Gã bế vác cô đặt xuống tấm phản giữa nhà, trói cứng hai tay và hai chân lại, quần áo cũng vì thế mà không được chỉnh tề có chút xộc xệch để lộ ra những đường cong tuyệt mỹ trên cơ thể. Làn da trắng trẻo mịn màng như búng ra sữa khiến mấy gã phải nuốt nước bọt
Tên đầu trọc cầm dao đến gần cổ cô đe dọa
"Bây giờ mày ngoan ngoãn kí vào làm con nợ của bọn tao hay là tao lấy mày làm phần thưởng cho đám đàn em tao. Hahaha…."
Gã sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, da dẻ mịn màng đúng là càng sờ càng thích. Đột nhiên Lạc Từ quay đầu cắn một phát lên tay gã. Gã đau đớn hét lên, cố gắng giãy tay ra nhưng không được cuối cùng vung cánh tay còn lại lên giáng xuống mặt Lạc Tử một cái đau đớn, khiến một bên má hằn rõ những đầu ngón tay của gã. Khóe miệng còn chảy một chút máu
"Đồ cầm thú, bại hoại. Mau cút đi"
"Nào nào tiểu mỹ nhân. Ngoan ngoãn một chút" bàn tay lướt trên da thịt của cô đầy suýt xoa
"Đại ca, anh chơi xong đến lượt tụi em nha"
Gã đầu trọc cười để lộ ra hàm răng ố vàng muốn tiến gần đến hôn lên làn da trắng mịn của cô. Lạc Tử vùng vẫy, vừa mới đi làm về cô rất mệt nhưng cô tuyệt đối không được ngủ, không được để cho những thứ dơ bẩn này chạm đến mình. Dùng hết sức lực đập đầu mình vào đầu gã, gã đau đớn luoc ra phía sau vài bước nhưng ngay sau đó lại tiến lên cho cô một bạt tai, lần này đầu óc cô ù hẳn đi
"Con chó này vậy mà dám chọc giận tao. Bọn mày đâu lôi thằng cha già của nó đến đây, để ông ta chứng kiến cảnh đứa con gái dâm đãng của mình"
Cô thở hổn hển, gã đầu trọc cởi từng nút áo của cô, với tiểu mỹ nhân xinh đẹp trắng trẻo này tuyệt đối gã sẽ không bỏ qua
"Khà khà, mỹ nhân ngoan ngoãn như này thì sẽ không bị thương đâu. Haha"
"Đại ca, đại ca không hay rồi lão đại đến còn dẫn theo cả ngài Tống nữa"
Tên đầu trọc vội đứng thẳng người, bộ dáng cà rỡn cũng biến mất. Vội vàng chạy ra ngoài, vẻ mặt tươi cười nịnh nọt
"Tam ca, sao anh lại đến đây. Còn dẫn theo cả ngài Lãnh nữa"
Tam Hổ là một thanh niên còn khá trẻ, mái tóc màu đỏ cùng phong cách ăn mặc khá thoải mái. Khác xa với bộ đồ cứng ngắc của hắn và Thành ca bên cạnh
"Tam ca nói gì em không hiểu"
"Cô gái có vết bớt hình lưỡi liềm sống ở đây. Cô ấy đâu"
Cả đám lúc này mới run run sợ hãi, mấy tên đàn em nhìn gã đầu trọc đầy hoàng loạn. Thuộc hạ của hắn liền tiến vào kiểm tra, Tống Nam Cường cũng sải chân bước vào, lướt qua gã đầu trọc nhìn với ánh mắt chăm chăm rét lạnh
"Ngài Tống, phát hiện một cô gái bất tỉnh đang bị trói trên phản"
Hắn bước đến, gương mặt cô đỏ ửng hằn lên những dấu tay, khóe môi chảy chút máu, quần áo không được chỉnh tề. Đặc biệt là vết bớt hình lưỡi liềm bên vai trái không thể lẫn đi đâu được. Vừa nhìn thấy, liền ôm nữ nhân vào lòng
Cảm nhận cả cơ thể Lạc Tử đang run rẩy hắn vuốt nhẹ sống lưng cô sau đó quay người rời khỏi
Gã đầu trọc tưởng mình được tha
Nào ngờ….
Mệnh lệnh rét như băng lập tức truyền đến, lúc này bọn chúng mới biết mình đã chọc nhầm tử thần
"Đem mấy mạng chó này giam trước vào nhà giam, chờ sau khi bảo bối tỉnh lại tôi sẽ tự tay tính sổ"
Gã đầu trọc cùng mấy tên đàn em quỳ rạp xuống đất, cầu xin
"Tam ca, xin anh tha cho bọn em. Anh nói với ngài Tống một câu. Bọn em thề, thề là bọn em chưa làm gì cô ta cả"
Tam Hổ quét ánh mắt nhìn gã đầu trọc đầy khinh miệt "Tao đã nói rõ rồi mà, cô gái có vết bớt ở vai trái. Là mày tự chuốc lấy, giờ còn kêu ai. Lũ chó vô dụng"
"Tam ca, Tam ca…xin anh tha cho em"
Giọng nói mấy gã bặm trợn cứ thế nhỏ nhỏ dần rồi tắt hẳn. Thật không dám tin chỉ vì sai lầm lần này mà phải cái giá phải trả còn đắt hơn là tính mạng
..
Hắn bế cô lên trực thăng cứ thế rời khỏi thành Cát An bay thẳng đến Đại Châu, trong việc này ngay cả Tam Hổ cũng không tránh khỏi sự trừng phạt vì dám quản lý đàn em không nghiêm
Thành Ca "Ông chủ, cô gái này…"
Tống Nam Cường khẽ gật gật đầu "Tìm đúng người rồi, cô gái này chính xác là tiểu thư Trình gia. Nhưng khoan hãy truyền tin này ra ngoài"
"Vâng, tôi biết rồi''
Hắn vuốt ve lên khuôn mặt đã trầy xước của cô, khóe môi còn đọng lại chút máu trong lòng không khỏi xót xa. Hắn đã từng nghĩ đến một ngày nào đó sẽ tìm thấy cô, nhưng ngàn vạn lần không dám nghĩ đến bảy năm tương phùng lại gặp cô trong cảnh ngộ này. Có phải nếu hắn đến muộn một chút nữa thì cô đã bị mấy tên kia lăng mạ rồi không
"Chờ sau khi em hoàn toàn bình phục, rồi em nói ra phương án muốn trừng trị bọn chúng thế nào, ném xuống biển hay là đầy ra sa mạc tất cả đều nghe em hết"
Hắn nở nụ cười thỏa mãn, nụ cười vui vẻ hạnh phúc nhất mà bảy năm nay hắn mới có được
Updated 27 Episodes
Comments