Chương 3

Sáng hôm sau , mặt trời ló dạng , Lục Chương và Triệu Dương đứng dưới sân tập thỏi còi tập hợp .

“ tuýt “

30 tân binh lần lượt xếp vào hàng , Lục Chương hô nghỉ nghiêm rồi bắt đầu giới thiệu những bài tập khắc nghiệt của ngày hôm nay .

“ ngày hôm nay chúng ta sẽ luyện ba bài tập

Thứ nhất : Chịu bẩn, khác với huấn luyện trinh sát, lính đặc nhiệm sẽ phải rèn luyện những khoa mục như bị ném vào thùng phân hoặc vũng bùn, chủ yếu là để khắc phục việc con người sau khi tiến vào xã hội văn minh thì trở nên sợ bẩn mà quên mất ăn lông ở lỗ từng là bản năng của con người. Ngoài ra bài tập này cũng tăng cường cho binh sỹ khả năng thích ứng và ở trên chiến trường, lính đặc nhiệm mình bôi đầy bùn đất có thể giảm khả năng bị thiết bị điện tử phát hiện.

Thứ hai : Trên chiến trường không hạn chế vật lộn. Trong môn thi vật, bạn không thể đá loạn, không thể đánh vào yết hầu, không được đánh vào huyệt thái dương.. cảnh sát, võ cảnh luyện kỹ năng vật cũng phần nhiều là để bắt giữ chứ không chí mạng. Nhưng lính đặc nhiệm vốn không như vậy, thông thường chỉ một vài chiêu là lấy mạng người, không chết cũng gãy chân què tay. Đây cũng là bản chất của việc rèn luyện vật lộn trong lực lượng đặc biệt. Nhưng ở đây tôi xin nhắc nhở một điều , chúng ta chỉ đang luyện tập cơ bản với đồng đội không được ra tay quá nặng , nếu vi phạm người đó lập tức bị đuổi khỏi quân khu .

Cả đám nhốn nháo bàn luận về hai bài luyện tập kia , Lục Chương tiếp tục nói đến bài luyện tập thứ ba .

Thứ ba : Mỗi cây gỗ này nặng 50kg, phải vác trên vai chạy hết quãng đường dài 1km với hệ thống quả nổ được cài dày đặc.

Tuy nhiên, đó mới chỉ là phần khởi động, lưới dây thép gai sát trên lưng, đá nhọn dưới chân , mỗi chiến sỹ chỉ có 30 giây để vượt qua chướng ngại vật này, ngay sau đó phải đeo lốp xe nặng hàng chục kg trèo lên vách núi.

“ Trước khi bắt đầu bài tập đầu tiên tôi còn một việc muốn thông báo với mọi người , hôm nay sẽ có thêm hai sĩ quan huấn luyện cùng chúng tôi huấn luyện mọi người “

Hai người một nam một nữ sánh vai nhau bước ra tiến về phía trước . Người nữ đứng bên Lục Chương còn người nam đứng bên Triệu Dương lần lượt giới thiệu bản thân .

Khi thân ảnh đó xuất hiện , Giản An như sủng mất năm giây . Cô lấy tay dụi mắt mong là mình đang bị hoa mắt . Còn ai vào đây nữa , là Hoắc Phi cái tê phản bội tổ chức thả nhóm người trên tàu hôm đó , thì ra hắn là quân nhân nằm vùng . Giản An huých cánh tay bạn nam bên cạnh đổi chỗ cho cô , cô đứng ở cuối hàng dáng người nhỏ bé chắc là hắn không nhận ra cô đâu .

“ chào mọi người , tôi là Hoắc Phi “

“ tôi , Thời Xán “

Giản An hỏi bạn nam bên cạnh .

“ cậu tên gì ?“

Tần Hạo đứng bên cạnh thoáng giật mình , tính cách cậu trầm tĩnh ít nói chuyện với người lạ , mặt lúc nào cũng lạnh lùng nên mọi người ai nấy đều ngại bắt chuyện , thế mà cô nhóc này lại giám hỏi tên cậu . Tần Hạo nhìn cô gái đứng bên cạnh mình , đôi mày kiếm , cặp mắt nâu , mũi cao , cậu bất tri bất giác cười mỉm .

