Tập 5: Huyết cầm thuật: part 2

Buổi tối hôm đó, trong không khí oi ả của mùa hè, đám người dân trong xóm tụ tập lại ở nhà ông Tư, một căn nhà nhỏ nằm giữa làng. Tiếng muỗi vo ve và tiếng côn trùng kêu rả rích không thể làm giảm đi sự căng thẳng và lo lắng hiện rõ trên gương mặt của mọi người.

Bà Quế, một người phụ nữ trung niên với gương mặt lo lắng, lên tiếng trước tiên: “Dạo này trong xóm mình gà chết rất nhiều. Nhà tôi cũng mất cả đàn, không biết có phải do cáo ăn thịt hay không.”

Một người đàn ông lớn tuổi, lắc đầu ngao ngán: “Không chỉ nhà bà đâu, nhà tôi cũng mất mấy con rồi. Mà không chỉ là gà, ông Đức mới mất hôm nữa. Thật kỳ lạ!”

Một người khác chen vào: “Mọi người có nghĩ là do bệnh dịch không? Chứ sao lại có chuyện gà chết hàng loạt như vậy?”

Bác Tư, chủ nhà, giọng trầm ngâm: “Tôi không nghĩ vậy. Tôi nhớ có lần ông nội tôi kể lại, khi còn nhỏ cũng có lần trong xóm xảy ra chuyện tương tự. Gà chết, người cũng mất liên tiếp. Nhưng hồi đó, có một ông thầy bói đến làng và sau đó mọi chuyện mới trở nên bình thường lại.”

Bà Quế nhớ ra điều gì đó, lên tiếng: “Ông thầy bói mới đến xóm mình chưa lâu. Lúc đầu tôi thấy ông ta rất hiền từ, cách nói nhân hậu, lại xem bói không lấy tiền. Nhưng không ngờ là từ khi ông ta đến, mọi chuyện lại trở nên tồi tệ như vậy.”

Ông Hòa chồng bà Quế gật gù: “Đúng rồi, ông ấy xem bói cho cả xóm, mọi người ai cũng quý mến ông ta. Nhưng giờ nhìn lại, không biết có liên quan gì đến việc gà chết và người mất không?”

Bác Tư nhíu mày, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Có khi nào ông ta đang làm gì đó không đúng đắn không? Chúng ta cần phải tìm hiểu rõ chuyện này. Không thể để xóm làng mình hoài nghi và lo lắng như thế này mãi được.”

Mọi người đồng loạt gật đầu, đồng ý với ý kiến của bác Tư. Một người đàn ông trẻ tuổi đứng lên, nói lớn: “Tôi đề nghị chúng ta phải rình xem ai là người trộm gà. Nếu có kẻ nào đó làm bậy, chúng ta sẽ bắt quả tang.”

Bác Tư gật đầu: “Đúng, chúng ta phải phân công người rình rập vào ban đêm, chia thành từng nhóm để tuần tra xung quanh làng. Chỉ có cách đó mới mong tìm ra được sự thật.”

Mọi người đều đồng ý với kế hoạch này. Họ chia nhau thành từng nhóm nhỏ, mỗi nhóm sẽ phụ trách một khu vực. Đêm đó, từng nhóm bắt đầu rình rập xung quanh làng, quyết tâm tìm ra kẻ trộm gà và giải quyết bí ẩn về cái chết của ông Đức.

Không ai ngờ rằng, đằng sau những sự kiện kỳ lạ này, một sự thật kinh hoàng đang chờ đợi họ.

Đêm đó, dưới ánh trăng mờ nhạt, từng nhóm người chia nhau tuần tra quanh làng. Tiếng côn trùng kêu rả rích trong không gian yên tĩnh, xen lẫn tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người đàn ông rình rập. Họ cầm theo đèn pin và gậy gộc, quyết tâm tìm ra kẻ trộm gà hoặc manh mối về cái chết của ông Đức.

