Vương Quân chỉ thở dài.
Bọn họ cùng nhau về nhà Vương Quân. Nhưng bọn trẻ cũng thật phiền phức chúng liên tục đòi cậu phải kể chuyện cho chúng nghe. Đứa nắm tay, đứa nài nỉ, đứa đấm lưng, đòi cho bằng được. Cậu đành phải chịu mà kể cho chúng nghe những chuyện cổ tích cậu được đọc ở kiếp trước.
Ở một diễn biến khác, có một nhóm gồm nhiều người mặc áo choàng đen và đeo mặt nạ đang đứng trong một cung điện mà trò chuyện cùng nhau. Bên ngoài, tuy đang ban trưa, bầu trời đen như mực, cái màu đen của sự u ám, lạnh lẽo. Nó bao trùm quanh cung điện, để thấy được ánh sáng có lẽ phải ra xa cách đó khoảng một trăm mét.
Bên trong được bài trí sang trọng. Khi mới mở cánh cửa ra, ta thấy được một sảnh lớn trải thảm nhung đỏ dài từ cửa đến một bậc cấp tận trong góc cùng của sảnh. Dọc theo hai bên thảm là những hoa lá vàng lấp lánh. Những chi tiết ấy uốn lượn trông thật có sức sống như những chùm dây leo vàng của hoa Bilad vậy. Còn bậc cấp thì được che phủ bởi một tấm rèm đỏ dài từ trần tầng một xuống có họa tiết mạ vàng lấp lánh như chia cắt một phần năm sảnh với các phần còn lại.
Khi lật tấm thảm kia lên, ta thấy bảy vòng tròn được khắc chìm trên cái sàn cổ kính ấy. Vòng tròn to nhất ở ngoài cùng không có bất kì hoa văn nào. Vòng tròn to thứ hai bắt đầu có các dấu ấn đơn giản rồi cứ phức tạp dần cho đến vòng tròn nhỏ nhất ở ngay chính giữa sảnh mà luôn bị tấm thảm che khuất được khắc hình một vũ khí cổ đại mang tên Hắc Linh Xà. Hai bên sảnh đều có cầu thang để lên các tầng trên và tầng cao nhất là tầng ba.
Quay lại với đám người bí ẩn kia, đương lúc nói chuyện hăng say bỗng có người bước vào với chiếc mặt nạ và đôi mắt mèo. Tên đó quỳ xuống trước tấm rèm, nói, giọng hoảng sợ nhưng cũng không kém phần sắt đá:
- Chủ nhân, xin thứ tội!
Lúc này, tấm rèm cũng được mở ra. Bên trong đó là một chiếc ghế dài làm từ vàng ròng được phủ nhung đỏ dày trông cứng cáp nhưng lại mềm mại vô cùng. Khi cái bục được quay lại, hình ảnh của người nằm trên đó hiện ra rõ rệt. Ông ta nằm chống cằm nhìn đám người đang đứng dần quỳ xuống. Ông ta là một trong bảy Thất Hầu Tinh Quân của một tổ chức bí ẩn.
Ông ta có mái tóc bạch kim dài óng xuống ngang lưng. Trên đầu đội một chiếc mũ Fedora đen trông thật sang trọng. Gương mặt bị che khuất bởi chiếc mặt nạ quạ làm bằng vàng được đính ngọc. Bên trong ông mặc một chiếc áo cổ cao có ánh trong xanh. Bên ngoài người Thất Hầu khoác hờ một chiếc áo đen tuyền dài đến tận đầu gối. Phần cổ áo có dòng chữ cổ mạ vàng có nghĩa kẻ bất diệt. Kẻ ấy mặc một chiếc quần ống rộng đen được làm bằng loại vải cao cấp mà chỉ có quý tộc mới mua được. Bên cạnh ông có một cây gậy dài cùng tông màu như thế. Đầu gậy được bịt vàng thành một khối tròn. Trên khối đó, chính giữa tâm là một viên Ruby đỏ thuần túy lấp lánh.
Kẻ ấy hỏi lại với cái giọng tức giận:
- Ngươi đã thất bại? - Vừa nói vừa đập mạnh cây gậy xuống đất tạo thành tiếng động lớn và một luồng sóng làm những kẻ quanh đó phải choáng váng.
Người kia cúi đầu không nói gì. Lúc này, ông ta nhẹ giọng lại, nói bóng gió:
- Nếu đã như vậy thì chắc cũng phải có một chút gọi là món quà nhỏ để tặng cho ngươi nhỉ!