“ Tần Hạo , còn cậu ? “

“ Giản An , hỏi một chút , cậu có quen hai người trên kia không “

Tần Hạo lắc đầu rồi lại gật đầu , Giản An thấy thế liền nhíu mày khó hiểu .

“ ý gì ? “

“ sĩ quan huấn luyện Hoắc thì tôi lần đầu gặp còn sĩ quan huấn luyện Thời thì đây là lần thứ hai , Thời Xán là lính dưới trướng của huấn luyện viên Lục tôi cũng chỉ là nghe đồn thôi , tôi đến đây trước cô nữa tháng cũng chỉ mới gặp cô ta hai lần “ .

Tần Hạo giải đáp nghi vấn của Giản An mà không biết rằng bản thân đã thay đổi trong một phút , cậu cũng có thể nói nhiều như thế với một người xa lạ vừa mới bắt chuyện làm quen cơ đấy .

Giản An gật gù tỏ ra đã hiểu . Lục Chương tiến tới một bước đưa cánh tay ra .

“ hiện tại có 30 người chúng ta chia làm hai , 15 người theo tôi và Triệu Dương 15 người còn lại theo Hoắc Phi và Thời Xán , mọi người tự chia nhau đi “ .

Thời Xán đen mặt , rõ ràng cô ta qua đây đứng là đễ cùng huấn luyện với Lục Chương không ngờ anh lại cố ý đổi cô sang bên kia . Chuyện rõ ràng hơn nữa là hết 20 người đều đứng về phía Hoắc Phi và Thời Xán vì bọn họ đều nghĩ rằng cùng đội với huấn luyện viên ma quỷ chỉ có thể chết sớm mà thôi .

Lục Chương cũng không tỏ ý gì , bên phía anh còn lại 10 người , trong đó có 4 người là nhóm của Giản An , 2 người của phòng bên cạnh tên là Thời Niệm và Thịnh Hạ , 4 người còn lại lần lượt là Tần Hạo cùng ba người bạn cùng phòng của cậu Tiêu Kỳ , Tô Hàn và Tiểu Nam .

Giản An muốn đi theo Lục Chương nên chọn huấn luyện đội của anh là chuyện hiển nhiên ba người còn lại chỉ việc đi theo sau lưng cô . Thời Niệm lại chính là em gái của Thời Xán , nghĩ rằng chị gái mình thân với Lục Chương nên chắc chắn anh sẽ chăm chước cho mình , Thịnh Hạ thì chính là một cái đuôi nhỏ của Thời Niệm sai đâu làm đấy . Tần Hạo , Tiêu Kỳ , Tô Hàn , Tiểu Nam thích ngược thân nên tất cả đều đứng ở đây .

Hai đội phân chia rõ ràng , đúng lúc Lục Chưing chuẩn bị di chuyển thì Thời Xán liền đứng ra ngăn lại .

“ Lục Chương , em muốn huấn luyện chung với anh “ .

Vẫn là nét mặt lạnh tanh đó , Giản An nhìn mà thích thú , đúng là tên mặt lạnh ha ha .

“ Tuỳ cô “

Xong , anh dẫn dắt đội của mình đến đến bãi tập đầu tiên là hố bùn không sâu cũng không nông .

“ lần lượt từng người nhảy xuống đứng trong vòng ba tiếng , bắt đầu thực hiện sau khi thổi còi .

Tuýt “ .

Bùn văng ra tứ tung , cả người người nào người nấy đều đen ngòm nhớp nhớp . Mọi người đứng nguyên vị trí , Tang Du chán ghét lên tiếng trước .

“ dinh dính khó chịu quá , tớ chưa bao giờ nhớp như thế này đấy “ .

Tô Hàn : “ còn chịu đựng dài dài , cố gắng thích nghi thôi “ .

Hai người còn lại là Tần Duyệt và Thẩm Vy sầu não, không biết lựa chọn làm lính của mình có phải hấp tấp quá rồi không . Tiêu Kỳ và Tiểu Nam nhìn nhau cười cười mắt loé lên một tia thích thú , sau đó bọn họ mỗi người một tay nắm bùn ném về phía nữ binh .