Ông Hòa cùng hai người đàn ông khác đi tuần tra gần khu vực nhà văn hóa. Họ đi qua từng căn nhà, soi đèn vào từng góc tối, nhưng mọi thứ đều im lặng đến rợn người.

Bỗng nhiên, một tiếng động lạ vang lên từ phía khu rừng gần làng. Ông Hòa ra hiệu cho mọi người dừng lại và lắng nghe. Tiếng động ngày càng rõ ràng hơn, như tiếng chân người bước đi trên lá khô. Ông Hòa thì thầm: “Có ai đó ở trong rừng. Chúng ta phải cẩn thận.”

Cả nhóm từ từ tiến vào rừng, ánh đèn pin chiếu sáng con đường trước mặt. Họ đi sâu vào rừng, và rồi bỗng nhiên, ánh sáng từ một chiếc đèn lồng xuất hiện phía trước. Một bóng người đang di chuyển giữa những tán cây.

Ông Hòa giơ tay lên ra hiệu cho mọi người dừng lại, rồi thì thầm: “Đi theo tôi, nhưng nhớ giữ im lặng.”

Cả nhóm rón rén tiến về phía ánh sáng. Khi đến gần, cái thân người dừng lại trước một cái chòi nhỏ dựng gần rừng, ánh đèn lồng không đủ để chiếu sáng khuôn mặt đen xì, trông rất khác thường và đáng sợ.

Ông Hòa thì thầm với người bên cạnh: “Đó là ai? Chúng ta phải theo dõi xem hắn ta làm gì.”

Họ nấp sau một bụi cây, quan sát. Hắn ta bắt đầu bày ra một số vật dụng kỳ lạ, trong đó có một con gà đã chết. Hắn rạch bụng con gà, lấy máu và rắc lên một bức tượng nhỏ bằng đất sét, rồi bắt đầu lẩm nhẩm những câu thần chú.

Một trong những người đàn ông bên cạnh ông Hòa run rẩy nói: “Đó là tà thuật! Hắn ta đang luyện tà thuật!”

Ông Hòa nghiến răng, thì thầm: “Chúng ta phải ngăn chặn hắn ta trước khi có thêm người bị hại. Nhưng chúng ta cần thêm người giúp đỡ.”

Khi nhóm của ông Hòa cố gắng quay trở lại làng, họ cảm thấy có gì đó không ổn. Bóng đen từ phía trước bất ngờ hiện ra, không ai nhận ra rõ khuôn mặt của nó. Bóng đen cầm con dao lớn, ánh sáng từ chiếc đèn lồng phản chiếu lên lưỡi dao, tạo nên một cảnh tượng ghê rợn.

Ông Hòa thì thầm: “Mọi người, chúng ta phải chạy ngay!”

Nhưng quá muộn, bóng đen đã lao tới với tốc độ kinh hoàng. Trước khi bất kỳ ai kịp phản ứng, một giọng nói lạnh lẽo vang lên: “Chúng mày đã biết quá nhiều.”

Con dao sáng loáng chớp lên, không có thời gian để kêu cứu hay phản kháng. Tiếng dao cắt ngọt vào da thịt, tiếng thét ngắn ngủi vang lên trong đêm tối. Máu bắn tung tóe, tạo thành một vệt đỏ tươi trên mặt đất.

Sáng hôm sau, người dân trong làng tỉnh dậy, phát hiện xác của nhóm người nằm giữa vũng máu khô trước khu rừng. Tiếng la hét thảm thiết vang lên khi người thân của họ nhận ra cảnh tượng kinh hoàng.

Bà Quế, vợ của ông Hòa, quỳ gục xuống bên cạnh xác chồng, nức nở: “Tại sao lại như thế này? Ai đã làm điều này với chồng tôi?”

