phim kiếm hiệp phải không?
82
Chương 82: Tiếng lành đồn xa
83
Chương 83: Ngoan, ngủ ngon
84
Chương 84: Em đã từng hối hận chưa?
85
Chương 85: Cả cuộc đời sau này em đều sẽ ghét anh..
86
Chương 86: 13 năm sau
87
Chương 87: Tác giả biến thái
88
Chương 88: Cứ như chưa từng tồn tại…
89
Chương 89: Có người đến làm khó.
90
Chương 90: Áp lực xã hội
91
Chương 91: Lựa chọn sai lầm của Hoàng Khang
92
Chương 92: Nụ hôn mãnh liệt sau gần ấy năm xa cách.
93
Chương 93: Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt
94
Chương 94: Chương này hơi dài..
95
Chương 95: Tha thứ hay rời đi
96
Chương 96: Câu chuyện 13 năm về trước
97
Chương 97: Chỉ cần em vẫn còn sống, bao lâu anh vẫn sẽ đợi..!
98
Chương 98: Cái giá phải trả cho việc cướp đồ của người khác...
99
Chương 99: Nụ hôn từ biệt
100
Chương 100: Trở lại 13 năm sau
101
Chương 101: Giả vờ
102
Chương 102: Minh Luân...
103
Chương 103: Về thôi, về nhà của chúng ta thôi...
104
Chương 104: Tai nạn
105
Chương 105: Thay đổi chiến lược
106
Chương 106: Hoài Nam 33 tuổi.
107
Chương 107: Sinh nhật Minh Luân
108
Chương 108: Nỗi lòng của Hạ Vân
109
Chương 109: Lời tỏ tình không nên có...
110
Chương 110: Bom hẹn giờ
111
Chương 111: Kẻ thù cũng là bạn
112
Chương 112: Trà xanh...?
113
Chương 113: Người lạ...
114
Chương 114: Về nước
115
Chương 115: Cơn giận của Khải Minh
116
Chương 116: Chuyện cũ
117
Chương 117: Bị thương
118
Chương 118: Tôi sẽ nhốt em lại..
119
Chương 119: Dramma
120
Chương 120: Ác mộng
121
Chương 121: Buổi sáng
122
Chương 122: Màn đêm trong phòng sách
123
Chương 123: Tao sẽ giết mày..
124
Chương 124: Đừng ghét anh, xin em...
125
Chương 125: Chạy trốn
126
Chương 126: Tình bạn khác giới xuất hiện trước công chúng
127
Chương 127: Ẩu đả
128
Chương 128: Nên giận hay không?
129
Chương 129: Chúng ta là bạn mà
130
Chương 130: Đồng hồ bấm giờ bắt đầu khởi động..
131
Chương 131: Cáo đội lốp cừu..
132
Chương 132: Giúp tôi đòi lại công bằng...
133
Chương 133: Về nhà
134
Chương 134: Ly vỡ lại lành
135
Chương 135:
136
Chương 136:
137
Chương 137:
138
Chương 138:
139
Chương 139:
140
Chương 140:
141
Chương 141:
142
Chương 142:
143
Chương 143:
144
Chương 144:
145
Chương 145: Chờ đợi
146
Chương 146: Là em..là em phải không?
147
Chương 147: Giới hạn
148
Chương 148: Về Việt Nam..
149
Chương 149: Vinh Phát 17 tuổi..
150
Chương 150: Đều không có quyền nói..
151
Chương 151: Tình huống điên rồ
152
Chương 152: Anh nghĩ là..có thể
153
Chương 153: #1
154
Chương 154: “Anh giúp em đi..”
155
Chương 155: Hoài Phương mười lăm tuổi..
156
Chương 156: Đăng kí kết hôn..
157
Chương 157: Vợ chồng..
158
Chương 158: Bản năng sói cái..
159
Chương 159: Muốn xem biến thái không?
160
Chương 160: Kết thúc..

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play