Bên trong Nội Vụ Phủ thái giám vẫn qua lại tấp nập như mọi khi, kỳ lạ là hôm nay ánh mắt bọn họ đều đặt biệt chú ý đến một người, có kẻ không nhịn được thì thầm to nhỏ với nhau: "Này, ta nói ngươi biết, cái tên vừa nhập cung hai tháng trước kia, tên hắn là...gì ấy nhỉ..."
"Ta biết hắn, hắn tên Tiểu Hi." thái giám bên cạnh nhanh nhảu lên tiếng.
"Đúng đúng, ta nói ngươi nghe, tên đó sau khi được chọn hầu hạ ở tẩm cung của bệ hạ không lâu thì bị người ta ám sát đó."
"Có chuyện đó nữa sao??? Ta chỉ nghe nói là hắn bị té ngã. Không ngờ tới hắn lại bị..."
"Suỵt! Ngươi nhỏ tiếng thôi, hắn nghe thấy bây giờ. Ta cũng chỉ nghe tiểu thái giám khác nói qua thôi."
"Vậy sao? Thế thì mạng hắn cũng lớn thật. Nhưng rốt cuộc là hắn đã gây thù oán với ai vậy chứ?"
"Chuyện này làm sao ta biết được. Ngươi đó, tốt nhất nên tránh xa hắn ra chút, kẻo có ngày bị vạ lây thì mạng nhỏ cũng không giữ được đâu."
Triệu Vân Hi mấy ngày qua nghe không ít chuyện về mình, trên đường đi còn bị nhìn đến cả người khó chịu liền né tránh mấy ánh mắt kỳ quặc kia nhanh chóng tiến bước đến Nam Yên Cung.
"Uỵch" một tiếng không cẩn thận va phải người, y vừa hướng mắt lên nhìn liền không nhịn được chửi thầm một tiếng.
Thanh Dạ Nguyệt mắt phượng hẹp dài phóng ra sát khí nhìn Triệu Vân Hi. Y thất thế nhanh chóng lùi về sau.
Thanh Dạ Nguyệt lãnh đạm lên tiếng: "Nếu mắt không dùng được thì nên móc ra cho Vương Nguyên làm đồ chơi đi."
Triệu Vân Hi thấy tình hình không ổn nhanh chóng quỳ rạp xuống: "Bệ hạ xin tha tội, là nô tài vô tri không cẩn thận đâm trúng Long thể của người. Bệ hạ nô tài biết sai rồi, lần sau sẽ mở to mắt nhìn đường."
Thanh Dạ Nguyệt ánh mắt có chút ghét bỏ: "Còn muốn có lần sau?"
"Nô tài không dám, xin bệ hạ tha tội!" Triệu Vân Hi vì giữ mạng đành chịu thiệt cầu xin hắn, cái tên Vương Nguyên này chính là con chó mà hắn nuôi, còn sủng nó hơn cả phi tần. Tên không tim không phổi này còn muốn móc mắt người cho chó chơi? Tốt nhất vẫn là không nên chọc vào hắn.
Thanh Dạ Nguyệt không nói gì, phất tay áo bỏ đi, thật là phí thời gian.
Triệu tổng quản phía sau nhỏ giọng trách móc: "Ngươi đó, liệu mà cẩn thận vào." nói xong nhanh chân bước đi.
Triệu Vân Hi cắn môi một cái, chân khua tới trước, thật muốn dẫm chết tên Hoàng đế này!
---
"Hoàng thượng giá đáo!" công công bên ngoài điện hô to.
Thanh Dạ Nguyệt bước vào chễm chệ ngồi lên Long ngai. Đại điện hai bên quan thần quỳ xuống hành lễ: "Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"
"Bình thân."
"Tạ Hoàng thượng."
Đô thống trong hàng quan thần nhanh chân bước ra: "Muôn tâu bệ hạ..."
"Có chuyện gì?"
"Bệ hạ, đã lâu người không nạp thêm phi tần, nay nhi nữ đã đến tuổi cập kê, thần mạo muội xin phép đưa nàng vào cung hầu hạ cho người." nói xong Mặc Lai tiến thêm vài bước cẩn thận dâng lên một bức tranh vẽ.