Bác Tư, khuôn mặt tái mét, nhìn chằm chằm vào vũng máu khô, thì thầm: “Có điều gì đó rất đen tối và nguy hiểm trong khu rừng này. Chúng ta phải tìm ra kẻ ác độc đó.”

Trang, từ xa, cũng nghe thấy tiếng khóc than của người dân. Cô tiến lại gần, cảm nhận được sự lạnh lẽo và nguy hiểm từ khu rừng. Trong lòng cô dâng lên một quyết tâm, biết rằng mình phải làm gì đó để bảo vệ những người xung quanh và khám phá sự thật đằng sau những cái chết này.

Ba cái đám tang trong xóm diễn ra trong bầu không khí tang thương và u ám. Tiếng khóc ai oán của những người thân vang lên, hòa lẫn vào tiếng kèn đám ma làm cho không khí càng thêm não nề. Những chiếc quan tài nằm giữa sân, được phủ kín bởi những vòng hoa trắng.

Trang, trong bộ đồ tang màu đen, đứng lặng lẽ bên cạnh ông nội và thím Dung. Mắt cô đỏ hoe, đôi môi mím chặt để ngăn không bật ra tiếng khóc. Bên cạnh cô, những người dân trong làng tụ tập, ánh mắt buồn bã và lo lắng.

Ông Sơn nhìn vào quan tài của ông Hoà, nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Ông nghẹn ngào nói: “Ông Hoà, sao ông lại ra đi sớm thế này. Để lại biết bao đau thương cho gia đình.”

Bà Bình, em gái của ông Hoà, cũng không kiềm chế được cảm xúc. Bà quỳ gối trước quan tài anh trai mình, khóc nấc lên từng tiếng: “Anh ơi, anh ra đi quá đột ngột, để lại bao nỗi đau cho gia đình.”

Đám đông lặng lẽ chia sẻ nỗi đau với gia đình các nạn nhân. Mọi người cúi đầu, im lặng lắng nghe lời cầu nguyện và chia buồn. Trang cảm thấy lòng mình thắt lại, nỗi đau mất mát len lỏi vào tâm hồn cô.

Trong khoảnh khắc đó, Trang quyết định sẽ không để nỗi đau này lan rộng thêm. Cô lặng lẽ bước ra khỏi đám đông, đi tới chỗ ông nội. Ông Sơn nhìn cháu gái với ánh mắt hiểu biết, ông nhẹ nhàng đặt tay lên vai Trang và nói: “Cháu định làm gì, Trang?”

Trang hít một hơi sâu, quyết tâm: “Ông ơi, cháu phải tìm ra sự thật. Cháu không thể đứng nhìn mọi người đau khổ thêm nữa.”

Ông Sơn gật đầu, ánh mắt kiên định: “Ông tin ở cháu. Nhưng hãy cẩn thận, đừng để bản thân rơi vào nguy hiểm.”

Trang nắm chặt tay ông, cảm nhận được sự ấm áp và sự ủng hộ từ ông nội. Cô quay người, rời khỏi đám tang, trong lòng dâng lên quyết tâm phải tìm ra kẻ đứng sau những cái chết bí ẩn này.

Trang quay trở về nhà, lòng nặng trĩu với những suy nghĩ về những cái chết bí ẩn. Cô bước vào phòng, lấy từ trong balo ra chiếc túi vải đặc biệt mà ông nội đã tặng. Chiếc túi này có khả năng chứa đựng mọi vũ khí và đạo cụ cần thiết, nhưng cũng ẩn chứa một sức mạnh kỳ lạ mà cô vẫn chưa khám phá hết.

“Cháu không thể để những cái chết này tiếp diễn,” Trang thì thầm với chính mình.

Cô ngồi xuống giường, mở chiếc túi và lôi ra những cuộn giấy bùa. Trong ánh sáng yếu ớt của căn phòng, Trang cẩn thận xem lại từng ký hiệu, từng lời chú ngữ mà cô đã học.

