Sáng hôm sau tỉnh dậy nó nhìn thấy bà đang chuẩn bị đi ra ngoài, trên lưng đeo một cái sọt, thấy Ái Lâm tỉnh dậy, gương mặt bà hiền lành nói:
"Tiểu Ái dậy rồi đấy hả, nội để bánh trên bàn đấy con ăn đi, nội đi chợ, trưa nội về với con nghen."
Ái Lâm được chiều vô cùng vui vẻ đáp: "Vâng, nội đi cẩn thận" đồng thời trong lòng nó cũng tính toán làm thế nào để cho nội sống tốt hơn.
Nó gặm chiếc bánh màn thầu, dù không có nhân thịt vẫn cảm thấy chiếc bánh rất ngon. Không phải đi làm thành ra bây giờ nó rất rảnh, làm hết một lượt việc trong nhà, nấu cơm, quét tước nhà cửa, cho gà ăn. Việc gì có thể làm được là nó làm hết.
Làm xong mọi việc rồi nhưng vẫn chưa thấy nội về nên nó đi ra ngoài xem thử. Từ khi xuyên đến đây nó chỉ quanh quẩn trong nhà trưởng thôn suốt.
Dọc đường nó gặp ai cũng chào, gương mặt đáng yêu lại ngoan ngoãn khiến mấy người trong thôn rất thích.
Nhưng mấy đứa trẻ con thì khác, trẻ con trong thôn chụm lại một đám xì xào bàn tán về nó. Trong đó có một đứa kênh kiệu nhất, đi qua chỗ nó hất hàm nói:
"Nghe nói mày được Lưu Gia Phụ nhận nuôi, thế có nghĩa là mày không có cha nương đúng không?"
Ái Lâm khó chịu nhìn đám trẻ:
"Phải, thì sao?"
Đám trẻ cười ầm lên.
"Nương tao bảo đứa nào không có cha nương toàn là mấy đứa vô giáo dục." Thằng nhóc mũi to khinh thường nói.
Ái Lâm nhíu mày tại sao một đứa trẻ con lại có thể nói được những câu như thế, nếu nó không phải là xuyên không mà thật sự chỉ là một đứa trẻ 7 tuổi có khi đã khóc thật rồi.
Thằng nhóc mũi to thấy nó không nói gì thì lại được đà lấn tới, dơ tay đẩy nó ngã xuống đất. Cái ngã này đối với nó không cho việc gì, nhưng lời của thằng nhóc mũi to lại làm nó nổi giận.
"Mày bị cha nương bỏ rơi, vậy còn sống làm gì nữa, mày đi chết đi."
Thật khó tưởng tượng một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch lại có thể nói ra những lời cay độc như thế. Nó đang định đứng lên dậy dỗ đám trẻ này thì một bóng người xông lên đạp thằng nhóc mũi to.
"Lộ Đồng, mày làm gì vậy?" Thằng nhóc mũi to dường như rất sợ người trước mặt nhưng vẫn can đảm nói.
Người vừa đạp thằng nhóc đó là một nam hài nhi, nhìn cao lớn hơn hẳn mấy đứa trẻ còn lại, làn da lúa mạch, gương mặt giận dữ.
"Chúng mày là lũ ng*, người lớn dạy là không được bắt nạt người khác cơ mà."
Thằng nhóc mũi to vẫn cãi cùn.
"Nhưng mà...nó không có cha nương..."
Lộ Đồng: "Không có thì làm sao, tao cũng không có nương đây này, dạo này không ăn đòn mày biết làm phản rồi đúng không?"
Bấy giờ thằng nhóc đó mới sợ hãi, run lên rồi chạy chối chết.
"Hừ một lũ hèn."
Lộ Đồng quay ra nhìn đứa bé gái không biết từ lúc nào đã đứng lên.
"Không sao chứ, ngươi không có việc gì phải sợ, có ta ở đây, bọn nó không dám làm gì ngươi đâu."
Ái Lâm nhìn vào đôi mắt của nam hài nhi nọ. Quả là là một đôi mắt đẹp đẽ.
