Chiều hè tháng 6 với cái nắng oi ả, tiếng ve kêu rả rúc hòa cùng tia nắng làm không gian thêm nhộn nhịp. Sau cuộc trò chuyện sâu sắc về quá khứ, ông Sơn nhìn Trang với ánh mắt nghiêm nghị nhưng ấm áp. Ông bất ngờ bảo Trang theo ông vào nhà kho cũ kỹ nằm ở góc vườn.
“Đi theo ông,” ông nói với vẻ bí ẩn. “Ông có thứ này muốn cho cháu xem.”
Trang tò mò, bước theo ông vào nhà kho. Bên trong, giữa những món đồ cũ kỹ và bụi bặm, ông cẩn thận mở một chiếc rương gỗ đã phai màu thời gian.
“Trang, đây là bảo vật gia truyền, ông vốn dĩ không muốn đem nó ra nhưng hôm nay nó gặp được chủ nhân rồi”
Ông nói, vừa nói ông vừa lôi từ trong rương ra một chiếc túi nhỏ, màu nâu đậm, được làm từ chất liệu bền bỉ và có vẻ cổ kính. Ông trao chiếc túi cho Trang, ánh mắt khó hiểu.
“Cái này gọi là túi linh bảo, cháu cầm đi, cái này nó sẽ giúp cho cháu đấy”
Trang nhìn cái túi, cô vẫn không hiểu sao ông lại đưa cho mình cái túi bé xíu chỉ bằng lòng bàn tay này, cô thắc mắc hỏi ông.
“Ông ơi cái này để làm gì đấy ạ?”
Ông Sơn cười nhẹ, ông giải thích cặn kẽ cho cô cháu gái hiểu.
“Cháu đừng nhìn nó nhỏ mà xem thường, nó là bảo vật mà kỵ của cháu để lại đấy. Chiếc túi này có thể giúp cháu cất các đồ hành pháp mà không cần mang theo nhiều”
Trang dần hiểu ra uy lực của chiếc túi nhỏ bé này, ông nội nói tiếp:
“À quên nữa, đây là thứ tiếp theo”
Ông Sơn mỉm cười, ánh mắt ánh lên vẻ bí ẩn. “Đây tặng cháu cây kiếm, cây kiếm này được gọi là ‘Thiên Phong Kiếm’. Nó không chỉ là một cây kiếm gỗ đào thông thường, mà còn mang trong mình sức mạnh tinh thần, giúp trừ tà và bảo vệ người sở hữu khỏi những thế lực xấu xa.”
Trang cầm cây kiếm lên, cảm nhận được một nguồn kình lực vô cùng lớn chạy qua người. Ban đầu, cô không thể cầm chắc, phải bỏ nó ra vì quá nặng. Ông Sơn thấy vậy, mỉm cười và nói, “Trang à, tâm cháu phải thật tịnh. Luồng đạo lực của cháu cần phải bung ra sẵn để át đi luồng kình lực của cây kiếm. Chỉ khi tâm tịnh, cháu mới có thể kiểm soát được nó”.
Trang nhắm mắt lại, hít thở sâu và cố gắng tập trung. Cô nhớ lại những bài học về đạo pháp mà mình đã học được, cố gắng để tâm hồn bình tĩnh và thanh tịnh. Khi cô cầm lại ‘Thiên Phong Kiếm’, cô cảm nhận được sự liên kết mạnh mẽ hơn giữa mình và cây kiếm.
Ông Sơn gật đầu hài lòng. “Tốt lắm, Trang. Nhớ kỹ, sức mạnh thật sự không chỉ đến từ cây kiếm mà còn từ trái tim và tâm hồn của cháu. Hãy sử dụng ‘Thiên Phong Kiếm’ một cách khôn ngoan và đúng đắn.”
Trang đáp, “Vâng, ông. Cháu sẽ cố gắng.”
