Chương 2: Khởi đầu mới

Khi tỉnh dậy cô đã thấy mọi người vây quanh mình, những người này ăn mặc rất kì lạ, vải thô rách rưới, nhìn thế nào cũng rõ ràng là quần áo người cổ đại.

Điều này làm cô tưởng mình đi lạc vào phim trường nào rồi cơ.

Trong lúc cô đang hoang mang mọi người xung quanh cũng bàn tán.

Người lạ A: "Ai nha, ai nha một đứa trẻ như này sao lại nghịch đến nỗi phải rơi xuống sông kia."

Người lạ B: "Con nhà ai vậy ta, trông có hơi lạ mặt."

Còn có người tốt bụng cho Ái Lâm chiếc chăn để quấn xung quanh, bấy giờ cô mới để ý người mình ướt như chuột lột, theo như mấy người kia nói thì mình bị rơi xuống sông, nhưng rõ ràng là mình bị đâm cơ mà thậm chí máu còn đang....

Nghĩ đến đây thì dừng hẳn vì cô sờ lên ngực không có máu hay vết thương nào, kì lạ là ngực cô....phẳng lì.

Ái Lâm vội vàng cúi xuống nhìn, cô cũng ăn mặc giống mấy người bọn họ, có điều tay chân cô lại rất bé, giống như trẻ con vậy.

Trẻ con??

Đầu Ái Lâm đầy dấu hỏi chấm, trong mắt mọi người xung quanh lại là biểu tình ngơ ngác khi vừa được cứu lên, đôi mắt to tròn, má sữa trắng nõn, nước vẫn còn đọng lại trên tóc chảy xuống, quấn chặt chăn thành một bọc, trông vừa đáng yêu vừa đáng thương.

Tình thương của các bà mẹ trào lên quyết định đưa đứa bé đến nhà trưởng thôn để giúp nó tìm cha nương.

Trưởng thôn được giao trọng trách tìm cha nương cho đứa nhỏ, thông báo cho tất cả người dân làng xem có đứa trẻ nào bị lạc không.

Nhưng đáng tiếc làm gì có.

Ái Lâm ăn trực ở nhà trưởng thôn ba bốn hôm liền, cũng vào khoảng thời gian này cô nhận thức được là mình đã xuyên không rồi.Đã thế lại còn trở thành một đứa bé 7 tuổi, tay chân bé tẹo.

Cô cũng nhanh chóng chấp nhận điều này, suy cho cùng ở kiếp trước cô cũng không còn gì lưu luyến, vốn cô là người rất giỏi nhẫn nhịn.

Mẹ cô là tiểu tam, sinh cô ra chỉ là công cụ cho bà ta leo lên dòng tộc danh giá như Lâm gia. Nhưng mà phu nhân ở Lâm gia làm gì có chuyện cho bà ta được toại nguyện, không cho phép bà ta được bước chân vào Lâm gia, chỉ nhận đứa con gái là cô đây. Khi ấy cô mới chỉ 12 tuổi, là độ tuổi đã biết nghĩ, cô không phản đối ở Lâm gia vì bà ta cũng không hề quan tâm cô.

Suốt 12 năm ở cùng mẹ, bà ta thường tìm nam nhân về, nhốt cô ở trong tủ tối tăm chật hẹp, nghe được những âm thanh kinh tởm ở bên ngoài. Những lúc tức giận vì không có khách, bà ta sẽ lôi cô ra đánh đập, 12 tuổi mà cô gầy như một đứa trẻ 8 9 tuổi.

Vì vậy khi Lâm gia nhận người, cô cũng không lưu luyến mẹ mình.

