“Đã rất nhiều năm ngay cả nằm mơ cũng không có, cuộc sống đúng là vô vị, vui vẻ không có, ngay cả đau khổ cũng không, những giấc mơ của anh nếu có cũng chỉ là 1 màu tối đen như mực.”
“Từ ngày mai trở đi cô sẽ là Peru số 2”
Buổi trưa ngày hôm sau, khi cô gái tỉnh dậy, mở mắt ra thì thấy A Môn đang đứng trước mặt cô tuyên bố những lời đó. Trong căn phòng là những rèm cửa rất dày, vẫn rất tăm tối, may mắn là cả hai đều thích ứng với hoàn cảnh này.
“Được” - cô gái nói
Gương mặt cô không có biểu cảm gì, làm cho A Môn có chút không vui, vì vậy anh liền giải thích: “ Tôi thích Peru”
Cô gái ngước mắt nhìn lên anh, không nói gì
A Môn sờ sờ mũi mình, thật ra anh thích cái gì chứ, đó chỉ là che giấu cho từ ngữ hạn hẹp của bản thân mà thôi, đặt tên thật sự rất khó. “Hay là tôi gọi cô là Tiểu Nhị”
Cô gái không nói gì, quay mặt đi chỗ khác
“Tôi tên là A Môn, sau này sẽ là chủ nhân của cô”
Cô gái nhắm nghiền mắt lại, hình như đã ngủ rồi
A Môn lại sờ mũi của mình, anh nhìn cô, trong lòng nghĩ cô sẽ ngoan ngoãn thôi, khi cái bụng biết đói thì sẽ phải học cách khuất phục.
…
Buổi trưa, công hội luật sư
Lê Chính từ bãi đậu xe bước ra, bên ngoài ánh nắng chiếu rọi, anh nheo mắt nhìn dòng người xe ngang qua, trước mắt đột nhiên vụt qua hình ảnh của 1 gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ. Cổ chắc là chết rồi nhỉ? nếu như còn sống, liệu có phải cũng sống dưới ánh nắng chói chang này? Đang suy nghĩ thì có 1 bóng hình diễm lệ ngang qua, đó là giám đốc quảng cáo của 1 công ty ở tầng 19 tòa nhà bên cạnh - Angel
“Hi, chào luật sư Lê”
Lê Chính nhìn gương mặt tinh tế xinh đẹp của cô, nở 1 nụ cười: “Morning!”
“Anh đã ăn sáng chưa? cùng ăn đi”
“Tôi đã ăn rồi, lần sau nha”
“Hôm qua Judy ở tầng 13 nói thấy anh uống rượu ở Lan Quế Phường, có quán nào tốt giới thiệu không?”
Lê Chính cười: “Đối với những nơi đó thì cô phải biết rõ hơn tôi chứ, lần sau mình cùng đi”
Angel bĩu môi: “Lần nào anh cũng nói lần sau”
“Vậy thì tối nay đi, tôi biết không được để người đẹp đợi quá lâu”
Angel cười: “thấy ghét, ai đợi anh chứ”
Lê Chính cũng cười và rời khỏi đó. Đối với phụ nữ, đối với quan hệ phong hoa tuyết nguyệt ở bên ngoài, Lê Chính nào giờ không cự tuyệt, có lẽ năng lực của anh quá mạnh, tinh lực quá dồi dào, và phụ nữ ở trong cuộc sống của anh mà nói, có tác dụng giải tỏa những áp lực trong công việc và điều chế cuộc sống khô khan của anh. Chỉ là anh cũng có lựa chọn đối với đối tượng của mình, bởi vì bản thân anh không chân thành, cho nên sẽ chỉ lựa chọn những người ái mộ cũng không chân thành.
Bao nhiêu năm qua. thật ra cũng có rất nhiều người không tệ xuất hiện trước mắt anh, nhưng Lê Chính hình như không thật sự động lòng, anh và các cô ấy, chỉ là thỏa mãn nhu cầu của nhau mà thôi.