Trang nhét cây kiếm vào trong “túi linh bảo”, cái túi như có một thứ gì đó bí ẩn ở bên trong, bóng tối bên trong hút cây kiếm vào chỉ trong chớp mắt, Trang thấy vui lắm, có lẽ từ nay cô sẽ không phải mang một balo chất đầy thứ học đạo rồi”
Sáng hôm sau, Trang tỉnh dậy với ánh nắng ấm áp xuyên qua cửa sổ. Cô nhanh chóng rời khỏi giường, cảm thấy hồi hộp về ngày mới. Sau khi chuẩn bị xong, cô bước xuống cầu thang và thấy ông nội đang ngồi ở bàn ăn, đã sẵn sàng cho bữa sáng.
“Cháu ngủ ngon không, Trang?” Ông Sơn hỏi, mắt ông ánh lên vẻ hiền từ.
“Dạ, cháu ngủ ngon ạ,” Trang trả lời, ngồi xuống bàn ăn.
Ông Sơn nhấp một ngụm trà rồi nói, “Hôm nay, ông muốn cháu làm quen với một số người bạn mới trong xóm. Ông đã sắp xếp để cháu gặp họ ở nhà văn hóa vào buổi chiều.”
Trang hơi ngạc nhiên, nhưng cô gật đầu đồng ý. “Dạ, cháu hiểu rồi.”
Sau bữa sáng, Trang giúp bà dọn dẹp bát đĩa rồi quyết định đi dạo quanh nhà. Cô muốn khám phá khu vườn phía sau và thử luyện tập với ‘Thiên Phong Kiếm’. Khi ra đến vườn, cô rút kiếm ra, cảm nhận kình lực mạnh mẽ từ cây kiếm lan tỏa qua người.
Trang nhắm mắt, hít thở sâu và bắt đầu thực hiện những động tác võ đạo mà ông đã dạy. Tuy nhiên, ngay từ động tác đầu tiên, cô cảm nhận được sự khó khăn. Kình lực từ cây kiếm mạnh mẽ đến nỗi khiến tay cô run lên, cây kiếm như muốn trượt khỏi tay cô.
Ông Sơn bước đến từ phía sau, giọng ông nghiêm nghị nhưng đầy kiên nhẫn, “Trang, cháu phải tập trung. Tâm phải thật tịnh, luồng đạo lực cần phải bung ra sẵn để át đi luồng kình lực của cây kiếm. Đừng để nó điều khiển cháu.”
Trang gật đầu, cố gắng tập trung lại. Cô hít thở sâu, cảm nhận dòng năng lượng trong cơ thể, rồi từ từ thả lỏng. Cô thử lại lần nữa, nhưng cây kiếm vẫn quá nặng, làm tay cô mỏi rã rời. Cô phải dừng lại, thở hổn hển.
“Cháu không làm được, ông ơi,” Trang nói, giọng đầy thất vọng.
Ông Sơn nhẹ nhàng đặt tay lên vai Trang, “Không sao đâu, cháu. Đây là cây kiếm có đạo lực rất mạnh, không dễ dàng điều khiển được. Cháu cần thời gian và kiên nhẫn. Hãy thử lại từng chút một.”
Trang nhìn ông, rồi lại nhìn cây kiếm. Cô biết ông nói đúng, nhưng không thể phủ nhận cảm giác thất vọng. Cô quyết định thử lại, lần này cô tập trung hơn, cố gắng kiểm soát hơi thở và động tác của mình. Dù vẫn còn khó khăn, cô cảm thấy mình đã tiến bộ hơn chút ít.
Khi mặt trời lên cao, Trang trở về nhà và chuẩn bị cho buổi chiều gặp gỡ bạn mới. Cô hồi hộp nhưng cũng rất háo hức. Buổi chiều, cô và ông nội đi đến nhà văn hóa. Khi đến nơi, Trang thấy một nhóm bạn cùng tuổi đang tụ tập và cười nói.