Thế nhưng mẹ kế là phu nhân lại không thích cô, luôn chèn ép cô trong gia đình, cha cũng không quan tâm đến cô, mọi điều đều để cho mẹ kế hết, coi như là chuộc lỗi. Mẹ kế có một người con trai luôn lấy làm tự hào rồi soi mói chỉ trách cô. Cô nhẫn nhịn đến khi tốt nghiệp đại học, vào được ngành y học nổi tiếng.Cứ tưởng sẽ được thoát khỏi sự kèm cặp của mẹ kế, nào ngờ bà ta cho cô một nhát thống khoái đến vậy.

Ái Lâm cười cười, nếu mẹ kế biết mình không chết mà xuyên về cổ đại không biết sẽ có biểu tình như nào.

Điều cô quan tâm bây giờ là...không có ai đến tìm mình, chẳng lẽ cứ ăn trực ở nhà trưởng thôn mãi. Thời cổ đại nông dân luôn là người khổ nhất, một miệng ăn cũng đã khó khăn, nương tử của trưởng thôn cũng đã bắt đầu cằn nhằn rồi.

Mấy ngày nay vì ăn trực nhà người ta nên Ái Lâm cũng phụ giúp người trong nhà, làm mấy việc nhẹ như đốn củi, quét sân, cho gà lợn ăn. Như vậy sắc mặt của nương tử trưởng thôn mới hoà hoãn một chút.

Trẻ em ở thời xưa phải làm việc là chuyện bình thường, đặc biệt là con gái. Trưởng tử của trưởng thôn lớn hơn Ái Lâm 3 4 tuổi thấy có người ở nhà mình cũng vây quanh chơi cùng. Thấy cô làm việc nhà cũng bắt đầu làm theo, bấy giờ sắc mặt nương tử trưởng thôn mới thật sự hoà hoãn xuống.

Trưởng thôn thấy không có người đến tìm, thì suy đoán mấy phần là cô bị bỏ rơi, nên phát thông báo cho người nhận nuôi đứa trẻ.

Đến khi cô ở nhà trưởng thôn đúng tròn một tuần mới có một bà bà đến nhà nói muốn nhận nuôi cô.

Bà bà tên là Lưu Gia Phụ, mọi người hay gọi là Lưu bà bà, bà là một goá phụ sống một mình ở cuối thôn, hằng ngày sống bằng việc bán rau. Có lẽ vì quá cô đơn nên muốn nhận một đứa trẻ đến sống cùng.

Trưởng thôn nhận lời dẫn Ái Lâm ra chào bà.

Ái Lâm ngoan ngoãn chào khiến Lưu bà bà cười tít mắt.

Bà dẫn cô về nhà mình nói:

"Từ bây giờ, đây sẽ là nhà của con, con sẽ sống cùng với nội tổ mẫu được không?"

Ái Lâm gật đầu đáp: "Vâng thưa nội"

Căn nhà của Lưu bà bà hơi bé, làm bằng đất, mái ngói xập xệ, một cái giường bằng tre hai bà cháu cùng ngủ, một căn bếp nhỏ, ngoài sân có mấy con gà, đằng sau nhà là vườn rau.

Ái Lâm khá hài lòng với hoàn cảnh sống bây giờ, mặc dù khó khăn khổ sở nhưng cô không ngại, cô có người thân rồi, bà ấy rất thương cô vậy nên cô sống rất hạnh phúc, không cần phải lo trước lo sau, không cần phải tỏ ra mình không biết cái gì để cho người khác hài lòng.Cô bây giờ đã chính thức thoát khỏi 'gia đình' đó.

Đêm nay Ái Lâm ngủ với bà, cô nghĩ nhất định sẽ để cho bà có được cuộc sống tốt hơn, được bà vỗ mông ru ngủ, cô nhắm mắt lại ngủ một giấc thật ngon.

*Tác giả có lời muốn nói:

Vì ở cổ đại rồi nên mình sẽ không cho xưng 'cô' nữa nhé, tránh bị nhầm lẫn. Khi bé mình sẽ gọi là nó, khi lớn thì gọi là nàng.

Chapter
Chapter

Updated 36 Episodes

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play