Trong những mối quan hệ đó, điều duy nhất khiến anh không thoải mái đó là, mỗi buổi sáng khi thức dậy, anh luôn có những phút cảm thấy bàng hoàng, cảm thấy trái tim và tình cảm của mình, từng chút từng chút vỡ vụn ở 1 nơi không biết rõ, và phải cần đến vài phút thì cảm giác đó mới trôi qua.
Đây có khi nào là sự trừng phạt của Thượng đế dành cho những kẻ lăng nhăng hay không? Nghĩ đến đây Lê Chính đã cười. Chẳng qua chỉ là đổi chỗ ngủ mà thôi, nghỉ ngơi không tốt dẫn đến những chuyện đó, vậy mà lại lôi Thượng đế vào để phân tích, cũng không sợ là ông ấy ở trên trời nhìn xuống mà cười.
…
Ở phòng trọ của A Môn
Cô gái đang ngồi trước tivi, mắt cô không chớp dán chặt vào đó. A Môn thì đang ngồi trước máy tính để làm việc. Tivi là cô tự mở, A Môn không có ngăn cản, anh một bên làm việc trên máy tính 1 bên lắng nghe cô gái đang lặp lại những gì mà tivi đang nói.
“Cô đang nói gì đó?” - anh hỏi
Cô gái không nhìn anh. A Môn bước tới, ngồi xổm bên cạnh cô và lắng nghe: “haha cô là cái máy lặp lại hay sao?”
Cô gái lắc đầu rồi liếc anh 1 cái.
A Môn sờ đầu của cô: “đã rất nhiều giờ đồng hồ rồi mà cô vẫn chưa ghiền thuốc trở lại”
Cô gái ngây người, sau đó nghiêm túc nhìn anh.
“Có đói không?”
Cô gái do dự 1 hồi rồi nói: “Quen rồi, lúc trước…thường một hai ngày cũng không có ăn gì”
“Cái gì?”
Cô gái cười có chút thê lương, rồi lại im lặng.
A Môn nhìn cơ thể cô rút lại trong cái áo rộng lớn, quả thực là cô rất ốm, do dùng “thuốc đó” trong 1 thời gian dài khiến cho tình hình sức khỏe của cô luôn cận kề nguy hiểm, và cũng vì tác dụng của thuốc, làm cho tinh thần của cô đặc biệt gàn bướng.
“Tôi…không ăn…không phải, ở nhà không có gì để ăn hết, tôi ra ngoài mua chút đồ”
“Anh có tiền không?”
A Môn sờ túi áo của mình, trống rỗng, đột nhiên nghĩ ra tuần trước vừa trả hết tiền trọ 3 tháng, đã xài hết đồng bạc cuối cùng rồi. Đồ ăn cho bản thân thì không cần phải mua, hồi trước Peru còn sống thì cũng tự biết đi bắt chuột và gián.
“Có, cô đừng có chạy lung tung, tôi sẽ về nhanh thôi”
Cô gái nghiêng đầu nhìn anh đi ra khỏi cửa, ánh sáng từ khe cửa lọt vào, lại đột ngột vụt tắt đi. Anh không có khóa cửa, anh đi rồi…và cửa thì không khóa. Đợi khi A Môn rời đi 3 phút, cô gái cẩn thận đứng lên, mắt cô cứ nhìn chăm chú vào cánh cửa, cô từng bước từng bước đi tới, xoay nắm cửa, và cửa mở.
Cô há hốc miệng có chút ngạc nhiên, không ngờ anh ta lại không khoá cửa lại! Cô mở toang cửa ra, ánh sáng chiếu vào, chiếu rọi lên cơ thể của cô, và nước mắt của cô từ từ rơi xuống.