“Chào các cháu,” Ông Sơn lên tiếng, “Đây là Trang, cháu ông. Cháu ấy sẽ ở đây trong kỳ nghỉ hè này. Mong các cháu giúp đỡ và làm quen với nhau nhé.”
Một cô gái tên Lan nhanh chóng tiến đến chào Trang, “Chào Trang, mình là Lan. Rất vui được gặp bạn!”
Trang mỉm cười đáp lại, “Chào Lan, mình cũng rất vui được gặp bạn.”
Một cậu bạn khác, tên Nam, cười nói, “Chào Trang, mình nghe nói bạn đến từ Hà Nội, chắc hẳn có nhiều điều thú vị để kể lắm!”
Trang gật đầu, “Đúng vậy, nhưng mình nghĩ ở đây cũng sẽ có rất nhiều điều thú vị mà mình muốn khám phá.”
Trang nhanh chóng hòa mình vào cuộc sống thôn quê và trở nên thân thiết với nhóm bạn mới. Mỗi ngày trôi qua, cô đều cảm nhận được sự gần gũi và thú vị của cuộc sống ở đây. Buổi sáng hôm đó, khi mặt trời đã lên cao, Trang cùng Lan, Nam và một số bạn khác tụ tập tại sân nhà văn hóa.
“Trang, bạn đã từng chơi trò kéo co chưa?” Lan hỏi với nụ cười rạng rỡ.
Trang lắc đầu, “Chưa, mình chưa từng chơi. Nhưng mình rất muốn thử!”
Nam cười lớn, “Vậy thì bắt đầu thôi! Đây là một trong những trò chơi mà chúng mình rất thích.”
Họ nhanh chóng chia thành hai đội, mỗi đội nắm chặt sợi dây thừng. Trang cảm thấy hồi hộp, nhưng cũng rất phấn khích. Khi Nam hô to “Bắt đầu!”, cả hai đội bắt đầu kéo hết sức mình. Trang cảm nhận được sự đồng lòng và quyết tâm từ tất cả mọi người. Tiếng cười và hò hét vang lên khắp sân.
Trang cố gắng kéo mạnh, cảm nhận sợi dây thừng căng ra dưới tay mình. Cuối cùng, đội của cô thắng, cả nhóm reo hò vui mừng.
“Bạn giỏi lắm, Trang!” Lan khen ngợi, đập tay với cô.
Trang cười tươi, thở hổn hển, “Cảm ơn các bạn! Mình thấy trò này rất vui.”
Sau trò kéo co, họ chuyển sang chơi nhảy dây. Lan và Nam giữ dây, trong khi các bạn khác lần lượt nhảy qua. Trang nhanh chóng học được cách nhảy theo nhịp và tham gia vào cuộc chơi. Tiếng cười và tiếng bước chân vang lên trong không khí.
Khi mặt trời lên cao hơn, họ quyết định nghỉ ngơi và ngồi lại dưới gốc cây to.
“Trang, ở Hà Nội bạn thường làm gì vào mùa hè?” Một bạn trong nhóm hỏi.
Trang mỉm cười, “Mình thường đi chơi với bạn bè, đến các quán cà phê hoặc thư viện. Nhưng mình thấy ở đây cũng rất thú vị, có nhiều trò chơi mà mình chưa từng thử.”
Nam gật đầu, “Ở đây chúng mình thường chơi những trò dân gian như ô ăn quan, đá cầu, hoặc bắn bi. Bạn có muốn thử không?”
Trang hào hứng, “Tất nhiên rồi! Mình muốn thử tất cả các trò chơi.”
Họ bắt đầu chơi ô ăn quan, Trang nhanh chóng nắm bắt được luật chơi và tham gia nhiệt tình. Trò chơi đơn giản nhưng đòi hỏi sự tính toán và khéo léo, khiến cô cảm thấy rất thú vị. Sau đó, họ chơi đá cầu, Trang cười không ngớt khi cố gắng giữ quả cầu không rơi xuống đất.