Một lúc sau, cửa phòng mở ra. Ông Sơn bước vào, trên tay cầm một chiếc hộp nhỏ. “Trang,” ông nói khẽ, “đây là những gì ông nội có thể giúp cháu thêm.”

Trang mở chiếc hộp, bên trong là một lá bùa màu đỏ và một lọ nhỏ chứa nước thánh. “Đây là lá bùa hộ thân, và nước thánh này sẽ giúp cháu chống lại tà ma,” ông Sơn giải thích.

Trang gật đầu, cảm nhận được sức mạnh và sự quyết tâm lan tỏa trong lòng. “Cảm ơn ông, cháu sẽ cẩn thận.”

Ông Sơn mỉm cười, nhẹ nhàng đặt tay lên đầu cháu gái, cầu chúc sự bình an. “Ông tin rằng cháu sẽ làm được. Nhưng hãy nhớ, không được để bản thân rơi vào nguy hiểm quá mức.”

Tối hôm đó, Trang quyết định quay lại chỗ ông thầy bói để tiếp tục quan sát. Cô rời nhà, mang theo chiếc túi đặc biệt và những lá bùa. Bước đi trong đêm tối, cô lén lút tiến đến gần cái chòi nơi ông thầy bói ở.

Bóng đêm phủ lên cảnh vật, chỉ có ánh sáng từ chiếc đèn dầu trong chòi lập lòe. Trang nấp sau một bụi cây, mắt dán chặt vào cái bóng đen đang di chuyển bên trong chòi.

Đột nhiên, tiếng rì rầm kinh dị vang lên, và Trang thấy ông thầy bói bắt đầu vẽ những ký hiệu kỳ lạ lên đất bằng máu gà. Cảnh tượng làm cô rùng mình, nhưng không thể rời mắt.

“Đúng là hắn,” Trang thì thầm, tay nắm chặt lá bùa hộ thân.

Khi ông thầy bói rời khỏi chòi, Trang quyết định tiến vào kiểm tra. Cô nhẹ nhàng bước qua cửa, cảm nhận được không khí lạnh lẽo và đầy ma quái. Những ký hiệu kỳ dị được vẽ khắp nơi, cùng với mùi tanh nồng của máu gà.

Trang lục tìm trong chòi, mắt dán vào từng chi tiết, từng vật dụng. Đột nhiên, cô phát hiện một cuốn sách cổ với những ký tự lạ. “Chắc chắn đây là tài liệu về tà thuật,” cô nghĩ.

Ngay lúc đó, một tiếng động phía sau làm cô giật mình. Quay lại, Trang thấy ông thầy bói đứng ngay trước cửa, ánh mắt sắc lạnh và đầy hăm dọa.

“Ngươi không nên ở đây,” ông thầy bói nói, giọng điềm tĩnh nhưng đầy ám ảnh.

Trang đứng lặng, mắt nhìn chằm chằm vào ông thầy bói. Cô cảm nhận được từng luồng khí lạnh từ cái vại máu đỏ tươi mà ông ta vừa mở ra. Mùi tanh nồng nặc của máu xộc vào mũi, làm cô cảm thấy khó chịu nhưng vẫn cố gắng giữ vững tinh thần.

“Ta biết ngươi là một pháp sư,” ông thầy bói nói, giọng trầm trầm đầy đe dọa. “Nhưng một đứa trẻ như ngươi, làm sao có thể thắng được một người lão luyện như ta?”

Ông ta cười sằng sặc, âm thanh vang vọng trong căn chòi nhỏ bé, tạo nên một không khí u ám và đáng sợ. “Ngươi không biết mình đang đối mặt với cái gì đâu, cô bé.”

Trang nắm chặt lá bùa hộ thân trong tay, cảm nhận được sức mạnh và sự quyết tâm dâng lên trong lòng. “Ngươi đừng tưởng ta sẽ sợ,” cô nói, giọng chắc nịch.

