Sáng sớm ngày hôm sau Giản An bắt xe buýt đến nơi , đi qua một đoạn đường dài hai bên là một rừng cây hẻo lánh đến trước cổng quân khu có một lính gác Giản An trực tiếp bước tới trình giấy tờ .
“ tôi là tân binh mới đến gia nhập quân đội “ .
Tiểu Tuấn chính là anh chàng lính gác cổng ngơ ngác nhìn cô .
“ Giản An phải không , đợt tuyển tân binh mới được diễn ra nữa tháng rồi hiện tại đã hết tuyển người mới , mời cô năm sau lại đến “ .
Giản An cũng không biết phải làm sao lúc đó lại quên xin phương thức liên lạc với Lục Chương .
“ vậy tôi có thể gặp Lục Chương không ?, không thì anh gọi giúp tôi một cuộc điện thoại cũng được “
Tiểu Tuấn mất hết kiên nhẫn , cô gái này cũng mặt dày phết nhỉ , đuổi theo đến tận cổng quân khu để tìm trai đẹp . Ở đây ai mà không biết đội trưởng Lục đội trưởng đội đặc chủng .
Bên phía Lục Chương , ngồi trong phòng thủ trưởng trao đổi về lần thực hiện nhiệm vụ tối hôm qua .
“ A Chương , lần thực hiện nhiệm vụ này cháu hoàn thành rất xuất sắc , bên trên đang cân nhắc tăng quân hàm cho cháu . Hiện nay giặc cướp hoành hành , đợt huấn luyện tân binh này chú giao hết cho cháu và A Dương . Nhất định phải chọn ra được mười tân binh xuất sắc nhất để chuẩn bị tác chiến . Lục Chương biết sắp tới đây bọn họ sẽ phải đối mặt với khó khăn nguy hiểm đến cở nào .
“ cháu sẽ cố gắng . Còn một chuyện cháu muốn xin ý kiến của chú “ .
Thủ trưởng Chu gật đầu tỏ ý cháu cứ nói .
“ cháu muốn tiến cử thêm một người vào đợt huấn luyện tân binh lần này “ . Không đợt thủ trưởng Chu hỏi Lục Chương nói tiếp “ là một cô gái còn khá trẻ , hai đợt thực hiện nhiệm vụ này đều liên quan đến cô ấy “ .
Thủ trưởng Chu thầm nghĩ , tên nhóc này cũng có lúc nhắc đến phụ nữ sao , lại còn tham gia vào hai lần nhiệm vụ nghe cũng khá thú vị đấy . Ông cũng muốn xem xem cô gái này trông như thế nào mà có thể lọt vào mắt xanh của đội trưởng đội đặc chủng quân khu Bắc Kinh . Đang suy nghĩ điện thoại của Lục Chương đặt trên bàn rung lên .
“ Alo , tiểu Tuấn ? “ .
“ Vâng , là tôi đây đội trưởng Lục . Trước cổng quân khu có một cô gái tên Giản An nói muốn gặp anh “ .
Anh ta vừa nói vừa liếc nhìn về phía người đang bốc hoả bên kia . Gì chứ ? Trời nắng như lửa mà cô đã đứng đây được nữa tiếng rồi , cái tên Lục Chương kia còn định trốn trong đấy đến khi nào đây , đúng là muốn chọc cô tức chết mà . Lục Chương không trả lời cúp máy đầu dây bên kia vang lên ba tiếng “ tút tút tút “ . Tiểu Tuấn hừ lạnh , biết ngay là cô ta tới gây chuyện mà .
“ này cô kia , tôi vừa gọi cho đội trưởng Lục , anh ấy bảo không gặp xin mời cô về cho . Nơi đóng quân là nơi có trật tự phép tắc mong cô chú ý , đừng đứng đây gây phiền nhiễu chúng tôi làm việc “ .
Giản An tức đến xanh mặt , tay đỡ trán . Cũng may trước khi tới đây cô đã ăn no bụng rồi , nếu không cứ đứng đây chờ kiểu này không chết khô mới là lạ .
Lục Chương vừa ra khỏi toà nhà thủ trưởng đến khu huấn luyện tân binh , mọi người đang nhao nháo nhìn về phía cổng quân khu bàn tán .
Tân binh 1 “ này cô nhìn xem phía ngoài kia hình như có một cô gái “ .
Tân binh 2 “ tôi thấy cô ta đứng đấy một tiếng rồi đấy , không biết định làm trò quỷ gì “ .