Buổi chiều trôi qua trong sự vui vẻ và tiếng cười, Trang cảm thấy mình thực sự đã trở thành một phần của nhóm bạn mới. Trên đường về nhà, Lan và Nam cùng đi với cô.
“Trang, bạn thấy thế nào về những trò chơi ở đây?” Lan hỏi.
Trang cười đáp, “Mình thấy rất vui. Mọi người ở đây thật thân thiện và dễ mến. Mình nghĩ kỳ nghỉ hè này sẽ là một trải nghiệm đáng nhớ.”
Nam gật đầu, “Chúng mình cũng rất vui khi có bạn ở đây. Hy vọng bạn sẽ có nhiều kỷ niệm đẹp.”
Trang mỉm cười, cảm nhận được sự ấm áp và tình bạn chân thành từ những người bạn mới. Cô biết rằng mùa hè này sẽ mang đến cho cô nhiều điều thú vị và những kỷ niệm khó quên.
Khi chiều buông xuống, Trang và nhóm bạn chia tay nhau để về nhà ăn tối. Trên đường về, Trang cảm thấy trái tim mình ấm áp và vui vẻ. Cô biết rằng mình đã tìm thấy những người bạn thực sự.
Khi về đến nhà, ông Sơn đã đợi sẵn trên hiên nhà. Ông nhìn cháu gái với ánh mắt trìu mến, “Chơi có vui không, cháu gái?”
Trang cười tươi, “Vui lắm ông ạ. Cháu đã thử rất nhiều trò chơi mới và quen được nhiều bạn mới.”
Ông Sơn gật đầu, “Ông rất vui khi thấy cháu hạnh phúc. Lát nữa ông có chuyện muốn nói với cháu, sau bữa tối nhé.”
Trang nhìn ông với vẻ tò mò nhưng gật đầu đồng ý.
Bữa tối diễn ra ấm cúng với những món ăn đậm chất quê hương do thím Dung chuẩn bị. Cả gia đình quây quần bên nhau, tiếng cười nói rôm rả. Bé Thảo ngồi cạnh Trang, liên tục kể cho chị họ nghe về những trò chơi mà nó thích.
Sau bữa ăn, Trang và ông Sơn ngồi lại trên hiên nhà, ngắm nhìn ánh trăng sáng rọi xuống khu vườn. Ông Sơn khẽ thở dài, đôi mắt sâu thẳm nhìn lên bầu trời đầy sao.
“Trang này, ông có chuyện muốn kể cho cháu nghe,” ông bắt đầu, giọng trầm ấm và đầy suy tư.
Trang quay sang nhìn ông, “Chuyện gì vậy ông?”
Ông Sơn nhìn cháu gái, “Cháu biết không, quê mình đang gặp phải một chuyện rất lạ. Mấy ngày gần đây, trong làng liên tục có gà bị chết, không phải một con mà cả đàn. Người dân trong làng đang rất lo lắng, nghĩ rằng có cáo hoặc kẻ trộm gà.”
Trang nhíu mày, “Cháu nghe mấy cô chú trong làng cũng nói vậy. Nhưng thật ra có chuyện gì xảy ra vậy ông?”
Ông Sơn lắc đầu, “Chưa ai rõ nguyên nhân. Nhưng ông cảm thấy có điều gì đó không ổn. Và không chỉ có thế, mới đây, bác Đức hàng xóm của ông quyết định rình xem lý do tại sao mất gà. Ngày hôm sau, bác ấy bị cắt cổ như gà bị cắt cổ, một cách rất bí ẩn.”
Trang rùng mình, “Sao lại có chuyện khủng khiếp như vậy được?”