Thanh Dạ Nguyệt giả vờ ngắm nhìn bức hoạ, khoé mắt liếc xuống Tể tướng bên dưới. Sắc mặt hắn lúc này vô cùng khó coi.
Ai cũng biết Tể tướng Cơ Nghi Vũ cùng Mặc Đô thống vẫn luôn đối nghịch. Cơ Nghi Vũ còn là phụ thân của Hoàng hậu Cơ Thanh Huyền. Nay Hoàng hậu lại không được sủng ái, hắn luôn thập phần lo ngại. Mặc Lai lúc này muốn dâng lên nhi nữ, nếu may mắn lọt vào tầm mắt Hoàng thượng, há chẳng phải là đang công khai đối đầu hắn?
Thanh Dạ Nguyệt nhếch khoé miệng: "Không tồi! Ta sẽ cho người sắp xếp đưa ái nữ của ngươi vào cung, phong làm trắc phi. Chuyện còn lại sẽ để Hoàng hậu lo liệu."
Chỉ nhìn qua một cái liền phong làm trắc phi, chuyện này ngay cả Hoàng hậu cũng chưa hề hay biết, đúng là hoang đường.
Cơ Nghi Vũ nhịn không được bước ra, nói: "Bệ hạ, chuyện lập phi tần không thể qua loa như vậy được."
Thanh Dạ Nguyệt hơi cau mày: "Ồ, Tể tướng là đang chất vấn ta...quá tuỳ tiện?" ba chữ cuối này còn cố ý phóng ra chút uy áp.
Cơ Nghi Vũ cả người lạnh toát: "Thần không dám."
Thanh Dạ Nguyệt xua tay: "Nếu không còn chuyện gì nữa thì bãi triều đi."
Quan thần đồng loạt: "Cung tiễn bệ hạ."
Cơ Nghi Vũ tức đến run người, đành phải cay đắng nuốt xuống, liếc xéo Đô thống bên này một cái rồi hùng hổ bỏ đi.
Hắn càng không hay biết Đô thống phía sau đang nhoẻn miệng cười đắc ý.
---
Nam Yên Cung là tẩm cung của Hoàng đế, nơi này đặc biệt bố trí tinh xảo, Triệu Vân Hi lúc này đang xách nước nóng đến phòng tắm, vừa từ bên trong mở cửa đã chạm mặt Thanh Dạ Nguyệt.
Y cúi đầu hành lễ, sau đó nhanh chóng bước ra phía sau. Thanh Dạ Nguyệt vẫn giữ bộ mặt lạnh băng, không thèm để y vào mắt.
Hắn cởi bỏ y phục bước vào bồn tắm, Triệu Vân Hi cầm y phục đứng đợi ở sau màn che. Sau một hồi, nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt, Thanh Dạ Nguyệt loã thể bước ra. Triệu Vân Hi nhanh chóng dâng khăn tắm, lau một hồi đúng thật cảm thán, đời trước trong quân ngũ cũng chưa từng thấy qua cơ thể cứng cáp chắc chắn như này, cũng chưa thấy cái vật nào to tầm đó-.-
Đúng là không thể đánh giá bên ngoài nha.
Tên Hoàng đế này vốn không thích nhiều người bên cạnh, nên Triệu Vân Hi phải làm hết thảy. Sau khi giúp hắn mặt y phục xong định bước ra mở cửa thì bị trượt chân, theo bản năng ngã về phía sau, bị một vòng tay đặt biệt lạnh giữ lấy, phần dưới tựa hồ đè lên một vật cứng cứng.
Chết rồi, lần này thật sự không xong a!
Updated 23 Episodes
Comments
Jin nè^_^
Anh làm thế thì có ngày vk bỏ đấy anh zai
2025-02-16
0
Jin nè^_^
Ko cần nghĩ, nghe thôi cx bt là j :))))))
2025-02-16
0
Ayumu Ren
sắp có drama để ngắm òi
2023-10-04
2