“ chết tiệt “ Giản An âm thầm ghét bỏ trò đùa quái gỡ này . Hai bên ném qua ném lại xen lẫn tiếng cười đùa vui vẻ .

Về phía bên Triệu Dương và Hoắc Phi có 20 người , bọn họ chia làm hai hàng mỗi bên 10 người chuẩn bị vào tư thế đánh đối kháng , vật lộn .

Sau ba tiếng đồng hồ , hai bên đổi nơi luyện tập cho nhau . Đội Lục Chương như những tên ngựa gỗ đen biết đi chia nhau ra mỗi bên 5 người bắt cặp .

“ Tự chọn đội , chuẩn bị đánh đối kháng “ .

Tần Hạo với Tần Duyệt , Tiêu kỳ và Tiểu Nam , Tô Hàn và Tang Du , Thẩm Vy và Thịnh Hạ , cặp cuối cùng là Giản An và Thời Niệm .

Thời Xán lượn lờ xung quanh 5 cặp đấu rồi dừng lại nơi Thời Niệm đang đứng . Cô ta thì thầm vào tai em gái mình , Giản An thính lực rất tốt nghe được cuộc trò chuyện của hai người mà âm thầm cười lạnh .

“ tất cả mọi người vào tư thế của riêng mình , bắt đầu tập luyện trong vòng 3 tiếng “

Năm cặp đấu lần lượt ra đòn , người tung chiêu người giải chiêu tất cả đều trở nên bình thương , chỉ riêng cặp đấu Giản An và Thời Niệm . Hai người ra chiêu nhanh như gió , Thời Niệm vươn nắm đấm với tốc độ cực nhanh lao đến mặt Giản An , chân trái Giản An nhích ra một góc ngiêng người xuống né tránh nắm đấm của cô ta . Tiếp tục dùng chân phải xoay một vòng đứng tại vị trí của Thời Niệm vào thời khắc cô ta chưa kịp xoay người lại , Giản An vươn bàn tay ra nắm chặt lấy bả vai cô ta ấn xuống một lực rất mạnh , Thời Niệm phút chốc không giữ được thăng bằng trượt xuống đất té ngã .

Mọi người ai cũng đang trong bài luyện tập của riêng mình nhưng đôi mắt không ngừng hướng về phía của Giản An . Ai nấy đều trở nên kích động , đám người Tang Du sảng khoái cười cuối cùng thì nữa tháng qua bị ăn hiếp cũng được giải toả . Tần Hạo âm thầm thán phục cô nhìn cô bằng con mắt khác . Thời Xán thấy em gái mình bị vật ngã muốn lao đến đỡ cô ta dậy nhưng bị Lục Chương ngăn cảng . Một đòn nhìn thì dễ dàng thực hiện như thế , nhưng bên trong phải dùng biết bao nhiêu sức lực kết hợp giữa bàn tay , cánh tay và bả vai để quật ngã một đối thủ , đúng là không tầm thường .

“ đang trong lúc luyện tập , cô muốn làm gì “ .

Thời Xán bất lực nhìn em gái mình bò dậy dưới đống cát khô mặt mũi nhem nhuốc , bài tập kéo dài hết 3 tiếng . Ai nấy đều mệt rã rời , mặt nào mặt nấy lấm tấm mồ hôi .

“ huấn luyện sáng nay kết thúc , tất cả trở về tắm rửa rồi tập họp ở nhà ăn , xong sẽ đến bài tập buổi chiều .

Tuýt , bắt đầu di chuyển “

Hai người phòng bên rời đi trong sự tức tối , chật vật . Giản An thì chẳng tỏ thái độ gì giống như những chuyện này chẳng liên quan gì đến cô , cô đã hạ thủ lưu tình lắm rồi , mới chỉ một phần nhỏ mà thôi . Bọn họ tắm táp xong thì tập họp ở phòng ăn . Nhóm 10 người xúm lại một chỗ ríu ra ríu rít . Bọn người Tần Hạo giơ ngón cái biểu tình trước Giản An .