Đã bao nhiêu năm rồi? Đã bao nhiêu năm rồi? Cô lại 1 lần nữa được nhìn thấy ánh sáng, cô nhanh chóng bước ra ngoài, đi đến ô cửa sổ ở cuối hành lang. Cô nhìn lên, là bầu trời kìa! Là thật rồi! nhưng hình như nó không xanh như trong kí ức của cô. Thế nhưng đột nhiên cô vịn lấy thành cửa sổ và trượt dần xuống đất. Thứ “trùng độc” mang tên anh túc 1 lần nữa lại dày vò cô, nó điên cuồng cắn lấy từng giọt máu từng xớ thịt trong người cô, ngay cả thần kinh cũng co giựt dữ dội. Có thể chết được chưa? Cô đau đớn suy nghĩ, cứ chết như vậy đi, chết ở dưới ánh mặt trời cũng tốt.
…
Công hội luật sư
Lê Chính đang nghỉ trưa trong văn phòng của mình, anh đang ngả người ở trên sofa. Đột nhiên cơ mặt của anh giựt lên vài cái, anh lập tức ngồi dậy, cởi đồ bịt mắt ra, ánh sáng có chút chói mắt, anh lại nằm thấy ác mộng, lại là cơn mơ đó.
Thật ra bản thân đâu có làm sai chuyện gì, có đôi khi anh tự an ủi bản thân như vậy đó, bản thân đâu có làm ác gì đâu chứ. Chắc cổ đã chết rồi? chết ở trong trận hỏa hoạn đó, hay là chết trong tay kẻ ác? cổ là 1 cô bé rất thích ngước đầu lên nhìn bầu trời, cô bé ở trong căn nhà bị hỏa hoạn năm xưa.
…
Lúc cô tỉnh lại thì phát hiện bản thân đang nằm trong căn phòng tối tăm của A Môn, còn anh thì đang ngồi bên cạnh nhìn cô. Cô bò dậy, cảm thấy cơ thể mình không có đau đớn gì nữa: “anh lại cho tôi uống thứ nước đó hả?”
“Cô ra ngoài để làm gì?”
Cô im lặng, dùng ánh mắt phòng bị nhìn anh, thì ra là vậy, vẫn là muốn giam cầm cô đây mà.
A Môn đi đến bàn ăn lấy 2 ổ bánh mì cho cô, 1 trong những ổ đó còn dính đầy đất cát. Cô không nhận.
“Ăn đi, con người thì nhất định phải ăn uống đúng giờ”
Cô quay mặt đi. A Môn cúi đầu nhìn xuống ổ bánh mì: “Cô chê dơ hả?”
Cô vẫn cứ im lặng
A Môn ngồi xuống, anh không có tiền, càng không dám đi trộm tiền, chỉ dám đi loanh quanh tiệm bánh mì gần nhà, nhân lúc nhân viên trong tiệm không để ý thì xông vào và nhanh chóng vớ lấy 2 ổ bánh mì rồi chạy ra, cũng may là không ai đuổi theo. Nhưng trên đường về nhà thì sơ ý làm rớt 1 ổ, anh sợ không đủ cho cô ăn, thế là lượm nó lên.
Trước đó anh cũng đã tính rồi, trộm bánh mì thì không nặng tội bằng trộm tiền, nếu có bị bắt thì cùng lắm là bị đánh 1 trận, cũng chẳng có gì đáng ngại hết. Nhưng anh tuyệt đối sẽ không nói cho cô biết đâu.
“Ổ này sạch nè, cô ăn đi” - anh len lén thở dài 1 cái, nuôi người còn khó hơn nuôi rắn.
Cuối cùng thì cô cũng nhận lấy, đưa đến miệng nhưng thật sự là ăn không nổi.
“Lần cuối cùng mà cô ăn đồ ăn là khi nào hả?”
“2 hôm trước”
“Nhưng nhìn cô không giống như bị đói đã lâu”
“Cũng quen rồi”
“Trước đó là ai đã nhốt cô? hắn không có đem đồ ăn cho cô ăn sao?”