Ông thầy bói giơ lên cái vại, để lộ ra bên trong là máu đỏ tươi, mùi tanh càng lúc càng nồng nặc. “Nếu như hôm nay ngươi chết,” ông ta nói, ánh mắt lóe lên sự độc ác, “cái đầu của ngươi sẽ là một vật hoàn hảo để đẩy nhanh quá trình luyện Huyết cầm thuật của ta.”

Trang lùi lại một bước, nhưng không hề nao núng. “Ngươi không thể làm điều đó,” cô đáp, ánh mắt kiên định. “Ta sẽ ngăn chặn ngươi, và ngươi sẽ phải trả giá cho những gì ngươi đã làm.”

Ông thầy bói cười to, giọng cười đầy nhạo báng. “Ngươi nghĩ mình có thể sao? Ta đã luyện Huyết cầm thuật này trong nhiều năm, không ai có thể cản trở ta!”

Trang hít một hơi sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Cô biết mình đang đối mặt với một kẻ nguy hiểm, nhưng cô không thể để hắn tiếp tục gây hại cho những người vô tội. “Ngươi sẽ thấy,” cô nói, tay nắm chặt lá bùa hơn. “Sức mạnh của lòng quyết tâm và chính nghĩa sẽ đánh bại ngươi.”

Ông thầy bói nhếch mép cười, ánh mắt đầy khinh bỉ. “Vậy thì hãy chứng minh đi, cô bé. Hãy để ta thấy ngươi có thể làm gì.”

Trang hít một hơi thật sâu, tập trung toàn bộ tinh thần và sức mạnh. Cô giơ tay, bắt đầu vẽ nên những đường phép thuật phức tạp trong không khí, từng ký tự sáng lấp lánh hiện ra theo từng chuyển động tay của cô.

“Linh khí bảo hộ, trừ tà diệt ma, khai triển đạo pháp!” Trang niệm chú, giọng cô vang lên mạnh mẽ và chắc chắn.

Ông thầy bói cười khẩy, ánh mắt lóe lên sự thách thức. “Để xem ngươi có thể làm gì, cô bé!”

Ông ta bắt đầu lẩm nhẩm những câu chú kỳ lạ, máu trong cái vại bốc lên thành những sợi khói đỏ, uốn lượn quanh người ông ta như những con rắn độc. Ông thầy bói đưa tay ra, những sợi khói máu đỏ bắn về phía Trang.

Trang không nao núng, cô tạo một lá chắn vô hình bảo vệ mình. Những sợi khói máu va vào lá chắn, tạo nên những tiếng nổ nhỏ, nhưng không thể xuyên qua được. Cô tiếp tục vẽ nên những đường pháp thuật, hình thành một trận đồ phức tạp xung quanh mình.

“Khai triển Ngũ Hành trận, Hỏa Phong Thủy Thổ Kim, tụ linh trừ tà!” Trang niệm chú lần nữa, trận đồ phát sáng rực rỡ, tạo ra một luồng sức mạnh khổng lồ.

Ông thầy bói nhíu mày, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn. “Ngươi có chút tài năng đấy, còn trẻ tuổi mà đã khai triển được ngũ hành trận, nhưng vẫn chưa đủ!” Ông ta nâng cái vại máu lên cao, máu đỏ trong vại bắt đầu xoáy lên, tạo ra một cơn lốc máu đầy ám khí.

“Độc Huyết Trùng, hiện” Ông thầy bói hét lên, cái vại máu bỗng phát sáng rực rỡ, những con trùng máu bò ra, quấn quanh tay ông ta.

Trang cảm nhận được sát khí tỏa ra từ những con huyết trùng là vô cùng lớn, nó bò lổn nhổn trên sàn đất khiến Trang thấy trong họng có cảm giác buồn nôn. Cô không nao núng, Trang sờ vào trong chiếc túi vải rút ra chiếc “Thiên phong kiến”

Lão thầy có hơi bất ngờ.