“ đánh đã lắm , người anh em , tôi Tiêu Kỳ từ nay xin được kết nghĩa anh em với cô “

Giản An tay đở trán , chuyện quái gì đang xảy ra , ai là người anh em , hừ …. Ấu trĩ . Mắt cô đăm đăm nhìn về phía chiếc bàn có hai người ngồi bên kia . Lục Chương im lặng dùng bữa không nói lời nào như bị miễn dịch còn Thời Xán chính là một bệnh dịch lây lan nào đó , cô ta vừa ăn vừa nhìn Lục Chương một cách rất cảm tình , Giản An nhìn mà nổi cả da gà không nuốt nổi cơm . Cái bánh bao được cắn một nữa đơ trên tay .

Bài tập buổi chiều bắt đầu diễn ra dưới cái nắng gay gắt . Lần này không chia đội nữa , tất cả 30 người tập họp đứng trước một đống gỗ dài nặng 50kg . Mồ hôi trên người Giản An chảy ròng ròng .

Lục Chương đứng trong hàng ngũ huấn luyện viên bắt đầu hướng dẫn , chia ra 10 người thực hiện lần thứ nhất , đến 10 người tiếp theo rồi đến 10 người cuối cùng .

“ mỗi người lần lượt khiêng một khúc “ .

Đến khi trên tay mỗi người đều có dụng cụ , anh hướng dẫn bước tiếp theo .

“ bắt đầu di chuyển đến cuối sân tập , trên sân có lắp quả nổ , tự vận động trí não lách ra khỏi vùng nguy hiểm , đương nhiên cách nhìn nhận nơi nào có quả nổ mọi người đã được học trong tiết học chính trị . Sau đó vứt khúc gỗ bò qua hàng rào thép gai trong vòng 30 giây . Sau khi hoàn thành , tiếp tục đến phía trước đeo lốp xe 10 kg trèo lên vách núi bằng cách đu dây .

10 người trong nhóm Giản An thực hiện trước . Xếp thành một hàng ngang ngay ngắn , trên vai mỗi người đều vác một khúc gỗ to , những người khác trong vòng nữa tháng qua đã được luyện tập phần khiêng gỗ nên đối với bọn họ đây cũng là chuyện khá dễ dàng , về phần Giản An khi còn ở tổ chức cô đã từng vật lộn với thứ gọi là tạ tập tay từ những số ký nhỏ nhất đến hạng nặng lên đến 50kg , đối với cô khúc gỗ này chẳng là gì , tuy nhiên về phần chiều dài khá khó khăn cho việc di chuyển còn phải luồn lách qua khu vực nguy hiểm . Giản An tập trung tinh thần cao độ . Khi tiếng còi vang lên , mọi người lần lượt vác gỗ đi về phía trước , dựa theo kinh nghiệm được học tập trên sách vở bọn họ di chuyển loạn xạ qua hai bên , Giản An xem trên ti vi từng thấy những chién sĩ đặc công lách qua mưa bom bão đạn nguy nhiểm như thế nào . Mặc dù đây chỉ là một quả nổ không có sức ảnh hưởng lớn , sẽ không gây ra thương tổn nhưng 6 người trong đám bọn họ ai nấy mặt mũi lấm lem do quả nổ tạo ra .

“ bùm ….. bùm …… bùm “

Liên tiếp những tiếng nổ vang lên trên đường đi của bọn Thẩm Vy và Tang Du , Tiểu Nam và Tiêu Kỳ cũng không ngoại lệ . Tần Duyệt đến khúc cua cuối cùng mới bị dính một quả nổ , xem như đã là kỳ tích lớn rồi . Giản An và Tần Hạo vượt qua một cách ngoạn mục .

Lục Chinh chắp tay phía sau , mắt hướng về thân hình nhỏ phía trước , Triệu Dương đứng bên cạnh nói thầm

“ không tệ , hai người bọn họ rất có tố chất “ .

“ xem thêm đi “ .