Cô gái im lặng. A Môn nhìn những vết thương có mới có cũ, có nặng có nhẹ ở trên cổ tay của cô, đoán rằng trước đó chắc chắn là chịu không ít dày vò.
…
Buổi tối. Ở căn nhà trước đó đã giam cầm cô gái.
1 gã đàn ông say rượu cầm theo 1 túi đồ ăn dầu mỡ đi vào căn nhà, hắn nhìn căn phòng, ánh mắt lập tức trở nên hung ác. Khi hắn bước vào thì thấy trong không khí có mùi kì lạ, xác của Peru nằm cuộn tròn ở trong 1 góc của căn phòng. Hắn mở đèn, khi nhìn thấy dưới hầm không có ai thì lập tức tỉnh rượu hẳn. Hắn nhanh chóng chạy lên, vài phút sau thì phát ra tiếng hét chói tai và đầy phẫn nộ.
…
Cô gái đang ngủ, đang cuộn tròn mà ngủ ở trong 1 góc của căn phòng. Đêm trước đó cô chỉ giả vờ ngủ mà thôi, cô thật sự không dám ngủ say ở 1 nơi xa lạ như thế. Cho đến khi ăn xong ổ bánh mì mà A Môn đưa lúc nãy, giờ đây cô có thể yên tâm mà ngủ. Thật ra giấc ngủ ấy cũng chẳng yên bình được là bao, cô đang mơ phải 1 cơn ác mộng đáng sợ. Sau tiếng thét thì cô tỉnh dậy, nhìn thấy A Môn đang tò mò nhìn cô.
Thật ra A Môn có 1 chút ngưỡng mộ cô, bao nhiêu năm rồi, cả mơ anh cũng không có, cuộc sống thật là vô vị, vui vẻ không có, ngay cả đau khổ cũng không. Trong giấc ngủ của anh chỉ là 1 màu tối đen, tối đen.
“Cô nằm mơ thấy gì vậy?”
Cô gái nhắm mắt lại, không còn sức để nói chuyện
“Nếu như chuyện quá đau khổ, vậy thì cứ tưởng tượng là mình đã chết đi”
“Chết?”
A Môn gật đầu, “Chết rồi sẽ không đau nữa”
Cô gái im lặng.
…
Nửa tháng sau
Khi A Môn đem ổ bánh mì thứ 15 về cho cô thì cô gái bắt đầu chủ động nói chuyện với anh, trong thời gian đó, cô từ từ học cách tắm rửa phải đóng cửa, học cách thích ứng với ánh sáng.
“A Môn, có thể đổi khẩu vị không?” - cô thậm chí còn học được cách gọi tên của anh.
A Môn ngây người, “tôi đã trộm bánh mì ở tiệm khác rồi mà”
“Có thể nào đừng ăn bánh mì nữa không, tôi muốn ăn thịt”
“Đợi thêm 1 ngày đi, ngày mai tôi lãnh lương, cô muốn ăn gì?”
Cô gái suy nghĩ rất lâu, “cơm xá xíu…”
A Môn cười, “không ngờ khẩu vị của cô quê mùa vậy đó”
Cô gái không nói gì thêm, trong kí ức có hạn về những món mà cô đã từng ăn, cô chỉ còn nhớ đến cơm xá xíu - mẹ thường nấu cho cô ăn lắm, nhưng tên ác ma đó nói mẹ đã bị thiêu chết trong trận hỏa hoạn đó rồi.
“Ngày mai tôi có tiền sẽ đi mua cho cô, còn phải mua cho cô thêm bộ đồ nữa”
Thật ra cô không quan trọng chuyện quần áo, chỉ là có chút ngưỡng mộ khi nhìn thấy những người ăn mặc chỉnh tề đẹp đẽ ở trên tivi mà thôi.