Ông Sơn gật đầu, “Đúng thế, mọi người trong làng bắt đầu hoang mang và sợ hãi. Có vài người cũng bị tấn công tương tự. Nhưng kỳ lạ thay, có một ông thầy bói mới đến làng, bề ngoài rất hiền từ, nhân hậu, xem bói không lấy tiền. Mọi người trong xóm rất quý ông ta.”
Trang ngạc nhiên, “Vậy sao ông lại thấy không ổn?”
Ông Sơn nhìn cháu gái, ánh mắt nghiêm trọng, “Ông cảm nhận được một điều gì đó không đúng. Cảm giác như ông thầy bói này không đơn giản chỉ là người tốt bụng. Cháu phải cẩn thận khi đi lại trong làng, đừng tiếp xúc quá nhiều với người lạ.”
Trang gật đầu, “Cháu sẽ cẩn thận, ông ạ. Nhưng nếu ông đã nghi ngờ, cháu sẽ tìm hiểu thêm về người thầy bói này.”
Ông Sơn khẽ cười, “Ông tin vào sự nhạy bén của cháu. Hãy cẩn thận và đừng để bản thân gặp nguy hiểm.”
Trang cảm nhận được sự lo lắng trong lời nói của ông. Cô quyết định sẽ điều tra về người thầy bói kia, cảm thấy rằng có điều gì đó bí ẩn đang diễn ra trong làng.
Buổi tối ấy, Trang nằm trên giường, suy nghĩ về những lời ông nói. Cô biết rằng mình sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách phía trước, nhưng cũng quyết tâm tìm ra sự thật và bảo vệ những người thân yêu.
Trong một khung cảnh khác, Nam nằm dài trên chiếc giường gỗ cũ kỹ, ánh đèn vàng vọt từ bóng đèn trần nhà chiếu xuống, tạo thành những vệt sáng lờ mờ trong phòng. Gió đêm nhẹ nhàng lùa qua cửa sổ mở, mang theo mùi hương của những bông hoa dại ngoài vườn. Nhưng đầu óc Nam không thể tập trung vào bất cứ điều gì ngoài hình ảnh của Trang.
Trang, với đôi mắt to tròn đằng sau cặp kính gọng tròn xinh xắn, mái tóc đen dài mượt mà buông xuống vai, và nụ cười luôn tỏa sáng. Cô có làn da trắng mịn, vóc dáng thon thả nhưng không kém phần mạnh mẽ. Mỗi khi Trang xuất hiện, cô luôn mang đến cảm giác ấm áp và tràn đầy năng lượng. Ánh mắt Trang luôn sáng ngời, dường như chứa đựng cả bầu trời đầy sao. Chiếc kính tròn làm nổi bật sự thông minh và sắc sảo trong đôi mắt ấy, khiến cô trông thật đặc biệt và cuốn hút.
Nam thở dài, lắc đầu một cái, cố gắng xua tan hình ảnh của Trang ra khỏi tâm trí. Nó biết mình không xứng với cô. Năm nay nó chuẩn bị bước vào lớp 12, nhưng thành tích học tập lúc nào cũng đội sổ. Trong khi Trang luôn đứng đầu lớp, nổi bật với những giải thưởng học sinh giỏi, thì Nam chỉ biết đến những lần bị thầy cô khiển trách và ánh mắt thất vọng của bố mẹ.
“Nếu mình giỏi hơn, có lẽ mình sẽ có cơ hội,” Nam tự nhủ. Nhưng sự tự ti nhanh chóng bao trùm. Nó biết mình cần phải cố gắng rất nhiều nếu muốn thay đổi. Nam nằm đó, nhìn lên trần nhà, mơ về một ngày nào đó có thể đứng ngang hàng với Trang, không chỉ trong học tập mà còn trong sự tự tin và bản lĩnh. Nhưng liệu điều đó có bao giờ thành hiện thực không? Nam không biết, nhưng ít nhất nó cũng biết mình phải cố gắng nhiều hơn.
Hết part 1
Updated 37 Episodes
Comments