Lục Chương bước đến quát to .
“ không lo tập trung huấn luyện , nhao nháo cái gì , muốn bị phạt có đúng không , Trần Nghiêm ra khỏi hàng hít đất 200 cái cho tôi “ .
Không ai khác chính là tân binh 1 đó . Tân binh 2 run rẫy cuối thấp đầu cắn môi . Ai không biết danh tiếng đội trưởng mặt lạnh Lục Chương , đẹp thì có đẹp thật nhưng anh là ác ma huấn luyện tân binh khiến ai cũng sợ hãi . Nói xong Lục Chương nhanh chóng đi về phía cổng quân khu hai tay đút túi quần nhìn Giản An .
“ Anh chết mất xác ở đâu đấy hả “ .
Giản An tức giận nắm chặt tay thành nắm đấm đấm vào ngực Lục Chương . Tiểu Tuấn đứng bên trong há hốc mồm không kịp phản ứng Lục Chương nhăn mặt nhìn cô .
“ cũng có bản lĩnh đấy “ .
Giản An không rảnh đứng đây phơi nắng vô ích nữa lập tức đi về phía trước bước ngang qua Lục Chương một đoạn , thấy người kia vẫn còn đứng đó , mặt Giản An tối xuống .
“ còn đứng đấy làm gì , không mau dẫn đường”.
Tiểu Tuấn trong lòng hoảng hốt , cô gái này là ai mà còn dám ra lệnh cho đội trưởng Lục chứ , Anh nổi tiếng khó ở thế mà lại không tức giận một chút xíu nào luôn sao , thật là kì lạ . Lục Chương cũng không kéo dài thời gian nữa , dẫn Giản An đi vào sân huấn luyện vừa vừa nói giới thiệu sơ cho cô .
“ đây là khu huấn luyện tân binh , bên kia là nhà ăn , bên kia nữa là nơi sinh hoạt riêng , còn bên trên là nơi làm việc của thủ trưởng . Bây giờ cô theo tôi vào báo cáo trước rồi nhận đồ trở về phòng sắp xếp đồ đạc , tối sẽ có tiết học chính trị “ .
Giản An gật đầu “ ừ , được “ .
Bước vào phòng thủ trưởng , Lục Chương đứng nghiêm giơ tay lên chào kiểu quân đội , ông Chu gật đầu .
“ đây là Giản An , tân binh cháu muốn tiến cử với chú “ .
Lục Chương chỉ vào chiếc ghế bên cạnh ra hiệu bảo cô ngồi xuống . Giản An đứng thẳng gập người chào rồi báo cáo .
“ Giản An , 21 tuổi tình trạng hiện tại mồ côi xin hết “ .
Thủ trưởng Chu nhìn cô bật cười .
“ tốt , ngắn gọn không dư thừa . Được rồi , cháu đưa con nhóc này đi nhận phòng đi “ .
Hai người đi trên hành lang , Lục Chương dẫn cô đến phòng trong này vốn dĩ có bốn chiếc giường nhưng mới chỉ có ba người ở .
“ sau này cô sẽ ở đây cùng với ba người , giường nào còn trống sẽ là giường của cô . Sắp xếp một chút , cô biết gấp chăn chứ “ .
Giản An nghiêng đầu vuốt lại tóc mái hiện ra một góc mặt xinh đẹp .
“ là cái kiểu chăn một cục như này á hả “ vừa nói cô vừa dùng động tác tay vẽ ra một khối hình vuông .
Lục Chương đờ đẩn “ ừ , gấp chăn quân đội là một phương pháp rèn luyện sự tỉ mỉ, cẩn thận và ngăn nắp cho các chiến sĩ trong …… “ . Đầu óc Giản An ong ong , cô khó chịu đưa tay ra trước mặt Lục Chương .
“ dừng , cái này tôi hiểu . Anh có thể đi rồi , ok ! “ .
Giản An bước vào phòng thả đồ xuống chiếc giường còn trống rồi thả mình nằm xuống . Quá mệt mỏi rồi , mồ hôi ướt hết cả người . Chưa kịp nhắm mắt thì bên ngoài truyền đến tiếng bước chân cửa phòng được mở ra , ba người bước vào nhìn thấy Gian An liền đứng hình .
“ Cậu ….Tân binh mới đến hả ? “ .
Giản An mở mắt ngồi dậy , ba người đến trước mặt cô hỏi “ cậu tên gì , mình Tang Du người này là Tần Duyệt kia là Thẩm Vy “ .