Nghe xong câu đó đôi mắt mèo của người kia trở nên đỏ ngầu nhưng cậu ta vẫn nói với giọng cứng rắn:
- Tôi xin chấp nhận hình phạt!
Chỉ thấy Thất Hầu Tinh Quân bấm nhẹ vào viên Ruby đỏ, ngay lập tức có một sợi dây leo dài bò từ tầng hai xuống. Nó tiến lại gần người mắt mèo, hiện giờ trong mắt của kẻ đáng thương ấy chỉ toàn là sự hoảng sợ và khiếp đảm. Cái dây leo như có ma lực và sự sống, nó quấn chặt lấy chân của người đàn ông và bắt đầu lôi anh ta lên tầng hai. Mỗi một bậc cấp lại là một tiếng va đập của thân thể người kia với mặt sàn lạnh ngắt. Tuy tất cả người xung quanh đó đều đeo mặt nạ nhưng ta vẫn có thể cảm nhận được sự hoảng sợ trong đôi mắt họ.
Chuyển cảnh đến bên ngoài tòa cung điện, những tiếng quạ kêu nghe như đang kêu gào đau khổ làm lạnh cả sóng lưng. Tiếng hú của những động vật hoang dã vang khắp rừng núi như tiếng khóc lóc thảm thương. Tiếng gió rít nghe như âm thanh phát ra từ mười tám tầng địa ngục. Những chùm Hắc Bảo đung đưa trông thật ma mị như những oan hồn. Chỉ nghe thấy từ trong cung điện, một âm thanh khủng khiếp vang vọng.
Tiếng la thất thanh đó như xuyên thủng cả màn sương mù dày đặc bao chung quanh. Lũ quạ sợ hãi bay tán loạn ra khắp phía làm những cành cây như gãy ra. Giờ không gian không còn tiếng động nào nữa, chỉ còn tiếng la vang vọng. Điều đó làm ta sởn cả gai óc vì tiếng vọng lại của núi rừng lại càng ghê hơn.
Bước ra khỏi màn sương u tối lại quay lại với Vương Quân.
- Hoàng tử có thể cứu được công chúa không ạ? - Một đứa trong số chúng hỏi.
- Tất nhiên là có rồi, sao mày hỏi ngu thế! - Một đứa khác nhanh nhảu trả lời.
- Không đâu, hoàng tử chưa thể cứu được công chúa mà đã bị phù thủy hãm hại rồi.
- Hahaha. Mày sai mà cũng bảo tao ngu.
- Sao các cậu có thể nói chuyện với nhau như vậy nhỉ?
-...
Bỗng Vương Quân nảy ra ý tưởng:
- Các cậu muốn tớ làm đại ca đúng không?
Cả bọn đồng thanh đáp đúng. Nghe vậy Vương Quân mới bảo:
- Thế các cậu phải đậu được trường cấp hai top 3 trở lên.
- Hả? Sao khó thế.
- Sao lại khó.
- Những đứa ăn chơi như tụi em làm sao có đậu được những trường ấy?
- Sao lại không thể. Không có gì là không thể chỉ có thể là không muốn làm và không có quyết tâm thôi! Nếu các cậu còn nói vậy thì dù có đậu tớ cũng không đồng ý làm đại ca các cậu.
- Đại ca! Tụi em xin lỗi mà, tụi em sẽ cố gắng để đậu và làm đàn em của đại ca.
- Tớ đã bảo là đừng gọi tớ là đại ca rồi mà! - Vương Quân nói trong bất lực.
Trưa đó tất cả giải tán, ai về nhà nấy để ăn cơm. Bữa cơm trưa lúc nào cũng rất quan trọng. Vì đó là lúc mà mọi người cùng ngồi lại, cùng ăn uống và nói chuyện. Tóm lại đấy chính là bữa cơm gia đình. Hôm nay cũng vậy, cậu cũng kể cho bố mẹ những việc đã xảy ra. Bố mẹ đều cười rất vui vẻ vì con mình đã có những người bạn.
Chiều tối hôm đó, đương lúc quét nhà giúp mẹ, cậu bỗng thấy bác tộc trưởng đang men theo lối mòn, cái lối mà chắc chắc sẽ dẫn đến nhà cậu. Đương lúc suy nghĩ có phải ông ấy đến để nói với mình về chuyện con trai ông ấy không thì chuyện sau đó đã khiến cậu bất ngờ.
Updated 99 Episodes
Comments
Tran Van Huong
cảm ơn tác giả
2024-08-30
1
Hoa nhỏ
H!!!!!!
2024-06-08
1