Triệu Vân Hi đang lúng túng không biết xoay sở thế nào thì chợt cảm nhận một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
"Ngươi còn muốn ngồi thêm bao lâu nữa?", giọng nói này có chút đay nghiến không cần nhìn cũng có thể đoán được sắc mặt Thanh Dạ Nguyệt lúc này thật sự rất khó coi. Triệu Vân Hi nổi cả da gà lập tức đứng phắt dậy: "Bệ...bệ hạ thứ tội, nô tài không phải cố ý...nô tài..."
"Im miệng!!! Nếu còn nói thêm câu nào ta lập tức cắt lưỡi ngươi đem cho chó ăn."
Triệu Vân Hi thức thời lấy tay bịt kín miệng, cái lưỡi này vẫn còn dùng tốt a. Đời trước y lấy một chọi trăm địch, vậy mà trong tình huống này lại trở nên thất thế, uy áp của tên Hoàng đế này nếu đổi lại là người khác ngay bây giờ đã lập tức tự dập đầu đến chết.
Thanh Dạ Nguyệt tức giận đùng đùng đạp cửa bước ra ngoài, bản mặt lạnh băng thường ngày trở nên cau có thật sự nhìn rất đáng sợ.
Triệu Vân Hi mắt thấy hắn đã đi xa, tay nắm thành quyền đấm trên không trung, chửi thề một câu.
---
Nam Yên Cung vẫn mang vẻ u ám thường ngày, đến một tiếng chim hót cũng chẳng có. Thanh Dạ Nguyệt lúc này đang ngồi phê tấu chương chợt ngừng bút, hắn nhìn qua lòng bàn tay, trong đầu nhớ đến cảm giác lúc nãy, cảm giác rất kỳ lạ.
Hắn bỗng dưng lại trở nên tức giận, ném bút sang một bên. Hai thái giám bên cạnh sợ đến mức chân sắp nhũn ra vẫn phải cố gắng nhặt lấy bút dưới đất đặt lại lên bàn.
Thanh Dạ Nguyệt xoa xoa lấy ấn đường: "Các ngươi lui xuống hết đi." Hai tiểu thái giám im lặng hành lễ sau đó lui ra ngoài, bước ra khỏi mới dám thở mạnh một hơi.
Một khắc sau, Triệu Vân Hi bưng trà bước vào, tay rót trà mắt lại len lén nhìn. Thanh Dạ Nguyệt chống tay ngồi yên bất động. Lúc nãy không để ý, hắn vậy mà đã ngủ mất rồi. Triệu Vân Hi đốt một chút hương liệu an thần, sau đó cầm quạt to mà quạt cho hắn. Công việc này Tiểu Hi lúc trước vẫn hay làm, có điều hương liệu kia thật sự quá dễ chịu khiến y ngủ quên lúc nào không hay.
Thanh Dạ Nguyệt mí mắt lay động, vừa mở mắt đã nhìn thấy tên thái giám vô phép tắc ngủ gà ngủ gật bên cạnh. Lần này hắn cư nhiên không nổi cơn tam bành mà lại từ từ đến gần. Thật lòng mà nói tiểu thái giám này có chút tuấn tú, Thanh Dạ Nguyệt lại sát gần, tay cũng vô thức sờ lên má y vài cái.
Triệu Vân Hi mơ màng tỉnh giấc, còn chưa kịp hoàn hồn thì liền bị một quyển sách từ đâu bay thẳng vào mặt. Y nước dãi còn chưa kịp lau đã nhanh chóng dập đầu: "Bệ...bệ hạ..."
Thanh Dạ Nguyệt lúc nãy vì chột dạ nên vô thức ném, cũng không biết nên nói cái gì, nên giả vờ tức giận: "Ngươi cút ra ngoài."
Triệu Vân Hi thấy hắn không phạt mình, cái gì cũng không nói thêm, lập tức cút luôn.