“ ừ , mình Giản An gọi mình An An là được , tân binh ở đây nhiều nữ không “ . Cô nhích qua một để hai người kia cùng ngồi xuống trò chuyện .
“ không nhiều lắm , bảy người thôi . Phòng chúng ta bốn bên cạnh ba . Bọn người kia khó ở lắm , cậu đừng tiếp xúc nhiều thì hơn “ . Lần này người trả lời là Tần Duyệt cô gái có hai má phúng phính nhìn rất đáng yêu .
Chắc là bọn họ có xích mích gì với nhau , dù sao cũng không liên quan tới mình đi tắm trước rồi tính sau .
“ à đúng rồi , khi nào đi ăn cơm mọi người gọi mình với nhé “ .
“ nên làm mà “ Thẩm Vy nháy mắt nhìn cô .
Giản An cầm chậu tắm ra tới hành lang đi ngang qua kí túc xá nam nhìn thấy bên trong đang đánh nhau kịch liệt . Giản An nhíu mày , không thấy thì thôi lỡ thấy rồi sao có thể làm ngơ , nhưng cô cũng không nên tham gia vào mấy chuyện này kẻo kéo phiền phúc về sau . Nhìn về phía xa xa , bình như cô vừa nhìn thấy Lục Chương , haha có cách rồi .
Giản An chạy nhanh tới không kịp phanh , trán va thẳng vào bả vai Lục Chương đau đến chết đi sống lại cô ôm trán nhăn nhó .
“ huấn luyện viên Lục hình như bên kia đang có đánh nhau “
Giản An vừa nói vừa chỉ về hướng kia tay vẫn không quên xoa xoa cục u trên đầu .
Lục Chương : “ đi đứng không có ý tứ gì hết “
Quả thật Lục Chương cũng cảm thấy lạ , cứ mỗi lần nhìn thấy cô , anh không hề có ý muốn tránh né hay bài xích , cứ như thế đưa tay lên dùng ngó cái xoa xoa cục u trên đầu cô . Ngón tay anh thô ráp , những vết chai trên đầu ngón tay anh chạm vào khiến cả người cô như có dòng điện ngầm chạy qua làm cô rùng mình .
“ ui , đau “
Lục Chương rút trong túi ra bình thuốc giảm đau ném vào tay Giản An rồi bước qua cô đi về phía ký túc xá nam .
“ bôi đi , không lại như cái sừng trâu bây giờ “
Gian An không khỏi trừng mắt , ai cần cái thuốc bôi này của anh chứ đúng thật là , Giản An đi về phía phòng tắm . Triệu Dương đứng ngơ ra như một khúc gỗ . Rõ ràng vừa rồi anh ta còn đang bàn bạc với Lục Chương về những bài tập luyện cho tân binh , cô bé này tới anh ta liền trở thành cái bóng đèn . Mà không đúng , là không khí thì đúng hơn anh còn không có tác dụng chiếu sáng như cái bóng đèn nữa mà . Nhưng mà cảnh tượng ban nãy nhìn thấy Lục Chương chạm vào phụ nữ là anh ta đơ luôn , đứng như trời trồng một lúc sau anh ta cũng chạy nhanh đến chỗ Lục Chương .
“ rảnh rỗi quá nhỉ , xem ra những bài tập thời gian qua vẫn chưa đủ ? “
Lục Chương lạnh lùng lên tiếng , cuộc náo loạn liền dừng ngay tức khắc , cả một nhóm người im lặng cuối đầu không dám ngẫng lên , hai tên vừa mới đánh nhau người thì bầm mắt người thì ôm bụng liếc nhìn nhau .
“ ra ngoài , 20 vòng quanh sân “
“ bắt đầu “
Lục Chương không cần phải biết lí do , phải dẹp ngay cái tính này của bọn họ , nếu không làm sao mà vào làm lính đặc chủng . Giản An vừa từ phòng tắm trở về đã là sáu giờ . Bọn họ cùng nhau đến cân tin ăn tối rồi ra sân học chính trị .
Triệu Dương đứng ở đầu bên kia ra lệnh cho các nam binh khiêng bàn ghế xếp ngay ngắn .
Tuýt , tiếng còi vang lên mọi người nhanh chóng tập họp lại một chỗ , xếp hàng ngay ngắn .