Triệu Dương gật gù , Hoắc Phi thì chẳng lạ gì khi nhìn thấy Giản An vượt qua một cách dễ dàng như thế , từ cái lúc Giản An đồng ý với việc rời khỏi tổ chức anh ta đã nghĩ sau này cô nhất định sẽ là một người xuất chúng , chí có một điều không thể ngờ là có thể gặp lại cô ở đây , còn có thể trở thành đồng đội với cô . Thời Xán từ đầu chí cuối cũng chỉ nhìn mỗi Lục Chương , xem như buổi huấn luyện nảy chẳng là gì đối với cô ta , cô chỉ đến đây ngắm anh mà thôi . Nhưng ánh mắt anh chỉ tụ lại mỗi chỗ , cô ta hướng mắt nhìn theo thì nhìn thấy Giản An trong lòng hoảng hốt .

Quay lại bài tập , sau khi vứt gỗ xuống bọn họ lần lượt bò qua hàng rào thép gai , tay chân và đầu gối liền lục bị cọ xác dưới nền được rải đá nhọn , phía trên là những ngọn thép gái chi chít , bọn họ khó khăn luồn lách , có người bị thương bởi gai , có người bị bầm vì bò trên đá nhọn , Giản An cũng không ngoại lệ , đây là việc không thể nào tránh khỏi , cô chỉ có thể cố gắng hạ chỉ số bị thương đến mức thấp nhất . Tránh trường hợp nặng gây khó dễ cho những ngày luyện tập sau . Song , việc bị thương nặng cũng không tránh khỏi

10 người bọn họ ai nấy đều bị thương luồn qua được nữa hàng rào thép , tiến đến nữa còn lại thì bên trên đầu phát ra hàng loạt âm thanh rít đạn từ súng AK . Giản An muốn chửi thề , phi vụ này hình như chưa được đề cập đến thì phải , bài tập ngầm sao , cô âm thầm cười lạnh . Bọn họ ai nấy cũng đều hốt hoảng , đạn từ đâu bay ra , đầu thụp xuống nhanh chóng vì đạn chỉ bắn thẳng một đường , tốc độ nả đạn không biết trước được , chỉ có thể dựa vào âm thanh của đạn kèm tiếng gió mà né thôi . Mọi người liên tục né đạn vừa bò ra khỏi hàng rào thép với tốc độ rất nhanh , nếu còn chậm trễ thì bị ăn đạn là chuyện không thể nào tránh khỏi , tay chân trầy xước đến mức khó coi . Giản An chui ra khỏi hàng rào , chạy đến mang lốp xe luồn vào giữa bả vai và hông , tay nắm lấy sợi dây thừng trèo lên vách núi cao khoảng chửng 10 mét . Tiếp đến là Tần Hạo , Tần Duyệt …….

4 người bọn họ tiến về phía khu vực núi chăm chú xem phần diễn tập . Những tay bắn AK đều được thu lại , chờ lần nả đạn tiếp theo .

Giản An trèo lên vách núi , tay bắt lấy dây thừng bị cào rách , máu rỉ xuống cổ tay từng chút một , đầu gối rướm máu khiến Giản An tê liệt , cô cắn đầu lưỡi khiến mình tỉnh táo hơn . Bọn người Tần Duyệt leo được nữa thì không leo nổi nữa , tụt xuống một cách không phanh , thành ra không đạt yêu cầu , bọn họ đứng phía dưới nhìn lên trên , 4 người Tần Hạo , Tiểu Nam , Tiêu Kỳ cùng Giản An leo đến đầu vách núi . Giản An thở hồng hộc , xem như bài tập này thành công rồi , cô nhìn xuống dưới vách núi nháy mắt với Lục Chương . Anh âm thầm nhếch môi rồi lên tiếng .

“ tiếp tục vác lốp xe di chuyển tự do xuống đồi , quay lại sân tập luyện “

4 người bọn họ cứ tưởng bài tập này kết thúc rồi , nhưbg không ngờ nguy hiểm còn chờ ở phía sau .

Triệu Dương lơ đãng hỏi Lục Chương

“ cậu nghĩ bọn họ vượt qua không “ .

“ xem thì biết thôi “ .

