Tình tôi nở rộ ở tuổi 17 rực rỡ.
Dunk vô tình nhặt được quyển truyện rách trong tiệm sách cũ, chỉ mới là tựa đề cũng khiến cậu khinh miệt muốn ném vào sọt rác. Vì cậu đang trải qua tuổi 17 kinh khủng nhất cuộc đời.
Dunk có làm da trắng hồng không tỳ vết, đường nét gương mặt dịu dàng nhưng mạnh mẽ, khiến cho sự hiện diện của cậu hoàn toàn khác biệt tất cả mọi người. Nhưng số phận của cậu đen đủi, mang theo một cái đầu trống rỗng, thậm chí chẳng nhớ được bản thân là ai, và tỉnh dậy trong bệnh viện sau 4 tháng hôn mê, thứ duy nhất cậu biết là tên của chính mình.
Bắt đầu đi học lại lớp 12 ở trường cấp ba trong thị trấn nhỏ để tốt nghiệp trung học, phải tự lo liệu tất cả mọi thứ. Nhưng mọi thứ chẳng hề trôi qua dễ dàng. Mỗi ngày đều đối diện với việc bị giấu balo, tìm không ra thì mua cái mới, mua mới thì bị cắt rách nên chỉ có thể dùng balo cũ. Giày lúc nào cũng chỉ mất 1 chiếc, và bàn ghế lúc nào cũng bị rạch xóa phá nát. Nhưng cậu biết bản thân đen đủi, nên cũng chẳng kháng cự được cái mục nát của xã hội này. Cậu chỉ muốn yên ổn được tốt nghiệp, rồi sau đó tìm một công việc tử tế.
"Học sinh chú ý! Hôm nay trường chúng ta có khách ghé đến thăm. Các em vỗ tay chào mừng đi nào!"
"Chào mọi người, anh là Joong Archen Aydin, rất vui được gặp mọi người."
Giọng nói của người kia ngay lập tức đã thu hút được Dunk. Giọng nói như thiên thần, gương mặt đầy xán lạn với đôi mắt to tròn. Joong Archen hoàn toàn khác biệt với thế giới đen tối này, giống như rạch ra một đường trên bầu trời đen ngòm tối om, xé ra cả một khoảng không trắng xoá, trong veo màu bầu trời tươi đẹp.
Xung quanh bắt đầu những lời xì xầm ngưỡng mộ và yêu thích Joong Archen, tất cả đều lọt vào tai Dunk nhưng cậu không nói gì. Đôi tai cậu thu thập thông tin, còn đôi mắt thì hướng về Joong Archen. Người tài trợ của trường học, là cháu trai của tập đoàn kinh doanh chuỗi khách sạn cao cấp, là giám đốc của một bệnh viện tư nhân nổi tiếng ở thành phố sầm uất.
Người đó hoàn toàn khác biệt với cậu, hắn là kẻ có tất cả trong tay, tiền tài, quyền lực và địa vị. Còn cậu thì chỉ là một thanh niên không hoài bão, chưa tốt nghiệp cấp ba, phải làm thêm trăm ngàn công việc bán thời gian chỉ để đủ tiền trả học phí.
Người đó là chủ nhân tương lai của cả gia tộc lớn mạnh, còn cậu chỉ có một thân một mình. Người đó toả ra mùi thơm như rừng hoa lài ngập nắng, còn cậu chỉ có mùi nghèo.
Nhưng duyên phận khéo trêu người, Joong Archen bắt gặp ánh mắt của cậu, hắn dịu dàng mỉm cười.
Tan học.
Dunk làm thêm ở siêu thị, vì dáng người cao lớn nên dù siêu thị đã tuyển được nhân viên thu ngân bán thời gian, ông chủ tốt bụng vẫn chịu nhận cậu vào làm, công việc hằng ngày là việc kiểm hàng và xếp hàng vào kho. Tuy có phần nặng nhọc, nhưng tiền kiếm được cũng không tồi, vì sức cậu có thể làm ngang với sức của hai người.
Dunk đang ở lối sau của siêu thị để kiểm hàng từ xe tải vào kho thì vô tình gặp lại Joong Archen. Cậu không muốn tỏ ra quen biết nên không chào, kéo mũ lưỡi trai thấp xuống cố tình che đi gương mặt. Nhưng đối phương dễ dàng nhận ra, sải chân đi tới chỗ cậu.
"Hello Dunk"
Vì đối phương đã mở lời chào hỏi, cậu tuy học không giỏi nhưng không phải là kẻ vô học, liền chắp tay vái đối phương
"Chào chú"
"Chú luôn hả? Anh lớn hơn Dunk có 12 tuổi thôi, gọi anh là được rồi."
"Dạ, chú."
Từ nhỏ mẹ đã dặn không nên dây vào đám người giàu, cho nên Dunk không muốn dính dáng gì đến Joong Archen. Vì người này là người giàu nhất trong số người giàu, càng phải tránh xa.