“ nghỉ , nghiêm , nhìn phải thẩng . Mỗi người tự chọn cho mình một chỗ ngồi để chuẩn bị học chính trị “
Giản An cùng ba người cùng phòng ngồi cùng một hàng , mấy người còn lại tự chọn một chỗ ngồi tốt có ánh sáng . Chỉ có Giản An là chọn cho mình góc xa nhất tối nhất để yên tỉnh . Học chính trị là một tiết học ngoài trời , dùng ánh trăng làm ánh sáng , mài dủa tính kiên nhẫn , thích nghi với điều kiện tự nhiên .
Lục Chương trên bục ngồi xuống ghế vắt chéo chân . Anh cũng có lúc tuỳ tiện như thế . Triệu Dương một bên giảng giải về cách gỡ phá bom , các loại bom , súng được dùng trên chiến trường . Mọi người xung quanh ai cũng ghi ghi chép chép . Thẩm Vy ngồi bên cạnh nhìn Giản An tay chống cằm mắt nhắm lại thiu thiu ngủ .
“ An An , mình quên mất nhắc cậu đem vở và bút để chép bài chính trị , cậu ngủ rồi hả ? “
Giản An không mở mắt chỉ trả lời băng quơ
“ ùm , không sao . Không phải lỗi của cậu , cậu chép đầy đủ sau đó cho mình mượn chép lại là được mà “
Thẩm Vy gật đầu đồng ý , phía trên lập tức có người đứng lên .
“ thưa huấn luyện viên , em có điều muốn nói “
Tần Duyệt và Tang Du lén nhìn nhau cười khổ , tiêu rồi cô ta lại muốn gây chuyện . Người vừa đứng lên chính là một trong ba người ở phòng kí túc bên cạnh tên là Thịnh Hạ .
Triệu Dương dừng bài giảng giải
“ được , em nói đi “
“ vừa rồi em nghe thấy bên dưới có người nói chuyện ạ “
Triệu Dương nghiêm túc , hai con mắt đen láy nhìn về phía Giản An đang không quan tâm sự đời vẫn nhắm mắt ngủ . Triệu Dương trợn tròn mắt , vào giờ phút này mà cũng còn thản nhiên như thế , con nhóc này đúng là muốn dạy cho một bài học mà .
“ ai vừa nói chuyện đứng lên cho tôi “
Thẩm Vy âm thầm oán hận , con nhỏ Thịnh Hạ này đúng là không kiếm chuyện chịu không nổi mà . Thẩm vy đứng lên , Giản An cũng lập tức mở mắt .
“ em vừa nói chuyện với ai “
Thẩm Vy vẫn ngậm miệng không nói lời nào cuối gầm mặt xuống , Giản An đưa tay che miệng ngáp một cái rồi cũng đứng lên theo .
“ vừa rồi là em nói chuyện với cậu ấy “
Đôi mắt ngấn nước chớp chớp nhìn về phía Triệu Dương xuyên qua người hắn tiếp tục nhìn về phía Lục Chương , bắt được ánh mắt đó liền đờ đẫn như người mất hồn . Ánh mắt đó quá đẹp anh chưa nhìn thấy ai có ánh mắt đẹp như thế . Lục Chương cứ như thế nhìn về phía Giản An rà soát mọi cử chỉ trên người cô . Lục Chương đứng lên nghiêm mặt nói
“ Thẩm Vy , Giản An ra khỏi hàng chạy 5km rồi quay lại trả bài “
Giản An cười mỉm , tên này cũng bắt sóng nhanh đấy . Cô khèo cánh tay Thẩm Vy . Triệu Dương bên này tỏ ra khó chịu nhìn Lục Chương
“ cậu , bảo vệ người ta quá đấy “
Lục Chưing vẫn thản nhiên như chưa có chuyện gì , xem như là trả nợ cho cô việc sáng nay để cô đợi quá lâu .
“ ăn nói hàm hồ , lo chuyện của cậu đi “
Hai người chạy song song nhau , Thẩm Vy lên tiếng trước cười cười nhìn cô .
“ sao trông cậu thản nhiên thế , không sợ lát nữa bị kêu lên trả bài hả “
“ sao phải sợ , còn cậu ghi ghi chép chép đầy đủ mà sao trông mặt cậu tái mét thế kia , haha “
Thẩm Vy lườm Giản An xụ mặt chạy về phía trước .