“Cái gì, ‘Thiên phong kiếm’ pháp bảo của môn Chân Tông sao?”

Trang cười nhếch mép: “Khá khen cho nhà ngươi, hôm nay được chết dưới thanh kiếm này là vinh dự rất lớn đó”

Lão thấy cười lên những tiếng khinh bỉ: “Đúng là ngựa non háo đá, tuổi trẻ ngông quồng” Vừa nói tay hắn vừa bắt ấn.

“Hắc cổ chi kiếm, hiện”

Vừa dứt câu, một thanh kiếm với làn khói đen u ám hiện ra hắn cười nói:

“Ngươi có bảo vật của chân tông môn thì ta cũng có bảo vật của Hắc Họa môn”

Trang cười nhếch mép: “Hứ, cũng chỉ là đồ ăn cắp thôi mà”

Chuyện là năm xưa, thời cổ chí kim, khi Lạc Long Quân cùng năm mươi con xuống biển, ông đã để lại hai thanh kiếm trên đỉnh núi Tản Viên. Hai thanh kiếm này, Thiên Phong Kiếm và Hắc Cổ Chi Kiếm, được cắm sâu vào đá như biểu tượng của sự thịnh vượng và bảo vệ nước Nam. Những thanh kiếm này mang trong mình sức mạnh vô song, định hình trời đất và làm hưng thịnh đất nước.

Vào cuối thế kỷ 16, các đạo sĩ nước Nam nổi lên khắp nơi, truy lùng báu vật để gia tăng quyền lực. Trong số đó có hai đạo sĩ trẻ tuổi, Tất Đa và Tất Đạt, theo chân các vị tiền bối lên núi Tản Viên tìm kiếm thanh kiếm huyền thoại. Trong một lần chạy trốn khỏi con hổ đói, họ bất ngờ phát hiện ra hai thanh kiếm phát sáng trong một bụi lùm. Mạo hiểm bước vào, họ nhận ra đây chính là bảo vật họ đang tìm kiếm.

Sau khi mang hai thanh kiếm trở về, Tất Đa và Tất Đạt được mọi người tôn sùng, thành lập nên Chân Tông Môn, với hai thanh kiếm là bảo vật trấn môn. Thời gian trôi qua, Chân Tông Môn phát triển mạnh mẽ, trở thành một trong những môn phái lớn nhất, bảo vệ và truyền dạy các đạo pháp chân chính.

Tuy nhiên, vào đầu thế kỷ 20, khi trường môn thứ sáu lên nắm quyền, xảy ra mâu thuẫn nội bộ. Lục Cảnh, phó trưởng môn, do bất mãn với cơ chế hoạt động của môn phái, đã quyết định phản bội. Hắn trộm thanh Hắc Cổ Chi Kiếm, thành lập Hắc Họa Môn, một môn phái tà ác chuyên luyện những tà thuật liên quan đến máu và bóng tối.

Kể từ đó, Chân Tông Môn và Hắc Họa Môn trở thành kẻ thù không đội trời chung. Các đệ tử của Chân Tông Môn thề sẽ truy cùng giết tận nếu gặp người của Hắc Họa Môn. Hắc Cổ Chi Kiếm trở thành biểu tượng của hắc ám và phản bội, trong khi Thiên Phong Kiếm được coi là biểu tượng của chính nghĩa và sức mạnh bảo vệ.