Nó gật gật đầu ngoan ngoãn cảm tạ Lộ Đồng, xưng muội gọi huynh khiến Lộ Đồng cứ lâng lâng vì được tâng bốc.
"Lộ ca thật lợi hại, vừa rồi muội sợ chết đi được, nếu không phải có huynh chắc bọn họ đã đánh muội rồi, Lộ ca quả nhiên là anh hùng, được Lộ ca bảo vệ là phúc của muội, muội cũng không biết lấy gì cảm tạ nữa."
Dù sao cũng là một đứa trẻ được khen nhiều như thế cũng cảm thấy sung sướng, đồng thời ra quyết định sẽ bảo vệ con nhóc này.
Trình độ vuốt mông ngựa của Ái Lâm phải gọi là đỉnh, vỗ cho Lộ Đồng bay tận lên trời cao.
Lộ Đồng hỏi:
"Muội là cháu gái của Lưu bà bà?"
"Phải"
"Được rồi từ bây giờ, Lộ ca này sẽ bảo kê muội, nên không việc gì phải lo nữa, để ta đưa muội về nhà"
Ái Lâm cười tủm tỉm, thằng nhóc này đáng yêu quá, mới vuốt có tí mà đã ngoan ngoãn đi bảo vệ mình rồi. Thôi cũng coi như để tránh phiền phức.
Lưu bà bà cũng vừa về đến nhà, thấy cháu mình đã có bạn mới rồi thì vui lắm còn rủ Lộ Đồng ở lại ăn cơm. Lộ Đồng từ chối rồi tạm biệt Ái Lâm đi về nhà.
Thời gian thấm thoát trôi qua mới đó mà nó đã xuyên không được hơn một tháng, hằng ngày nó giúp bà lên núi hái rau đem lên trấn trên bán. Lúc đầu bà không đồng ý vì sợ nó gặp nguy hiểm trên núi. Nhưng nó nũng nịu với bà cuối cùng bà vẫn phải đồng ý.
Hôm nay bà không lên trấn bán rau mà ngồi ở nhà đan rổ, nó cũng phụ giúp bà đan, bà khen nó khéo tay, chỉ vài lần đã biết đan. Hai bà cháu đang ngồi đan thì ở ngoài cổng Lộ Đồng gọi to:
"Tiểu Ái ra đây đi, huynh có cái này cho muội nè."
Lưu bà bà gật gật đầu, vẫy tay ra hiệu nó đi đi. Đặt rổ xuống, nó chạy ra ngoài xem.
Sau lần đấy, Lộ Đồng thường xuyên tìm nó chơi, thế mới biết thằng nhóc đó là con của một người thợ săn, từ bé đã được cha dạy võ, nên bọn trẻ trong thôn rất sợ thằng chả,vì sợ nên cũng không có ai chơi cùng, có thể nó là người đầu tiên chịu chơi cùng nên thằng nhóc rất quấn lấy nó. Có cái gì tốt cũng đem cho.
Lộ Đồng kéo kéo tay nó đi, Ái Lâm vội bước theo cho kịp vừa chạy vừa hỏi:
"A Đồng có cái gì cơ."
Sau khi thân quen nó mới biết hai đứa bằng tuổi, chỉ là cơ thể lớn hơn nó thôi vậy lên nó gọi thằng chả là A Đồng.
"Đi nhanh, đến rồi sẽ nói cho muội biết."
Lộ Đồng dẫn nó lên núi chạy đến một gốc cây to, rồi vẫy vẫy cô cúi đầu xuống nhìn.
Đó là 3 con sóc nâu, trốn trong gốc cây ôm nhau sợ hãi nhìn ra bên ngoài.
Ái Lâm bĩu bĩu môi nói:
"Có gì đâu chứ chỉ là một gia đình sóc thôi mà, huynh dẫn muội đến đây sẽ làm một nhà nó sợ hãi đấy."
Lộ Đồng: "Muội thì biết cái gì, chỉ những nhà quyền quý mới nuôi nó thôi đó, nếu chúng ta bắt được rồi đem bán sẽ được không ít đồng đâu"
Updated 36 Episodes
Comments