“ cậu , thật quá đáng mà “
Thực hiện chạy phạt xong , người Giản An đổ đầy mồ hôi đứng bên cạnh Triệu Dương . Do Thẩm Vy có chép bài đầy đủ nên được cho về lại chỗ ngồi , còn cô bị bắt lên đây hỏi tội . Giản An cũng tỏ ra rất hứng thú , cô muốn xem xem tên này định giở trò gì với cô .
“ tôi vừa kiểm tra bàn em ngồi , không có một quyển vở cây bút nào . Em tới đây để ngủ hả “
Triệu Dương lúc này rất nghĩ ngờ nhân sinh , thể loại gì thế này mà tên Lục Chương kia tiến cử với thủ trưởng Chu , còn ngầm bảo vệ đúng là chọc hắn ta tức chết . Giản An gật đầu nhận sai vì đi học không đem theo dụng cụ , nhưng mà nói thật ra cho dù có đem theo đi nữa thì đối với Giản An cô thì nó cũng chỉ có tác dụng trưng bày . Những kiến thức kia cô thuộc làu làu rồi , cần gì phải ghi chép nữa .
Triệu Dương tức tối trong đầu hiện lên vô vàng câu hỏi định hỏi Giản An , Thịnh Hạ nhìn Thời Niệm bên cạnh cười đắc ý .
“ nói cho tôi biết , có mấy loại súng được dùng trên chiến trường “
Giản An trả lời rất nhanh
“ Súng trường tấn công QBZ-95 , cụm cò nằm trước bộ khóa nòng và hộp tiếp đạn, giúp duy trì chiều dài nòng trong khi rút ngắn độ dài tổng thể của súng. QBZ-95 sử dụng hộp tiếp đạn 30 viên cỡ 5,8 x 42 mm
Tiểu liên QCW-05 . có vẻ bề ngoài khá giống súng trường QBZ-95, sử dụng thiết kế bullpup, trang bị hộp tiếp đạn 50 viên cỡ 5,8 x 21 mm kém uy lực hơn. QCW-05 được lắp một ống giảm thanh có thể tháo lắp tùy từng nhiệm vụ .
Súng ngắn QSZ-92 là một súng ngắn tiêu chuẩn , bên trong chia thành 4 bộ phận chính, gồm vỏ làm bằng vật liệu nhựa tổng hợp, nòng thép, khung thép và rãnh thép gắn cụm máy súng. QSZ-92 sử dụng đạn cỡ 5,8 x 21 mm. Kích thước đạn nhỏ hơn mẫu 9x19 mm Parabellum giúp hộp tiếp đạn của QSZ092 chứa được 15-20 viên “
…………
Giản An thao thao bất tuyệt , những người bên dưới cứ như trở về thời đại học đang ngồi trong giảng đường bọn họ liên tục được tiếp thu kiến thức , Triệu Dương cũng bất ngờ nhìn cô . Vừa nảy anh chỉ nói có bao nhiêu loại súng chứ chưa từng giảng giải thêm dài như thế . Rốt cuộc cô gái này là ai , đúng là không thể xem thường cô mà . Triệu Dương cũng không tiếp tục làm khó nữa ra lệnh cho Giản An trở về chỗ ngồi . Lục Chương không còn xa lạ gì với dáng vẻ này của cô , nhìn thấy động tác cầm súng thuần thục của cô đêm hôm đó là anh đã biết rằng Giản An cô không phải là một người tầm thường mà anh đây sẽ từ từ khám phá nó .
Tiết học kết thúc , bọn họ khiêng đồ trở về chỗ cũ rồi ai nấy trở về phòng mình . Giản An cố tính đi lùi ra phía sau đến bên cạnh Lục Chương cười ranh mãnh .
“ thế nào đội trưởng Lục , tôi đủ khả năng chứ “
Lục Chương nhướng mày nhìn cô , hai tay đút túi quần nói băng quơ
“ đừng có tự tin quá , đây mới chỉ là một phần nhỏ trong kì huấn luyện mà thôi “
“ vậy thì anh đợi đấy mà xem “
Giản An dùng vai mình hất vào cánh tay Lục Chương , anh cười mỉm dừng chân lại một chút rồi đi tiếp . Một màn này đương nhiên đã lọt vào tầm mắt của Thời Niệm, một ánh mắt đầy sát khí .
Vậy là một ngày nữa lại trôi qua , những bài tập khắc nghiệt đang chào đón bọn họ trong ngày tiếp theo , màn đêm tĩnh mịch bắt đầu .
Updated 30 Episodes
Comments