“ cậu không còn câu nào khác để nói à “ .

Lục Chương hướng mắt về phía Hoắc Phi

“ đi thôi , vào phòng xem camera “ .

4 người Giản An liên tục xuống núi , bả vai Giản An nhức nhối , trên con đường trở về sân tập luyện không dễ dàng , đường đá to lhucs khuỷu , bọn họ phải dùng tay chân bò qua những vách nhỏ , Giản An bị trật tay xém chút nữa trài xuống thì Tần Hạo nhanh tay kịp bắt lấy .

“ không sao chứ “ .

Giản An lắc lắc đầu tỏ ý không sao , rồi gắng lực bò lên , qua được khúc nguy hiểm này lại đến khúc nguy hiểm khác .

Lục Chương nhìn qua camera thấy cảnh Tần Hạo nắm lấy cánh ray Giản An mà trong lòng bực bội không thôi . Như thế mà còn muốn vào đội lính đặc chủng đúng là nằm mơ , thật ra anh cũng không biết rõ bản thân tức giận vì cô thực hiện bài luyện tập quá tệ hay là vì hai bàn tay đó chạm vào nhau .

Tiếp theo là đoạn đường chằn chịt những đống đổ nát , cây cối chén ngang đường đi , bên dưới là bùn đất còn có hố sâu , Tần Hạo đi trước .

“ cẩn thận sụp hố “

Vừa nói xong thì Tiểu Nam bị trượt chân xuống , Tiêu Kỳ nhanh chóng bắt lấy tay cậu ta kéo lên ,hai bên cạnh đá bắt đầu rơi xuống , Tần Hạo vẫn chăm chăm nhìn về phía trước mà không để ý nguy hiểm đang đến gần , đá lăn xuống một tốc độ cực nhanh . Giản An không còn cách nào khác , lao đến đẩy Tần Hạo ra .

“ cẩn thận “

Tần Hạo hoàn hồn quay lại thì Giản An đã nằm dưới đất , trên vai rỉ máu , cục đá to được hai người Tiểu Nam và Tiêu Kỳ hất ra .

“ Giản An , cô không sao chứ “

Tần Hạo lo lắng ngồi xuống bên cạnh lay người Giản An . Cô không chịu được nữa quát lên , mặt nhăn nhó .

“ tai cậu bị điếc đấy à , đá rơi xuống nhanh như thế mà cậu không nghe không phát hiện ra à “ .

“ xin lỗi , liên luỵ cô rồi “ .

Cậu ta dìu cô đứng dậy , Giản An mím chặt môi lằm lằm nhìn phía trước không nói một câu . Bọn họ biết cô bị thương rồi , bị thương không nhẹ . Bọn họ muốn xem vết thương nhưng Giản An nhất quyết không cho , đành thôi phải nhanh chóng trở về xử lý vết thương trước , không thể đứng đây tranh chấp mãi . Sau nữa tiếng đồng hồ , 4 người bọn họ xuất hiện tại sân tập , tay phải Giản An ôm lấy bả vai , mặt mũi xamh mét .

Bọn Tần Duyệt thấy cô trở về liền chạy tới , cánh tay Giản An đang chảy máu không ngừng , tay áo ướt sủng .

Tần Hạo nôn nóng .

“ mau , đưa cô ấy đến phòng y tế “ .

Tần Duyệt dìu cô đi được một đoạn thì Lục Chương chạy tới bế xốc cô lên . Cánh tay Giản An bấu víu vào cổ Lục Chương , giọng nói trầm trầm vang lên .

“ hoảng gì chứ , tôi không sao “ .

“ câm miệng “ .

Lục Chương tức đến mức nổ tung , nhìn qua camera thấy cô bị đá đè xuống , anh đập màn hình vi tính nát báy , bọn người Triệu Dương như rớt tim ra ngoài . Anh lao nhanh ra ngoài cửa mắt nhìn thẳng tay nắm chặt thành quyền . Thời Xán nhìn cảnh Lục Chương bế Giản An vào phòng ý tế mà mặt tối sầm . Anh gần gũi như thế với phụ nữ từ khi nào .

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play