"Dunk làm thêm ở đây sao?"
Nhưng đối phương rất không kiêng dè. Cậu lùi một bước, hắn liền tiến một bước.
"Phải."
"Ở đây thuê trẻ vị thành niên sao?"
"Tôi 20 rồi, bây giờ đang học lại để tốt nghiệp trung học."
"À vậy anh với Dunk chỉ cách nhau 10 tuổi thôi. Mừng quá luôn á."
"Tôi thấy bình thường."
"...."
"Chú, tôi đang trong thời gian làm việc, không thể nói chuyện riêng. Xin lỗi chú, làm phiền chú đứng sang một bên."
"1 giờ Dunk kiếm được bao nhiêu vậy?"
"Chú hỏi làm gì? Định giành chén cơm của tôi hả? Ở siêu thị bên kia có tuyển thu ngân kìa."
"....."
Joong Archen rút ví ra, ký một tờ séc rồi đưa cho cậu, bên trên chưa ghi số
"Anh muốn mua 8 tiếng của Dunk, Dunk muốn bao nhiêu thì tự ghi con số vào đi."
"Hình như chú hiểu lầm rồi. Tôi bán sức lao động chứ không bán thân."
"......"
"Đúng là chú đẹp trai, nhưng mà đừng đập tiền vào mặt tôi. Tôi thấy xấu hổ thay chú luôn đó."
"Anh không có ý đó, nhưng mà nghe Dunk nói vậy anh cũng thấy xấu hổ luôn á."
Thấy nét mặt Joong gượng gạo, cậu mới nhận ra bản thân có hơi drama, liền hạ giọng một chút
"Vậy chú nói mua 8 tiếng của tôi là sao?"
"Anh muốn mời Dunk đi ăn tối."
"Đi ăn tối gì mà đến 8 tiếng? Chú lừa con nít hả?"
"Phải mua đồ rồi mới đi ăn tối được."
Dunk không phải động đến chút là tổn thương tự trọng, dù gì tự trọng cũng không đào ra tiền được. Nhưng mà chuyện đối phương nói quá khó tin, cũng không có chút logic nào. Cậu nghĩ ngợi chút, nhìn Joong Archen từ đầu đến chân đều là đồ hiệu, thần thái toát ra cũng là một kẻ có tiền. Nếu muốn mua tình một đêm thì hàng vạn người nguyện quỳ dưới chân đợi đến lượt, nhưng phải ở đây mua 8 tiếng đồng hồ của cậu. Vậy thì chỉ có 1 khả năng.
"Thấy tôi mạnh khoẻ vậy thôi, thận tôi không khoẻ đâu, chú tìm người khác đi."
"Cái gì vậy!!? Sao nói tới thận rồi???"
"Tôi biết chuyện đó phi pháp, chú không từ bỏ ý định thì tôi báo cảnh sát đó. Chẳng phải chú có cả cái bệnh viện ở Krungthep sao, chú định lấy thận của tôi đem bán chứ gì"
"Dunk xem phim ít ít thôi. Anh chỉ muốn đi ăn một bữa với Dunk thôi mà, anh nói thật đó."
"Vậy không cần ký séc. Chú mời bình thường cũng được mà."
Đối phương liền tươi tỉnh cất tờ séc đi, vui vẻ hỏi
"Ngày mai Dunk đi ăn tối với anh được không?"
"Không"
"Ủa Dunk bảo anh mời bình thường mà???"
"Nhưng tôi có bảo là đồng ý đi với chú đâu."
Joong Archen lại rút tờ séc ra, viết vào đó dãy số sáu số 0, đưa cho Dunk tuỳ ý viết con số ở hàng đầu, nhưng cậu từ chối.
"Đi ăn tối cũng được. Nhưng 30 phút là được rồi."
"Không được. Phải ít nhất 3 tiếng."
"Vậy thì 2 tiếng."
"2 tiếng 45 phút"
"Không thích. Chỉ 2 tiếng thôi."
"Ok chốt. Vậy 7 giờ tối mai anh đến đón Dunk. Hẹn mai gặp nha."
"???"
Đầu cậu mọc ra đầy dấu chấm hỏi, sao đột nhiên có cảm giác bản thân mới bị lừa vào tròng. Nhưng mà hai mươi năm thui thủi trên đời, lần đầu gặp một người đẹp trai như thế, có nhiều tiền như thế, có bệnh thần kinh đến thế, cùng đi ăn tối một bữa cũng không tệ.
Updated 89 Episodes
Comments
•Băng Nhi• •Taekook•
:()
2025-02-27
0
nong Jo
ê t cừi khùng
2025-01-10
0
Han Pham
đi ăn tối thôi mà trả giá cỡ vậy luôn á chèn🙄
2024-11-04
1