A Môn cứ lầm bầm không dứt, “còn phải mua máy sấy tóc nũa, tóc của cô dài quá”
Cô gái âm thầm nhìn anh. A Môn cũng nhìn cô, anh giờ đã quen sự tồn tại của cô, đã quen sau những giờ làm việc sẽ cùng cô nói chuyện. Nửa tháng qua, giọng nói của cô đã không còn khàn khàn như lúc mới gặp, từ từ bình phục và có được tiếng nói của khi xưa, rất mềm mại, và có phần quyến rũ không thể nói ra. Nếu như cô được sống đàng hoàng trong 1 gia đình hạnh phúc, tiếp nhận 1 sự giáo dục bình thường, cô nhất định là lý tưởng của rất nhiều người. Có đôi khi A Môn sẽ suy nghĩ như vậy đó, nhưng anh cũng rõ ràng biết rằng, cuộc đời làm gì có “nếu như”
…
Buổi sáng hôm sau, khu Vịnh Đồng La
A Môn cầm lấy số tiền lương mới vừa lãnh được, có chút hân hoan đi lẫn vào trong dòng người, thật ra anh không hề thích thành phố vào giờ này, nhưng anh nghĩ phải đi sớm 1 chút để mua cơm xá xíu cho cô. Anh vẫn còn nhớ khu Vịnh Đồng La này có 1 tiệm bán cơm xá xíu cũng khá ngon, nhưng đó cũng là chuyện của mười mấy năm trước rồi, thời gian trôi qua đúng là nhanh, hoặc cũng có thể là ngày tháng quá vô vị đi, 1 năm hay 10 năm đối với anh mà nói cũng chả khác biệt gì.
Anh đi hết mấy vòng quanh con đường này, chẳng tìm thấy tiệm cơm trong kí ức của mình. Vừa muốn rời đi thì đụng phải 1 người, anh đề phòng và lập tức tránh xa. Vừa mới đi được vài bước thì phát hiện túi tiền đã bị bung dây kéo. Anh tỉnh táo lại, nhanh chóng quay người tìm kiếm người lúc nãy đã đụng trúng mình, anh muốn mở miệng la lên, nhưng thói quen không muốn gây sự chú ý đến loài người khiến anh im lặng.
Anh gấp gáp mò khắp người của mình, tiền thật sự đã mất rồi. Anh tuyệt vọng ngồi xuống đất, miệng phát ra gì đó không thành tiếng.
Có người đi đến trước mặt của anh và hỏi: “anh có cần giúp đỡ gì không?”
Anh ngẩng đầu ngước nhìn người đàn ông mặc bộ comple chỉnh tề đang hỏi mình, sau đó xua tay, biểu thị là anh tránh ra đi. Người đàn ông quan tâm nhìn anh, đột nhiên hắn nhìn thấy con ngươi của anh hình như có gì đó không đúng - nó đã biến thành màu xanh lam.
“Mắt của anh?”
A Môn hoảng hốt, lập tức cúi đầu, “không có gì”
Người đàn ông đưa tấm danh thiếp ra: “tôi tên Lê Chính, hiện đang làm ở công hội luật sư, có cần giúp gì thì cứ gọi điện thoại cho tôi.”
A Môn xua tay, cũng không nhận tờ danh thiếp.
Lê Chính điềm đạm đặt tấm danh thiếp xuống kế bên chân của A Môn. Anh rời đi, đi được 1 đoạn lại quay đầu nhìn lại A Môn đang ngồi dưới đất, có thể là do từ nhỏ cơ thể ốm yếu nhiều bệnh nên Lê Chính đã sớm phát hiện bản thân có thể cảm ứng được những sinh vật ngoài loài người, cho dù họ có ngụy trang như thế nào đi nữa, mùi vị và không khí quanh họ đều rất khác biệt, cho dù mắt người đàn ông lúc nãy không đổi màu đi nữa thì Lê Chính cũng biết anh không phải là người bình thường.
Lê Chính thật hy vọng anh ta sẽ nhận tấm danh thiếp đó.
…Còn tiếp…
Updated 31 Episodes
Comments