Hết part 2

Chapter
1 Tập 1: Pháp sư tuổi học trò
2 Tập 2: part 1: Lạc về quá khứ
3 Tập 2: part 2: Đền cổ ngàn năm
4 Tập 2: part cuối: Đấu chiến tà sư
5 Tập 3: Giao chiến nơi Thăng Long thành
6 Tập 4: Đứa trẻ đặc biệt
7 Tập 5: Huyết cầm thuật: part 1
8 Tập 5: Huyết cầm thuật: part 2
9 Tập 5: Huyết cầm thuật: Part cuối
10 Tập 6: Hồn ơi nơi nào! part 1
11 Tập 6: Hồn ơi nơi nào! part cuối
12 Tập 7: Chấp niệm oán hồn: part 1
13 Tập 7: Chấp niệm oán hồn: part cuối
14 Một vài thông báo nhỏ:
15 Tập 8: Đại náo âm ti: part 1
16 Tập 8: Đại náo âm ti: part cuối
17 Tập 9: Thu nhận học trò
18 Tập 10: Hậu duệ phái “Chân tông”: part 1
19 Tập 10: Hậu duệ phái “Chân tông”: part cuối
20 Tập 11: Hành trình mới: part 1
21 Tập 11: Hành trình mới: part 2
22 Tập 11: Hành trình mới: part cuối
23 Tập 12: Gặp lại "người quen"
24 Tập 13: Trở lại
25 Tập 14: Quỷ sự An Giang: part 1
26 Tập 14: Quỷ sự An Giang: part 2:
27 Tiền truyện: Đứa con thất lạc part 1
28 Tiền truyện: Đứa con thất lạc part 2
29 Tiền truyện: Đứa trẻ thất lạc: part cuối
30 Tập 14: Quỷ sự An Giang: part 3
31 Tập 15: Người dạy mới
32 Tập 16: Cuộc ra mắt bất ổn
33 Tập 17: Hỷ sự
34 Tập 18: Chuyến du lịch đáng quên
35 Tập 19: Trở lại Chân Tông phái
36 Tập 20-tập cuối: Trận chiến cuối cùng Part 1
37 Tập 20-tập cuối: Trận chiến cuối cùng part cuối
Chapter

Updated 37 Episodes

1
Tập 1: Pháp sư tuổi học trò
2
Tập 2: part 1: Lạc về quá khứ
3
Tập 2: part 2: Đền cổ ngàn năm
4
Tập 2: part cuối: Đấu chiến tà sư
5
Tập 3: Giao chiến nơi Thăng Long thành
6
Tập 4: Đứa trẻ đặc biệt
7
Tập 5: Huyết cầm thuật: part 1
8
Tập 5: Huyết cầm thuật: part 2
9
Tập 5: Huyết cầm thuật: Part cuối
10
Tập 6: Hồn ơi nơi nào! part 1
11
Tập 6: Hồn ơi nơi nào! part cuối
12
Tập 7: Chấp niệm oán hồn: part 1
13
Tập 7: Chấp niệm oán hồn: part cuối
14
Một vài thông báo nhỏ:
15
Tập 8: Đại náo âm ti: part 1
16
Tập 8: Đại náo âm ti: part cuối
17
Tập 9: Thu nhận học trò
18
Tập 10: Hậu duệ phái “Chân tông”: part 1
19
Tập 10: Hậu duệ phái “Chân tông”: part cuối
20
Tập 11: Hành trình mới: part 1
21
Tập 11: Hành trình mới: part 2
22
Tập 11: Hành trình mới: part cuối
23
Tập 12: Gặp lại "người quen"
24
Tập 13: Trở lại
25
Tập 14: Quỷ sự An Giang: part 1
26
Tập 14: Quỷ sự An Giang: part 2:
27
Tiền truyện: Đứa con thất lạc part 1
28
Tiền truyện: Đứa con thất lạc part 2
29
Tiền truyện: Đứa trẻ thất lạc: part cuối
30
Tập 14: Quỷ sự An Giang: part 3
31
Tập 15: Người dạy mới
32
Tập 16: Cuộc ra mắt bất ổn
33
Tập 17: Hỷ sự
34
Tập 18: Chuyến du lịch đáng quên
35
Tập 19: Trở lại Chân Tông phái
36
Tập 20-tập cuối: Trận chiến cuối cùng Part 1
37
Tập 20-tập cuối: Trận chiến cuối cùng part cuối

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play