---
Thái giám phụ trách sinh hoạt cho Hoàng đế chia làm hai ca, Triệu Vân Hi là ca ban ngày, nhưng vì chuyện ám sát lúc trước mà không dám lơ là. Tiêu Thành cũng đã nói qua, chỉ cần y bảo toàn mạng sống, những chuyện khác không cần biết quá nhiều.
Nhưng y đâu dễ dàng bỏ qua như vậy? cho dù thế nào y cũng phải tra ra kẻ đã ám sát mình đêm đó. Chỉ cần giết được hắn, những chuyện khác y hoàn toàn không muốn can thiệp.
Một đêm trôi qua không có động tĩnh gì, Triệu Vân Hi cũng không dám buông bỏ cảnh giác. Y lúc này vừa mài mực vừa đâm chiêu suy nghĩ, lại không để ý Thanh Dạ Nguyệt cứ một lúc lại nhìn sang mình, ánh mắt phức tạp.
Thái giám bên ngoài đột nhiên bước vào, tay hành lễ: "Bệ hạ, Hoàng hậu xin yết kiến."
Thanh Dạ Nguyệt dừng một chút mới nói: "Cho vào."
Triệu Vân Hi ngưng mài mực, cúi đầu lùi ra một góc.
"Thần thiếp thỉnh an bệ hạ." Hoàng hậu đoan trang hành lễ. Triệu Vân Hi trong lòng cảm thán, Hoàng hậu quả nhiên danh xứng với thực, không hổ là đệ nhất mỹ nhân, khí chất không ai sánh bằng. Nhưng tên Hoàng đế này từ đầu tới cuối cũng không thèm liếc nhìn nàng một cái.
"Hoàng hậu đến đây là có chuyện gì?", Thanh Dạ Nguyệt hỏi.
Hoàng hậu môi đỏ mỉm cười, vô cùng hiền thục: "Các ngươi lui xuống hết đi.", bên cạnh có hai thái giám một cung nữ cộng thêm Triệu Vân Hi là bốn người, lúc chuẩn bị lui xuống thì Thanh Dạ Nguyệt lên tiếng: "Ngươi ở lại."
Triệu Vân Hi ngây ngốc ra một lát, theo lệnh ở lại, lật đật lùi ra một góc. Con mẹ nó hắn thật sự không hiểu hay là cố ý đây? Hoàng hậu ám muội như vậy tất nhiên là muốn cùng hắn...cái này, cái kia rồi.
Sắc mặt Hoàng hậu trầm xuống một chút, gượng cười đến gần: "Bệ hạ, đã lâu người không ghé qua tẩm cung của thần thiếp. Thần thiếp ngày đêm trông ngóng. Nay chuyện lập trắc phi cũng đã sắp xếp ổn thoả. Đêm nay người có muốn cùng ta...", giọng nói Hoàng hậu da diết, khiến người ta trong lòng ngứa ngáy. Nhưng thử nhìn hắn xem, còn chả buồn động đậy.
Thanh Dạ Nguyệt thở dài, giọng điệu không thay đổi: "Gần đây bận bịu công vụ, ta có hơi mệt, lần sau sẽ ghé qua thăm nàng."
"Nhưng mà bệ hạ..."
"Được rồi, nàng lui xuống đi."
Hoàng hậu vẫn giữ bộ mặt ôn nhu, nói: "Bệ hạ người nên nhớ, nếu trong hai năm không có thái tử, quan thần trong triều sẽ không an phận đâu."
Thanh Dạ Nguyệt lạnh lùng đáp: "Không cần Hoàng hậu lo lắng."
Bầu không khí gượng gạo đến mức bất thường. Hoàng hậu không nói gì thêm, hành lễ cáo lui.
Triệu Vân Hi chứng kiến nãy giờ, xác định không nhìn nhầm. Lúc nãy khi bị cự tuyệt, ánh mắt Hoàng hậu trở nên sắc lạnh, cảm giác chứa đầy hận ý...giống như trở thành một người khác--
Updated 23 Episodes
Comments
Ayumu Ren
Triệu Vân Hi đã vào tầm ngắm của người nào đóa : )))
2023-10-04
4