Linh Đan quắc mắt nhìn Diêm vương, mồm còn lẩm bẩm chửi rủa:
- Đồ khốn, dã man, tàn bạo, cái đồ làm sai không biết nhận.
- Ngươi lẩm bẩm cái gì đó?
Linh Đan chuyển nhanh từ tức giận sang cười cợt:
- À, là tôi đang thầm cảm ơn vị Diêm vương nhân từ, không so đo tính toán với kẻ tiểu nhân như tôi.
- Biết thế là tốt.
Diêm vương nói xong, quay sang Hắc Vô Thường:
- Đưa cô gái kia đi đầu thai chuyển kiếp.
Rồi quay sang Bạch Vô Thường:
- Còn ngươi, đưa cô gái đáng ghét kia về phủ, tìm chỗ nào xa xa ta một chút.
Nói đoạn, Diêm vương quay người bỏ đi, chỉ một lát hắn đã biến mất, khuất dạng trong bóng tối và sương mù dày đặc.
Hai cô gái đi theo hai vị Hắc Bạch Vô Thường. Cô gái chết vì tai nạn giao thông kia có lẽ biết mình đã tới số, nên không dám kêu ca, chỉ lẽo đẽo theo Hắc Vô Thường qua cầu Nại Hà. Phía bên kia cầu, một bà lão tóc trắng như cước, da nhăn nheo, đầy những vết đồi mồi, đang cầm cái bát màu đen, bên trong có một thứ nước óng ánh bảy sắc cầu vồng đưa cho cô gái.
- Uống đi, từ nay trở đi cô sẽ quên hết mọi chuyện đau khổ ở kiếp trước, sớm siêu sinh đầu thai và tìm được giá trị sống cho mình ở kiếp sau.
Cô gái bị mất một bên mặt kia, dường như đau lòng chuyện gì đó, một giọt nước mắt liền rơi xuống bát. Bỗng bát nước bay lên một làn khói ngũ sắc cao nửa mét, rồi tụ lại, lan tỏa, bám vào phần bên mặt bị nát của cô. Gương mặt bỗng chốc trở lại nguyên trạng, không một vết xước.
Mạnh bà đứng dậy, chiếc lưng của bà ta còng xuống. Tay cầm một cây gậy được làm từ rễ tre già, chống xuống đất, tiến lại gần cô gái.
- Cô hãy uống đi, uống hết bát canh này cô sẽ quên đi tất cả nhưng đau khổ, ân oán trên trần gian để được đầu thai kiếp khác.
- Không, tôi không thể. Tôi không muốn quên. Chúng tôi đã trải qua bao khó khăn mới đến được với nhau, sao tôi có thể quên anh ấy.
Từng giọt nước mắt lăn dài trên gò má của cô ấy, rơi xuống bát canh. Thứ nước bảy sắc lập tức hóa thành màu đen, bốc mùi hăng hắc.
- Vậy là bát canh này không uống được rồi. Tôi thấy cô có một chiếc mụn ruồi khá lớn sau gáy. Kiếp trước cô cũng vì hắn mà nhất quyết không chịu quên, nên khi đầu thai, mọi ký ức đã biến thành dấu ấn để cô tìm lại người cô không muốn quên đi.
Linh Đan hơi bất ngờ vì chuyện xảy ra trước mắt, cô sờ vào sau gáy mình, ở đó có tới hai chiếc mụn ruồi nổi lớn sau gáy. Chẳng phải Thu Quỳnh nói, mụn ruồi này là cô sẽ có một tài sản lớn từ gia đình để lại hay sao?
Bất giác, sự tò mò về chuyện này khiến cho Linh Đan bước tới gần. Chợt Mạnh Bà liếc xéo một cái, đôi mắt của bà ấy như muốn cảnh cáo cô đừng có lại gần.
Linh Đan liền lùi lại, cơ thể va phải thành cầu Nại Hà, rớt xuống sông Vong Xuyên. Một cảm giác hụt hẫng đến khó tả, không trọng lực, đầu óc trống rỗng.
Từ dưới sông, những vong linh tội lỗi bị giam cầm dưới đó chợt cuộn sóng, muốn nuốt chửng linh hồn của Linh Đan để được lên bờ siêu sinh.
Tùm.
Một bước chân của ai đó đạp mạnh vào mặt nước vang lên, cơ thể của Linh Đan lại một lần nữa từ rơi chuyển thành nâng lên. Đôi mắt đang nhắm nghiền sợ hãi những linh hồn xanh xám dưới sông Vong Xuyên kia liền mở ra nhìn người đã cứu mình. Đó là một chàng trai vô cùng tuyệt mỹ, nước da rám nắng, gương mặt góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm, một chiếc mũi cao có thể khiến cho ruồi đậu vào cũng trượt chân mà ngã. Anh ta khiến cho Linh Đan suýt chút nữa là chảy nước miếng.
- Này cô gái!
Giọng nói ấm áp vang lên, cô bị người đàn ông tuyệt mĩ đó tát nhẹ vào má. Linh Đan tỉnh táo lại, không hiểu sao giọng nói này quen thuộc tới như vậy.
- Anh là… anh là… sao giọng nói này quen tới như vậy?
- Hừ, ta vừa gặp cô vài phút trước mà đã quên rồi sao?
Bạch Vô Thường đứng bên cạnh đang mặt lạnh như băng cũng phải phì cười với bộ dạng mê trai của cô gái. Nhưng cũng đúng, một nghìn năm nay, có cô gái nào gặp được Diêm vương mà không có biểu hiện giống với cô nương này.
Hơn 1000 năm, mỗi năm Diêm vương đều phải lên dương gian làm nhiệm vụ bắt linh hồn người chết một lần (đây là tục lệ của âm phủ, những linh hồn còn lại đều là Hắc Bạch Vô Thường thực hiện). Bao nhiêu lần Diêm vương bắt nữ linh hồn thì bấy nhiêu lần các cô gái không chịu đầu thai chuyển kiếp, mà theo Diêm vương về làm vợ. Còn đàn ông thì xin được làm thị vệ trong Diêm phủ.
Linh Đan lúc này dường như đã phân tích được, vừa nãy cô gặp chỉ có ba người đàn ông, Hắc Bạch Vô Thường thì không phải, chẳng lẽ hắn chính là Diêm vương? Linh Đan đẩy mạnh hắn một cái khiến hắn bất ngờ mà ngã ra sau, tay hắn cũng vì thế mà rời Linh Đan ra. Cô bị rơi xuống nền đất, mông bị va đập mạnh nên vô cùng đau đớn.
- Ui da! Anh… anh…
Nói tới đây, Linh Đan cũng không biết trách cứ gì hắn, bởi do chính bản thân cô đẩy hắn ra mà. Tên nam nhân đẹp trai đó liền phủi đít đứng dậy, gương mặt lạnh nhạt nói:
- Kẻ vô ơn! Cô không có nét giống với người đó thì tôi đã không cứu rồi!
- Anh… ông là Diêm vương? Tôi giống ai?
Linh Đan lẫn lộn cả cách xưng hô với người đàn ông trước mặt. Cô không tin, một người ghê rợn vừa nãy, với người này là một.
Updated 77 Episodes
Comments
Nguyễn Oanh
wao "ng đó" sẽ là khúc mắc trong chuyện tình cảm của 2 ng à
2023-10-13
0
Lạc Vy
ai cx sẽ nói z ha
2023-02-07
0
ℝ𝕒𝕟 𝕄𝕠𝕦𝕣𝕚
Diêm vương này lạ lắm à nghen
2023-02-03
0